Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

Sàn phòng ngủ có trải thảm lông xù, lại lót thêm một lớp chăn dày nên nằm không thấy lạnh. Mùa hè thế này thì cứ tạm bợ thế đã. Trong phòng thực ra có một chiếc sofa đơn, nhưng Vân Trúc Tâm chê nó quá hẹp. Nhà họ Vân không thiếu phòng, nhưng nếu ngay đêm tân hôn đầu tiên mà cậu đã dọn ra phòng khác ngủ, để mặc gã Alpha chân yếu tay mềm này một mình thì chắc chắn sẽ bị lão gia mắng cho vuốt mặt không kịp. Thôi thì, ngủ sàn cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chờ đến khi trời lạnh rồi tính cách khác sau. Hơn nữa, tình trạng sức khỏe của Thẩm Phục hiện tại trông rất tệ. Cậu nằm ngay dưới chân giường thế này cũng là để tiện theo dõi tình hình bệnh nhân, coi như phát thiện tâm chăm sóc anh một chút cũng tốt. Trời vừa hửng sáng, Thẩm Phục từ trong cơn mơ màng tỉnh giấc. Hơi ấm từ chăn bông bao bọc lấy toàn thân, chẳng cần nghĩ cũng biết đây là công sức của Vân Trúc Tâm. Hẳn là cậu ta đã đi tìm phòng khác để ngủ rồi. Đêm qua uống nhiều nước nên sáng ra Thẩm Phục thấy hơi buồn tiểu. Anh vén chăn, khó khăn ngồi dậy. Chiếc xe lăn được đẩy đến ngay sát tủ đầu giường, chỉ cần với tay là tới. Nhấn sáng chiếc đèn ngủ, anh nhoài người ra định leo xuống xe thì bỗng khựng lại, ngẩn ngơ cả người. Không ngờ cậu ta lại chọn cách ngủ ngay dưới sàn nhà. Vân Trúc Tâm bị ánh đèn mờ ảo đánh thức, cậu dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, vô tình chạm phải ánh mắt của Thẩm Phục trên giường. Cậu ngáp một cái dài: "Dậy sớm thế?" "Ừ, đi vệ sinh." Vân Trúc Tâm ôm chăn lăn một vòng, đấu tranh tư tưởng mãi mới bò ra khỏi ổ chăn ấm áp: "Đợi tôi một chút." Thẩm Phục không từ chối sự giúp đỡ của cậu. Có người nâng đỡ dĩ nhiên vẫn thuận tiện hơn là tự mình xoay xở với chiếc xe lăn. Đi vệ sinh xong trở về, Vân Trúc Tâm lại chui tọt vào chăn ngủ nướng tiếp. Thẩm Phục cũng nằm xuống giường nhắm mắt tịnh thần, không rõ vì lý do gì mà cảm giác tiếp xúc da thịt với Vân Trúc Tâm lúc nãy dường như vẫn còn vương vấn. Một giờ sau, Vân Trúc Tâm đang đánh răng rửa mặt trong phòng tắm, lúc bước ra đã thấy Thẩm Phục đang nhâm nhi cà phê đọc sách, dáng vẻ đúng chuẩn một quý ông tinh anh ưu nhã. Quản gia Tống gõ cửa. Quên không nói, Tống Dễ hiện tại phụ trách chăm lo sinh hoạt hàng ngày cho cả hai người. "Trúc Tâm thiếu gia, Thẩm Phục thiếu gia, chào buổi sáng. Vân đổng đang đợi hai vị ở phòng ăn." Ngày đầu tiên sau đám cưới, bữa sáng cùng gia đình là thủ tục không thể thiếu. Xem ra Vân lão gia cũng khá coi trọng Thẩm Phục, vì trước đây Vân Trúc Tâm toàn ăn sáng một mình trong phòng do quản gia mang lên. Thẩm Phục khoan thai đặt ly cà phê và cuốn sách xuống, điều khiển xe lăn định đi trước. "Tôi xuống dưới trước đây." "Thẩm thiếu gia, để tôi giúp cậu." Quản gia Tống làm ngơ trước bộ chăn chiếu nằm chình ình giữa sàn, cũng vờ như không thấy hành động chột dạ dùng chân đá chăn vào gầm giường của Vân Trúc Tâm. Ông vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên đi tới đẩy xe