Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 7: 9 triệu bồi thường

Sau cả buổi ở hôn lễ, người Vân Trúc Tâm ám đầy mùi rượu khiến Thẩm Phục không tự chủ được mà ngả người ra sau né tránh. "Cậu có thể đi tắm trước một cái không?" Vân Trúc Tâm nhạy bén nhận ra sự phản cảm của đối phương, cậu túm lấy cổ áo ngửi ngửi. Đúng là có một ly rượu đổ vấy lên lễ phục, dù lúc đó cậu đã dùng nước xử lý sơ qua nhưng mùi vẫn còn khá nồng. Thấy người ta đã lên tiếng, cậu cũng chẳng buồn cãi, vớ lấy bộ đồ ngủ rồi chui tọt vào phòng tắm. Sẵn tiện, cậu muốn trầm mặc suy nghĩ xem nên giải quyết mối quan hệ hôn nhân với Thẩm Phục này thế nào. Tắm rửa xong xuôi bước ra, cậu nghe thấy tiếng Thẩm Phục ho khục khặc. Anh vẫn giữ nguyên tư thế cũ, Vân Trúc Tâm thuận tay rót một ly nước ấm mang tới. Lúc đưa nước, cậu vô tình chạm vào tay anh – lạnh ngắt. Ly nước ấm đưa đến trước mặt, hơi nước mịt mờ, Thẩm Phục nhìn Vân Trúc Tâm xuyên qua lớp thủy tinh trong suốt. Tay kia của cậu đang dùng khăn khô vò mái tóc ướt, một khung cảnh vô cùng xa lạ. Anh đón lấy ly nước, nhấp từng ngụm nhỏ, hơi ấm xua tan cái lạnh lẽo, cảm giác ngứa ngáy nơi cổ họng cũng vơi bớt. "Cảm ơn." Vân Trúc Tâm mặc một bộ đồ ngủ ngắn, để lộ cả cánh tay và bắp chân trắng trẻo, cân đối. Cậu ngồi bên mép giường, hai chân thong thả đung đưa qua lại. Thẩm Phục dời mắt sang chỗ khác, nhìn chằm chằm vào chậu hoa giả trên tủ đầu giường. Anh biết Vân Trúc Tâm có chuyện muốn nói. "Cái đó... tôi biết anh có người mình thích rồi. Tôi biết bây giờ đề cập đến chuyện này cũng chẳng có tác dụng gì." "Tôi cũng mới biết chuyện này không lâu thôi, điểm này anh không thể trách tôi được. Giá như tôi biết trước khi cưới, tôi nhất định sẽ liều mạng hủy bỏ hôn ước này." "Rồi sao nữa?" Thẩm Phục kinh ngạc nhận ra sự kiên nhẫn của mình bỗng dưng tăng cao lạ thường, anh uống thêm một ngụm nước ấm. Vân Trúc Tâm nuốt nước miếng, cằm hếch lên theo thói quen, giả vờ nhìn vào bình hoa nhưng dư quang vẫn bí mật quan sát biểu cảm của Thẩm Phục. Chỉ cần thấy có gì không ổn là cậu sẽ ngậm miệng ngay, nhưng hiện tại trông anh vẫn khá bình tĩnh. "Nhưng mà, tình hình hiện tại là tôi và anh đã kết hôn rồi." "Cả hai chúng ta đều... không có tình cảm gì với nhau, hoàn toàn là vật hy sinh cho hôn nhân gia tộc, bị ép buộc gắn kết vì lợi ích. Cảm giác này rất đau khổ, tôi hiểu. Tôi biết anh không thích tôi, tôi cũng chẳng thích anh." "Chắc chắn anh rất muốn ly hôn, tôi cũng vậy, nhưng với tình thế hiện tại thì không thể thực hiện ngay được, nhanh nhất cũng phải chờ một năm nữa." Vân Trúc Tâm thầm tính toán: Trong nguyên tác 《Phong Tuyết》, một năm sau khi kết hôn cậu mới bắt đầu thích "Alpha chính", rồi đưa Thẩm Phục ra nước ngoài để bí mật làm thủ tục ly hôn nhằm rảnh tay theo đuổi người kia. Bề ngoài thì bảo là phu phu cơm không lành canh không ngọt nên đi nước ngoài giải khuây, nhưng thực chất là do Thẩm