Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH
Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 13
"Tôi đã ly hôn rồi."
"Thật sao?"
"Ừ."
“Sao chị không nói sớm?"
"Nói gì sớm?"
"Hôn chị thật sự khiến em cảm thấy rất tội lỗi về mặt đạo đức ấy."
"Nhưng may là em cũng chẳng có mấy đạo đức."
"Chu Dục! Không được hôn chỗ đó!"
Làm ầm ĩ đến nửa đêm, cuối cùng cậu ta cũng chịu đi ngủ.
Ngủ rồi mà điện thoại vẫn còn sáng.
Màn hình dừng lại ở dòng trạng thái cậu ta đã đăng trên mạng xã hội:
[Ngày mai sẽ quên cô ấy.]
Năm phút trước anh ta đã tự bình luận một dòng:
[Ngày mai.]
[Ngày mai của ngày mai.]
Bên dưới, những người anh em của cậu ta đều cười nhạo.
[Được đấy, cậu chủ Chu sa vào lưới tính rồi, đang yêu rồi này!]
[Ngày mai rồi lại ngày mai, là cậu, cậu có tin không?]
[Nhìn cái vẻ không có tiền đồ của cậu kìa, bớt khoe tình yêu trên mạng đi!]
[Anh này, không có gì để đăng trên mạng xã hội thì đừng đăng, không ai trong hội độc thân ở đây làm phiền cậu đâu.]
22.
Ba tháng sau khi ly hôn.
Dường như Phó Cảnh Xuyên đã bình tĩnh lại.
Không còn tặng hoa, tặng túi xách, cũng không đến quấy rầy tôi nữa.
Tôi nghe nói gia đình anh ta đang ghép đôi anh ta với Lý Nhị, sắp đính hôn rồi.
Mối tình mười năm nhưng anh ta chỉ mất vài ngày để thích người khác, và chỉ mất ba tháng để bước ra khỏi cuộc hôn nhân này.
Văn Văn hỏi tôi cảm giác của tôi thế nào khi Phó Cảnh Xuyên đính hôn với Lý Nhị.
Nói hoàn toàn không có cảm giác gì thì không thể nào.
Chỉ là không phải căm hận, chỉ cảm thấy gớm ghiếc mà thôi, tôi lại mơ hồ cảm thấy mình như một người ngoài cuộc đang chứng kiến một mối tình ngoài luồng đáng ghê tởm vậy.
Và đối với tôi, mối tình ngoài luồng này cũng chỉ là nghe qua rồi quên đi.
Ngày trước khi Phó Cảnh Xuyên đính hôn, anh ta đã nhắn tin cho tôi.
Anh ta hỏi tôi có muốn tặng anh ta quà gì không.
Tôi không trả lời tin nhắn.
Buổi tối, Phó Cảnh Xuyên gọi điện cho tôi.
"Kiều Kiều, ngày mai anh đính hôn rồi."
"Ừ, chúc mừng."
Anh ta ngừng lại một chút.
"Sau này không thể nhắn chào buổi sáng và buổi tối cho em nữa, không thể chăm sóc em nữa. Em phải tự chăm sóc bản thân nhé."
"Ừm."
"Em không có gì muốn nói với anh sao?"
"Không."
"Anh có, đừng cúp máy."
"Thực ra anh luôn muốn hỏi em, làm sao em biết được đêm sinh nhật của Chu Dục, anh đã lừa em, có phải sau đó cậu ta đã nói với em không?"
Tôi không hiểu, tại sao anh ta lại gọi điện thoại này vào lúc này.
Tôi thở dài:
"Vậy anh thử đoán xem, cô gái ở bên Chu Dục đêm đó là ai?"
"Ý em là gì?"
Anh ta bối rối.
"Anh có thể tìm em gái khóa dưới của mình, tại sao tôi không thể tìm đến anh em của anh?"
Phó Cảnh Xuyên tức giận cúp máy ngay lập tức.
Sau đó điện thoại của Chu Dục bị gọi tới tấp.
Chu Dục không nghe máy.
Hai giờ sau, tôi nghĩ rằng anh ta đã yên tĩnh lại.
Nhưng kết quả là, Phó Cảnh Xuyên uống say mèm, lại gọi điện và khóc lóc van xin tôi:
"Kiều Kiều, anh không thể quên em, anh vừa hủy bỏ lễ đính hôn, ngoài em ra anh không muốn kết hôn với ai khác."
"Em cho anh một cơ hội nữa được không?"
"Anh đã hoàn toàn cắt đứt với Lý Nhị rồi, em cũng hãy cắt đứt với Chu Dục, chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không?"
"Trước đây em rất muốn có một đứa con mà, không phải sao?"
"Chúng ta sinh hai đứa, một đứa giống em, một đứa giống anh, được không em?"
Phó Cảnh Xuyên vẫn đang nói lảm nhảm điên cuồng, người bên dưới tôi cuối cùng đã mất kiên nhẫn.
Cậu ta lấy điện thoại và bật loa ngoài.
"Nhưng bên này không cắt đứt được, cô ấy vừa mang thai được hai giờ rồi."
Nói xong, sắc mặt Chu Dục đen lại, cắn mạnh vào vai tôi.
Tôi đau đớn “Hức" một tiếng.
Phó Cảnh Xuyên ở đầu dây bên kia gào to như muốn phát điên.
"Chu Dục, mày đang làm gì vậy!"
"Kiều Kiều, hai người!"
Anh ta tức đến mức không nói nên lời:
"Chu Dục, tao sẽ giết mày!"
Nghe mà da đầu tôi tê rần rần.
Nhưng Chu Dục không cho tôi cúp máy, cậu ta nói đó là hình phạt.
Phó Cảnh Xuyên càng la hét lớn, Chu Dục càng làm mạnh bạo hơn.
"Không phải thích thế này sao, chị à?"
"Em đoán xem anh ta có khóc lóc cầu xin anh đối xử nhẹ nhàng với em không?"
"Chu Dục, anh bệnh hoạn quá rồi, đừng quậy nữa."
"Em chịu thua rồi."
"Đúng vậy, anh là đồ bệnh hoạn đấy."
"Chết tiệt, nghĩ đến việc trước đây em cũng cười với anh ta như thế này, anh đã sắp phát điên luôn rồi."
"Ly hôn rồi mà vẫn chưa xóa kết bạn, trước đây xóa anh thì nhanh lắm."
Tôi không dám cãi lại nữa, tôi cãi lại thì cậu ta cũng sẽ cãi lại tôi.
Cuối cùng, cậu ta cắn mạnh vào môi tôi.
"Nếu em còn làm phiền anh nữa, thì không phải hai lần có thể giải quyết được đâu."
"Được rồi, được rồi, ngủ được chưa?"
"Được, nhưng em phải nói là em yêu anh."
"Em yêu anh."
"Em ngoan lắm, anh cũng yêu em."
Lúc đó cậu ta mới chịu tha cho tôi.
Sau đó, cậu ta lấy một chiếc nhẫn ra đeo vào tay tôi, chụp một bức ảnh và đăng lên WeChat Moments.
"Your My."
23.
Tôi ngủ đến chiều hôm sau mới dậy.
Nghe nói lễ cưới của Phó Cảnh Xuyên đã bị hủy.
Anh ta lại đến tìm Chu Dục đánh một trận.
Chu Dục ngồi bên giường tôi, ấm ức mà khóc đến mức khóe mắt đỏ hoe.
Trên mặt anh ta có vài vết trầy xước.
Phó Cảnh Xuyên này thật khiến tôi muốn khùng luôn rồi.
Tôi mặc đồ xong thì vội lao đến tìm Phó Cảnh Xuyên tính sổ.
Kết quả là, Phó Cảnh Xuyên nằm trong bệnh viện, mặt đầy băng gạc, tay thì bị gãy.
Tôi đứng đó với vẻ mặt ngơ ngác.
"Anh bị ngã à?"
"Bị tiểu tam của em đánh đấy."
Tôi nhìn Chu Dục, bán tín bán nghi.
Chu Dục thành thật thú nhận: "Sao nào, anh không thể phản kháng à? Không lẽ cứ để anh ta đánh mãi?"
"Chẳng phải anh đã nói là không đánh lại anh ta sao?"
Phó Cảnh Xuyên bên cạnh tức đến mức run lên:"Không đánh lại cái gì? Từ nhỏ đến giờ toàn là cậu ta đánh anh thôi, cậu ta chỉ biết giả vờ, chỉ có em mới bị cậu ta lừa!"
Chu Dục nhìn chằm chằm vào tôi: "Làm gì có chuyện đó, chị đừng tin anh ta."
"Em vẫn không tin à, Chu Dục chính là một kẻ lừa đảo đấy, cậu ta đã muốn quyến rũ em từ lâu rồi. Anh đã mắc bẫy của cậu ta, còn coi cậu ta là anh em của mình nữa."
"Kiều Kiều, anh bị cậu ta đánh đau lắm."
Rõ ràng cùng nói là đau, nhưng khi Chu Dục nói tôi lại thấy tội nghiệp, còn khi Phó Cảnh Xuyên nói tôi chỉ thấy đáng ghét, thậm chí còn thấy hơi ghê ghê.
Nghe Phó Cảnh Xuyên than vãn, tôi chỉ thấy ồn ào.
"Chẳng lẽ anh không đáng bị đánh sao?"
"Anh đánh không lại, còn đổ lỗi cho người khác?"
Tôi kéo Chu Dục đi.
Nhưng Chu Dục lại lấy điện thoại đưa cho Phó Cảnh Xuyên.
"Làm gì vậy?"
"Chẳng phải anh vẫn còn một tay có thể cử động à?"
Chu Dục mở máy ảnh và nhét điện thoại vào tay Phó Cảnh Xuyên.
"Cũng đã đến thăm anh rồi, không phải vô ích, anh giúp bọn tôi chụp một bức ảnh đi."
Nói xong, cậu ta kéo tôi lại rồi hôn lên má tôi.
Cậu ta còn chọn vài góc độ khác nhau, rồi mới kết thúc.
Chụp xong, Chu Dục chọn mãi, cuối cùng chọn một bức có thể thấy chiếc nhẫn trên tay, rồi đăng lên WeChat Moments.
[Cảm ơn anh chồng cũ đã chụp ảnh, anh chúng mày hạnh phúc rồi.]
Một màn này khiến cả Phó Cảnh Xuyên và tôi đều sốc.
Khi Chu Dục dắt tôi đi, Phó Cảnh Xuyên vẫn chưa kịp phản ứng.
Cho đến khi chúng tôi bước ra khỏi phòng bệnh, mới nghe thấy Phó Cảnh Xuyên hét lên điên cuồng.
Phó Cảnh Xuyên tức tối, lê chân tàn tật của mình bò tán loạn mấy dặm trong hành lang bệnh viện.
Trên đường về, Chu Dục nắm tay tôi:
"Chị, anh không muốn có em trong mười năm tới nữa."
"Hử?"
"Anh dự định sống đến 80 tuổi, 56 năm còn lại, dành hết cho em được không?"
"Có gì khác biệt?"
"Khác biệt lớn lắm chứ, quyền chủ động nằm trong tay em, anh sẽ hoàn toàn phục tùng em."
"Ồ? Vậy còn buổi tối thì sao?"
"Chị à, người ta đang tỏ tình chân thành đấy."
"Hử?"
"Buổi tối thì không được, em phải phục tùng anh, đó là lòng tự tôn của đàn ông, chuyện này không thể nhượng bộ!"
Tôi không nói gì.
"Được rồi, được rồi, nửa đầu đêm thuộc về em, nửa sau đêm thuộc về anh, được chưa nào!"
"Bắt đầu từ bây giờ luôn chứ?"
"Bây giờ?" Anh ta liếc nhìn đồng hồ: "Chết tiệt, anh sẽ chơi đến cùng."
(Hết)