lăn cho Thẩm Phục vào thang máy đi xuống, hoàn thành đúng trách nhiệm của một quản gia riêng. Khi Thẩm Phục được quản gia Tống đưa đến phòng ăn, bảo mẫu đã đứng chờ sẵn cách đó không xa. Vân lão gia đang dùng cháo, thấy anh liền ngẩng lên: "Đến rồi à? Tiểu Trúc tuổi còn nhỏ, hai đứa bây giờ đã là phu phu, nó có làm gì tùy hứng thì con cũng hãy bao dung cho nó một chút." Chỉ là lời xã giao thôi, Thẩm Phục nở một nụ cười khách khí: "Vâng, dĩ nhiên rồi ạ." Đặt thìa xuống, Vân lão gia thở dài: "Nhà họ Thẩm càng ngày càng chẳng ra làm sao, tính ra cũng chỉ có con là xuất sắc nhất." Thẩm Phục vẫn giữ nhịp độ ăn cháo không đổi, im lặng không đáp lời, mà lão gia cũng chẳng bận tâm. Sau đó ông đổi chủ đề, hai người trò chuyện nhạt nhẽo thêm vài câu. Trên lầu, Vân Trúc Tâm bắt đầu buông xuôi. Nếu đã bị phát hiện rồi thì thôi, cậu cứ để mặc bộ chăn màn ở đó luôn. Ông nội dù có quản rộng thế nào chắc cũng chẳng quản đến việc hai đứa ngủ nghê ra sao. Thay đồ xong, cậu lạch bạch chạy xuống lầu. Tại bàn ăn, Vân lão gia ngồi vị trí chủ tọa, Thẩm Phục ngồi cách ông một ghế trống. Vân Trúc Tâm ngồi ngay vào chỗ đó: "Gia gia." Vân lão gia đã dùng bữa xong từ sớm, ông vốn không hài lòng với thói quen lề mề của cháu mình nên lườm cậu một cái đầy trách cứ: "Hừ, kết hôn rồi thì phải chín chắn lên, đừng có chuyện gì cũng để người ta phải đợi." Vân Trúc Tâm liếc Thẩm Phục: Anh mách lẻo à? Thẩm Phục chẳng buồn để ý đến ánh mắt của cậu. Vân Trúc Tâm ngồi xuống, cầm một quả trứng luộc lên bóc vỏ: "Không sao đâu ạ, anh ấy không để bụng đâu." Trước khi rời khỏi phòng ăn, lão gia dặn quản gia Tống gọi đội ngũ y tế riêng của Vân gia đến kiểm tra sức khỏe cho Thẩm Phục, rồi bảo Vân Trúc Tâm ở lại trông nom. Quản gia Tống vừa rời đi, Vân Trúc Tâm quan sát thấy dì đầu bếp trong bếp không có ý định đi ra mới lân la lại gần Thẩm Phục. "Anh mách lẻo với ông nội tôi đấy à?" Ấn tượng ban đầu quá xấu khiến Vân Trúc Tâm luôn nghi ngờ tên phản diện này sẽ đâm lén mình lúc nào không hay. Kẻ hiểm ác thì phải đề phòng! Rõ ràng người ngủ sàn chịu thiệt là cậu cơ mà. Một mùi hương Omega thanh khiết ập đến, Thẩm Phục tao nhã lau khóe miệng, liếc nhìn cậu một cái rồi tiện tay nhét luôn một quả nho vào miệng Vân Trúc Tâm, chặn đứng cái miệng định ba hoa chích chòe kia lại. "Yên tâm đi, tôi không trẻ con đến thế." Đứng từ trên lầu nhìn xuống thấy hai đứa trẻ đang "tám chuyện", lão gia khẽ cười hừ một tiếng: "Đúng là người trẻ tuổi có khác, làm quen với nhau nhanh thật." Chiếc xe lăn kia thực sự quá chướng mắt, mà tính tò mò của Vân Trúc Tâm lại cực kỳ cao. Một người như Thẩm Phục sao lại để mình bị thương nặng thế được? "Tôi hỏi anh một câu được không?" "Nói đi." "Chân của anh... sao mà lại thành ra thế này?" Không gian rơi vào sự im lặng kéo dài suốt ba phút. Ngay khi Vân Trúc Tâm cho rằng Thẩm Phục từ chối trả lời và định lủi thủi rời đi vì thấy mình thật vô duyên, thì hắn lên tiếng: "Tai nạn xe hơi. Lao xuống vực."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!