Phục không chịu rời xa "Omega chính" nên bị nguyên thân ác ý làm vết thương ở chân nặng thêm rồi tống đi "điều trị". Thời điểm đó cũng là lúc phong trào bình đẳng AO nổ ra mạnh mẽ nhất, thủ tục ly hôn được nới lỏng, là cơ hội tốt nhất để giải quyết mọi chuyện. "Một năm sau, chúng ta sẽ ra nước ngoài làm thủ tục ly hôn." Thẩm Phục ngước mắt nhìn cậu: "Nói lời phải giữ lấy lời." Thấy Thẩm Phục đã tin, Vân Trúc Tâm thở phào được một nửa. Có được sự tin tưởng của đại phản diện chính là chìa khóa để giữ mạng. "Dĩ nhiên." "Trong một năm tới, phần lớn thời gian chúng ta sẽ sống chung dưới một mái nhà. Thay vì hận thù nhau rồi lãng phí thời gian, chi bằng chúng ta làm một cuộc giao dịch?" Thẩm Phục bình thản đáp: "Được, nói nghe xem." Anh cảm nhận được nhiệt độ trong ly nước đã nguội dần nhưng vẫn chưa đặt xuống, anh ngả người ra sau – một trạng thái thể hiện sự thả lỏng. "Vì thể diện của Vân gia (và cũng vì thể diện của tôi), trong một năm này, tôi cần anh đóng giả làm phu phu ân ái trước mặt người ngoài. Còn khi chỉ có hai người, chúng ta sẽ giữ khoảng cách." "Anh phải hỗ trợ tôi điều tra xem chuyện gì đã thực sự xảy ra ở sảnh Mai Tửu tối hôm đó. Đổi lại, tôi sẽ tận lực giúp đỡ anh trong khả năng của mình, và sau khi ly hôn, tôi sẽ bồi thường cho anh 9 triệu tệ." Thẩm Phục thoáng nghi hoặc: Chẳng phải Vân Trúc Tâm chính là người trong cuộc ở sảnh Mai Tửu sao? Tại sao cậu ta lại không rõ tình hình lúc đó? "Tôi biết anh là một người rất ưu tú, chắc chắn sẽ không cam tâm bị nhốt trong xó nhà này. Tôi sẽ tìm cách giành lấy những tài nguyên mà anh muốn." Đây là một vụ làm ăn rất hời. Dựa vào bối cảnh của Vân gia, Thẩm Phục có thể chạm tới những tài nguyên tốt hơn hẳn so với Thẩm gia. Anh chẳng có lý do gì để từ chối: "Không ngờ Vân thiếu gia kiêu ngạo trong lời đồn lại cũng có mặt thiện giải nhân ý, biết chia sẻ lo âu với người khác như vậy. Tôi đồng ý giao dịch, nhưng để bảo đảm, tôi đề nghị lập một bản thỏa thuận." Đề nghị này đúng ý Vân Trúc Tâm. Cậu tìm giấy bút, hai người ngồi dưới ánh đèn bàn bạc kỹ lưỡng về các điều khoản. Khi kim đồng hồ chỉ đúng 12 giờ, bản thỏa thuận sơ bộ đã hoàn thành, phần còn lại sẽ do Thẩm Phục tìm luật sư để hoàn thiện thêm. Cơn buồn ngủ ập đến, Vân Trúc Tâm quay đầu lại thì thấy Thẩm Phục còn buồn ngủ hơn cả mình, anh đã nghiêng đầu ngủ thiếp đi trong một tư thế khá khó chịu. Lúc này Vân Trúc Tâm mới nhớ ra trước mặt mình là một bệnh nhân. Chiếc giường êm ái này dĩ nhiên phải nhường cho người bệnh rồi, cậu không đến mức trẻ con đi tranh giành với anh. Nhưng nghĩ đến việc phải ngủ chung giường với một gã Alpha lạ hoắc, cậu thấy cứ kỳ quặc sao đó. Cậu vào phòng tắm bưng ra một chậu nước ấm và khăn mặt, giúp Thẩm Phục lau mặt và tay. Sau khi loay hoay cân nhắc vài giây, cậu lấy hết can đảm, trực tiếp bế thốc Thẩm Phục lên rồi đặt nhẹ nhàng xuống giường lớn. Động tĩnh lớn như vậy mà anh vