Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Chương 1

1. Nửa đêm tôi gọi điện cho Phó Cảnh Xuyên. "Tối nay anh có về nhà không?" "Chẳng phải anh đã nói là tạm xa nhau ba tháng sao?" "Ồ." "Không vui à? Việc tạm xa nhau là do bác sĩ đề nghị, hôn nhân của chúng ta đang có vấn đề nên phải nghe theo lời bác sĩ, em cố gắng một chút, tốt cho cả hai chúng ta, được không?" "Được, vậy tối nay anh ở đâu?" "Anh đang đi với mấy người anh em ăn sinh nhật, Chu Dục, em biết mà." Tôi ngừng một giây, anh ta đã quên hôm nay cũng là sinh nhật của tôi. "Ngủ ngon, ngủ sớm đi nhé, bé cưng." "Ngủ ngon." Cúp điện thoại xong nhưng tôi vẫn cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, thẫn thờ. Cuối cùng người bên cạnh không nhịn được nữa, bóp eo tôi một cái: "Vẫn tiếp tục chứ, chị ơi?" Tôi mới sực tỉnh, nhìn vào chàng trai đang nói chuyện dưới thân mình. "Hôm nay là sinh nhật em à?" Tôi hỏi cậu ta. 2. Chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, chiếc quần mà tôi đang cởi dở cùng với khuôn mặt đỏ ửng, cảnh tượng này khiến tôi cảm thấy vô cùng tội lỗi. Chàng trai nhìn tôi vài giây, rồi cười tức tối. "Ừ, hôm nay là sinh nhật em." "Tôi nhớ nửa năm trước em vừa mới tổ chức sinh nhật mà." "Chồng chị quá yêu thương em nên mới muốn tổ chức sinh nhật hai lần trong năm cho em đấy, em biết làm sao được?" Sau khi cậu ta nói xong, cả tôi và cậu ta đều rơi vào im lặng. Có lẽ Phó Cảnh Xuyên đã quên rằng, nửa năm trước sau khi cãi nhau với tôi, anh ta biến mất suốt cả đêm, và đã dùng lý do là tham dự sinh nhật của Chu Dục. Chu Dục ngồi dậy, châm một điếu thuốc, liếc nhìn một chỗ nào đó trên cơ thể mình: "Bây giờ thì sao?" "Tôi đã gọi một chút đồ ăn rồi." "Không biết quy tắc ở đây thế nào, nhưng ở chỗ bọn em, ăn đồ ăn mang về không cần phải cởi quần đâu, chị à." Cậu ta có vẻ tức giận, bắt đầu mặc lại quần dài. Vừa xỏ quần vào thì đồ ăn cũng đã tới. "Đây là đồ ăn chị gọi hả?" Tôi nhìn vào chiếc hộp nhỏ trong túi nhựa, thấy dòng chữ "3mm với điểm nổi" mà vẫn hơi nhíu mày. "Ăn không?" "Chết tiệt, đồ ăn giao tận nơi này thật sự phải cởi quần ra mới ăn được!" Cậu ta vứt điếu thuốc, ôm tôi lên bằng một tay, treo trên người mình, rồi dùng chân đá cửa phòng đóng lại. Hoàn toàn không giống với dáng vẻ mềm yếu vì say rượu của cậu ta tối nay. Chúng tôi hôn nhau từ cửa đến ghế sofa, cậu ta đặt tôi lên đùi, vùi mặt sâu vào cổ tôi, hôn lên hõm vai tôi. "Anh ta cũng đã hôn chỗ này rồi sao?" "Ai?" "Anh ta." "Có lẽ thế." Hôm nay tôi cũng đã uống không ít rượu, nếu không uống thì tôi đã không dám phát tiết như thế này. Chẳng biết câu nói nào của tôi đã chọc tức cậu ta. Một người vốn dĩ rất dịu dàng, lại cắn lên môi tôi một cái. Tôi đau đến kêu "Hức" một tiếng. Cậu ta cười nhẹ bên tai tôi: "Chị à, em còn chưa bắt đầu đâu, thế mà đã không chịu nổi rồi à?" Bị lời nói của cậu ta kích thích, tai tôi nóng đến đáng sợ. Ngay lúc đó, điện thoại của cậu ta reo lên. Khi thấy ba chữ "Phó Cảnh Xuyên" hiển thị trên màn hình điện thoại, tim tôi giật thót. Cậu ta giữ chặt eo tôi, tay kia định cầm điện thoại lên nghe. "Đừng... Nghe." 3. Tôi giật lấy điện thoại, định cúp máy, nhưng lại nhấn nhầm vào nút nghe. Cậu ta cười nhìn tôi. "Chị cũng táo bạo lắm đấy, thích thế này à?" "Không có." Nói xong, cậu ta trượt mở nút nhận cuộc gọi, còn mở luôn loa ngoài, rồi đặt điện thoại bên cạnh tôi. "Chu Dục, anh nhờ chú một việc." Đó là giọng của Phó Cảnh Xuyên. "Sao vậy anh?" Khi anh ta nói, tôi cắn môi không dám phát ra tiếng. "Nếu Trần Kiều gọi cho chú, chú cứ nói là tôi đang ở với chú nhé." Nghe đến câu này, trái tim tôi vốn đang treo lơ lửng, cuối cùng cũng tan vỡ. "Ồ? Lại ra ngoài chơi rồi, không sợ cô ấy ly hôn với anh à?" "Ài, đừng nhắc nữa, cô bé kia khó chịu lắm, còn đòi thêm lần nữa. Trần Kiều không dám ly hôn với tôi đâu, cô ấy còn ngoan hơn cả chó. Còn cậu, tối nay sinh nhật không dẫn em gái nào vào khách sạn à?" "Em ấy hả?" Chu Dục nhìn tôi một cái, cười rất xấu xa. Rồi ác ý thúc tôi một cái. "Cô ấy đang nghe trộm đấy à?" Tôi không ngờ cậu ta lại làm vậy, suýt nữa ngã khỏi đùi cậu ta, kêu lên một tiếng "Ư!" Phía đầu dây bên kia, Phó Cảnh Xuyên "Ồ" một tiếng. "Vãi, vậy anh đây không làm phiền chú nữa, người anh em." "Nên vậy đấy." Chu Dục cúp điện thoại, đôi mắt ướt át nhìn tôi chằm chằm. "Chị à, chị làm tôi đau đấy." "Hả? Ở đâu?" "Chỗ nào cũng đau, nếu chị không hôn tôi, tôi cảm thấy mình chỉ là công cụ của chị, mà cũng không đúng, là công cụ của cả hai người." Ánh mắt uất ức này ai mà chịu nổi. "Tất nhiên là không phải." Tôi chủ động hôn lên môi cậu ta. "Không phải? Vậy chị sẽ ly hôn với anh ta chứ?" Tôi không trả lời, rõ ràng là cậu ta không vui. Tôi không hiểu tại sao cậu ta lại có cảm giác chiếm hữu, đêm nay đối với tôi chỉ là một lần trả thù, còn đối với cậu ta, tôi chỉ là một trong những cô gái mà cậu ta đã chơi qua, đôi bên đều có nhu cầu thôi. Đòi hỏi thêm là vượt quá giới hạn rồi. "Không trả lời thì không có lần thứ hai đâu." "Đừng..." Tôi đau đến muốn bật dậy, nhưng lại bị cậu ta đè mạnh xuống. Khi các giác quan của tôi bị khuếch đại, nỗi đau cộng với hối hận, cảm xúc của tôi dần dần vỡ òa. Tôi khóc. Cậu ta sững lại. "Xin lỗi, tôi hơi mất kiểm soát, làm chị đau à?" "Tôi phải về rồi." "Ngủ với tôi rồi bỏ đi, vậy tôi phải làm sao?" "Cậu lớn thế này rồi, có thể tự ngủ một mình chứ?" "Được rồi, được rồi... Mẹ kiếp." Tôi có hơi lúng túng một chút, vội vàng lấy đồ của mình rồi chạy ra khỏi khách sạn. 4. Phó Cảnh Xuyên trở về vào sáng thứ bảy. Anh ta đón tôi đi ăn cơm cùng bố mẹ anh ta. ====================

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao