Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 11

Những ngón tay nhảy múa điên cuồng trên phím đàn, nốt nhạc rơi xuống, nhưng lấp đầy nội tâm lại toàn là sự cô độc. Ánh trăng vỡ tan, giống như nước mắt của cô ấy ngày ly biệt. Sau một hồi vất vả tìm kiếm, cuối cùng cũng gặp lại cô ấy. Cô ấy đã là cô gái khoác lên mình chiếc áo cưới. Chú rể là người cô ấy quen khi đi làm. Trong hôn lễ, dưới sự dẫn dắt của MC, cô ấy hạnh phúc và e thẹn kể lại việc anh ấy đã ở bên cô ấy, cùng vượt qua giai đoạn khó khăn như thế nào. Những bức ảnh tràn ngập hạnh phúc của họ lần lượt chiếu trên màn hình lớn, giống như đang công khai xử tội tôi. Đôi mắt ngập ý cười ấy, vẫn trong sáng như năm 18 tuổi, nhưng không còn vì tôi mà bừng sáng nữa. Giây phút đó, tôi vô cùng ghen tị với người đàn ông đứng bên cạnh cô ấy. Anh ta lại dễ dàng có được những thứ đó như vậy. ——Những năm tháng của mười năm trước u ám, ngây ngô nhưng khắc cốt ghi tâm của tôi, mười năm lưu lạc trong bóng tối và cô đơn, đôi mắt trong veo thuần khiết ấy. Sự cô độc của tôi, niềm kiêu hãnh của tôi, ước mơ của tôi... Niềm thương nhớ và giấc mộng tôi chôn sâu dưới đáy lòng. 4. Tôi thật sự không thể nào ngờ được, lại có thể gặp lại Khương Hữu. Mười hai giờ đêm, cô ấy được đưa vào phòng cấp cứu, toàn thân nồng nặc mùi rượu, phải rửa ruột ngay lập tức. Sau khi làm bác sĩ, đây là lần đầu tiên tôi không kiềm chế được bản thân, nổi cáu với đôi nam nữ đã đưa cô ấy đến: "Các người làm kiểu gì mà để cô ấy uống thành ra thế này? Sắp mất mạng rồi đấy." "Là tự cô ấy muốn uống. Khách hàng nói cô ấy uống hết nửa chai rượu trắng là chốt được đơn hàng. Bọn tôi cản không nổi." Họ giải thích gì thêm tôi cũng không nghe nữa. Chỉ biết nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch trên giường cấp cứu, cảm giác chỉ cần hơi lơ là, cô ấy sẽ đột ngột biến mất khỏi tầm mắt tôi. "Bác sĩ Cố, anh đi nghỉ một lát đi, để tôi làm cho." Y tá nhìn đôi mắt đỏ ngầu của tôi, nghĩ rằng tôi đã mệt, cẩn thận cầm ống thông dạ dày nói. "Bệnh nhân này tôi sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ." Tôi run rẩy nhận lấy ống thông dạ dày, lần đầu tiên cảm nhận sâu sắc nỗi đau của người nhà bệnh nhân. Rửa ruột xong, tôi đỡ cô ấy gối lại lên gối, thân hình nhỏ bé của cô ấy cuộn tròn trước ngực tôi. Tim tôi không kìm được mà đập loạn lên, nhưng khi cô ấy nôn hết ra người tôi, tôi lại đột nhiên quên mất phải chào hỏi thế nào. "Bạn học Khương Hữu, đây là... cách mới để theo đuổi tôi à?" Chỉ là một câu chào hỏi bâng quơ, vậy mà cô ấy dường như bị dọa sợ, hoảng loạn muốn bỏ đi. Những ngày sau đó, cô ấy dường như cũng cố tình trốn tránh, giữ khoảng cách với tôi. Cõi đời dơ bẩn, lòng người hiểm ác, rốt cuộc cô ấy đã trải qua bao nhiêu chuyện mà tôi không biết, mới phải ngụy trang thành một cây xương rồng nở hoa, vừa đáng yêu lại vừa khiến người ta đau lòng? Tôi không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của cô ấy, không muốn để cô ấy nghĩ rằng tôi đang thương hại cô ấy. Mười năm nay, cô ấy đã sống rất nghiêm túc và nỗ lực, một mình gánh vác nợ nần của gia đình. Sự gánh vác và trả giá của cô ấy, đã đủ để tôi tôn trọng. Để cô ấy không kháng cự tôi, tôi đã tìm đủ mọi cách để tiếp cận cô ấy, thậm chí tự bỏ tiền túi ra mua rất nhiều thiết bị và dụng cụ y tế của cô ấy. May mắn là, trong ánh mắt cô ấy nhìn tôi, sự xa cách càng lúc càng ít đi, chúng tôi dần dần từ "bạn bè" trở thành "bạn thân". "Tả, tớ chưa bao giờ thấy cậu theo đuổi con gái kiểu này đấy, người ta thì tặng hoa, tặng nhẫn kim cương. Cậu thì hay rồi, tặng đơn hàng, lại còn dùng tên của tớ mà tặng." Hạ Quân giơ hóa đơn lên, nhìn số tiền giao dịch mà đau lòng khôn xiết. Cô ấy không biết. Tôi đã ở trong thế giới không có cô ấy lâu như vậy, khó khăn lắm mới đợi được cô ấy, tôi có đủ kiên nhẫn, để cô ấy từ từ chấp nhận tôi. 5. Cuối cùng chúng tôi cũng ở bên nhau. Hai tháng trời, dường như muốn bù đắp lại toàn bộ mười năm tháng mà chúng tôi đã bỏ lỡ. Những lúc ánh nắng ban mai xuyên qua rèm cửa chiếu vào, vành tai cô ấy dường như trong suốt, hàng mi đổ bóng trên khuôn mặt trắng nõn, thường khiến tôi ngỡ ngàng như quay về năm 18 tuổi. Cô ấy vừa thơm vừa mềm, tôi không kìm được mà hôn cô ấy. Cô bạn nhỏ cứ quấn quýt không rời trong lòng, khiến những ngày tháng lại trở nên bỏng cháy. Không lâu sau, những ngày tháng yên bình bắt đầu gợn sóng. Khoảng thời gian đó, khoa Ngoại có hai bác sĩ liên tiếp nghỉ thai sản, tôi bị điều về khoa Ngoại, khối lượng công việc tăng gấp đôi. Đúng lúc bên phía giáo sư người Mỹ có một bài luận văn cần rất gấp. Tôi bận đến tối tăm mặt mũi. Lần đó tôi dỗ cô ấy ngủ, rồi viết luận văn đến tận đêm khuya, phát hiện cô ấy chỉ lẳng lặng đứng trước cửa phòng. Chân trần, không biết đã đứng bao lâu. Tôi bế cô ấy vào lòng, hỏi cô ấy ấm ức gì à. Hỏi hồi lâu, cô ấy mới ngấn lệ nhìn tôi nói: "Có phải... có phải em đã làm liên lụy đến anh không?" Lúc đó tôi nghĩ cô ấy buồn ngủ, đang làm nũng, nhõng nhẽo với tôi. Bây giờ nghĩ lại, thật hối hận lúc đó vì không muốn cô ấy lo lắng, mà đã không giải thích rõ ràng với cô ấy. Khiến cô ấy sau này đã diễn một vở kịch mà ngay cả tôi cũng bị lừa. Nói mới nhớ, từ nhỏ đến lớn, cô ấy vẫn là người duy nhất lừa được tôi. 6. Phát hiện ra điều mờ ám, là khi phòng giám sát đột nhiên khởi động điều tra vụ tố cáo nặc danh từ ba tháng trước, tố cáo tôi và Khương Hữu có giao dịch tiền - quyền không chính đáng. Tôi in tất cả đơn hàng với Khương Hữu và hóa đơn quyên góp thiết bị, dụng cụ y tế cho bệnh viện nông thôn ra, đập lên bàn của chủ nhiệm phòng giám sát: "Tôi có thể hỗ trợ điều tra. Nếu ảnh hưởng đến Khương Hữu, tôi từ chức." Bệnh viện náo loạn một phen, người phản ứng lớn nhất lại là Trần Tĩnh Nguyệt. Vừa nghe nói tôi lấy từ chức ra uy hiếp, cô ta vậy mà lại muốn đi rút đơn tố cáo. Rút đơn không thành, liền cãi nhau với người của phòng giám sát, vừa hay bị người khác nghe thấy. Tôi đến chất vấn Trần Tĩnh Nguyệt, vài ba câu đã vạch trần âm mưu vụng về mà xảo quyệt của cô ta. "Cố Tả, hai người các anh vốn không hợp nhau. Các anh vốn không phải là người cùng một thế giới." Cô ta tự tin rằng có thể có được tôi, thật đúng là kỳ lạ. Tự tin đến mức cô ta quên mất rằng tôi luôn tôn trọng phụ nữ, không muốn tranh cãi với cô ta. Nhưng mỗi lần đối mặt với vấn đề của Khương Hữu, tôi liền biến thành một con người khác. Tôi không thèm nhìn cô ta thêm một giây: "Cô sai rồi Trần Tĩnh Nguyệt, tôi và Khương Hữu mới là người cùng một thế giới. Tôi và cô không phải. Vì cô vĩnh viễn không bao giờ bằng cô ấy." Tôi không tin vào số mệnh, nhưng tại sao ông trời cứ luôn để chúng tôi lỡ mất nhau? Đợi đến khi tôi xử lý xong xuôi mọi chuyện trong tay, muốn tìm cô ấy quay lại, thì lại phải đối mặt với một cuộc sinh ly tử biệt. Hữu Hữu sắp xuất viện rồi, tôi ôm cô ấy, hõm cổ cô ấy vẫn là mùi sữa thơm quen thuộc. Nhàn nhạt mà quyến luyến, giống hệt như những lần chia ly vội vã trước đây của chúng tôi. Nếu có thể, tôi thật sự muốn ôm cô ấy như vậy cả đời. Nếu tôi có thể trở về, tôi nhất định sẽ ôm cô ấy như vậy cả đời. … 7. Tiếng ồn ào trong phòng sản phụ đã cắt ngang dòng hồi ức. "Bác sĩ Cố, con của Hữu Hữu trớ sữa rồi." Hạ Quân vịn cửa, kéo cái áo sơ mi bị bẩn, tội nghiệp nhìn tôi: "Cậu nói xem, có phải nên bắt bố của bé trả tiền giặt khô cho tớ không?" "Tớ vừa mới nói với cậu là nó sắp trớ rồi mà!" Tề Tư Sở đang gọt một quả táo, liếc Hạ Quân một cái, châm chọc, "Tớ hiểu nó như vậy, tớ mới nên là bố đỡ đầu của bé." Thủ phạm đã trớ đầy người Hạ Quân, cục bột nhỏ mềm mại ấy đang giơ nắm đấm nhỏ xíu lên, như thể có chút không phục mà ngáp một cái thật to. Bé có một mái đầu xoăn tít, đôi mắt trong veo chớp chớp. Giống hệt mẹ của bé, hoạt bát, tinh nghịch. Hữu Hữu đang bế bé trong lòng. Ánh mặt trời bao bọc quanh người cô ấy một vầng sáng dịu dàng. Giờ khắc này, cô ấy lắc lắc cánh tay mũm mĩm của bé, giọng nói mềm mại chào: "Nhìn kìa, bố đến rồi nè!~" (Hết)

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao