Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

12 Chưa kịp hẹn ăn bít tết thì Lâm Duệ Chu đã đi công tác. Trước khi học cao học, anh đã tự lập công ty riêng. Trời phú cho năng lực, lại có điều kiện gia đình hậu thuẫn, đúng kiểu sinh ra đã ở vạch đích, khiến anh trở thành nhà tài trợ trẻ nhất của trường. Dàn máy tính mới trong phòng máy khoa Công nghệ của trường là do công ty anh tài trợ sau khi nhận được khoản đầu tư đầu tiên. Lâm Duệ Chu từ sớm đã sống cuộc đời của một tổng tài bận rộn, đi công tác bất cứ lúc nào. Còn tôi, sắp tốt nghiệp rồi mà vẫn đang lết xác đi dự hội chợ việc làm, tìm cơ hội thực tập. Nghe nói lại có đợt tuyển dụng mới, tôi và bạn cùng phòng vác balo nhỏ hăm hở ra trận. Đi một vòng quanh hội trường, không kiếm được công việc nào, còn đi lạc mất bạn cùng phòng. Lại tìm một vòng vẫn không thấy tụi nó, mà lại thấy... Lâm Duệ Chu. Anh đang ngồi ở một gian tuyển dụng. Các gian khác thì vắng như chùa Bà Đanh, riêng gian của anh thì xếp hàng dài như đi phát quà Tết. Chắc chắn là nhờ anh – cái bảng hiệu sống này. Tôi nhắn cho bạn cùng phòng mà không ai trả lời, thế là tôi cũng nhập hội xếp hàng luôn. Xếp gần nửa tiếng vẫn chưa tới lượt, điện thoại reo lên — là Lâm Duệ Chu nhắn: [?] Tôi ngẩng đầu lên, thấy anh cũng đang nhìn tôi. Bắt gặp ánh mắt tôi, anh nhường chỗ cho một nam sinh khác, rồi bước qua một bên, nhắn tiếp: [Qua đây.] Tôi rời khỏi hàng và đi về phía anh. Anh liếc bản CV tôi ôm trong tay, nói: “Muốn nộp hồ sơ thì trực tiếp tìm tôi chẳng phải nhanh hơn à?” Tôi giả vờ khổ sở: “Ái chà, làm thế lại bị người ta nói là leo lên bằng nhan sắc thì ngại lắm á, nhỡ đâu vì nhan sắc quá chói lóa mà gây hiểu lầm thì sao.” Tôi lờ mờ cảm thấy Lâm Duệ Chu đang hít sâu một hơi, chắc là đang cố kiềm chế sự bất lực. Tôi cười toe: “Đàn anh hết bận rồi à, em mời anh đi ăn nè.” Chưa kịp để Lâm Duệ Chu đáp, một đàn anh khác bên cạnh đã đùa: “Ồ, em chính là đàn em Tang Dư trong truyền thuyết đấy hả? Ngưỡng mộ, ngưỡng mộ.” Anh ấy chìa tay ra bắt tay tôi, tôi hơi đơ một chút. Mặc dù Tang Dư tôi cũng được coi là có chút tiếng tăm trong trường, nhưng cũng chưa đến mức các anh chị khóa trên phải chủ động bắt tay làm quen. Thế mà cái đàn anh kia chẳng quan tâm tôi có theo kịp hay không, bắt tay xong còn mời mọc: “Lát nữa kết thúc buổi tuyển dụng bọn anh sẽ đi ăn liên hoan, em đi cùng nhé?” Tôi hơi ngại ngùng từ chối: “Công ty đi ăn với nhau, em không tham gia đâu ạ, em có phải nhân viên công ty các anh đâu…” Ai ngờ đàn anh kia tặc lưỡi: “Ôi giời, ai nói ăn liên hoan công ty chỉ nhân viên mới được đi? Người nhà cũng đi được mà.” Vừa nói xong anh ấy còn liếc mắt ra hiệu với Lâm Duệ Chu đứng bên cạnh. Tôi lập tức đau đầu, vội vàng giải thích: “Không phải đâu không phải đâu, đàn anh ơi anh hiểu nhầm rồi, em với anh Lâm Duệ Chu không phải mối quan hệ như thế đâu ạ…” Tôi biết người theo đuổi Lâm Duệ Chu không ít. Dạo gần đây đúng là tôi với anh có dính vài pha hiểu lầm dở khóc dở cười, nhưng tôi tuyệt đối không dám tự nhận thân thiết gì với anh cả. Nhưng mặc tôi giải thích thế nào, cái người kia cứ làm ngơ, chắc nịch rằng tôi với Lâm Duệ Chu “có gì đó mờ ám”. Thậm chí còn rất nhiệt tình: “Cả ngày đi lòng vòng chắc em đói rồi nhỉ? Nào nào, tụi anh có ghế đây. Hôm trước xem em với Lâm Duệ Chu diễn đàn violin – piano ấy, phải gọi là trời sinh một cặp, trai tài gái sắc luôn đó!” Tôi hơi khó xử quay sang nhìn Lâm Duệ Chu. Anh mặt vẫn lạnh tanh, không nói gì, cũng không lộ ra cảm xúc. Mãi đến khi đàn anh kia định đưa tay kéo tôi vào ngồi thì anh mới đưa tay ra chặn lại. “Đủ rồi đấy.” Anh nói. Đàn anh kia còn nháy mắt với tôi: “Đàn em à, Lâm Duệ Chu nhà chúng tôi là kiểu người ngoài lạnh trong nóng đấy, đừng nghe cậu ấy nói gì, bọn anh nhìn là biết tỏng rồi… Ái da!” Chưa nói xong thì anh ấy đã bị Lâm Duệ Chu đá một phát. Đoạn hội thoại bị cưỡng chế dừng lại. Anh chàng kia bị đá đến ấm ức, nhưng cũng không dám hó hé thêm gì nữa. Lâm Duệ Chu đá người xong liếc mắt nhìn tôi, tôi lập tức hiểu chuyện. Làm động tác kéo khóa miệng, còn nở nụ cười lấy lòng: “Đàn anh yên tâm, em không nói bậy đâu. Đừng có đá em nha.” Lâm Duệ Chu: “…” Anh không nói gì, nhưng tôi cảm thấy rõ ràng là anh cạn lời rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao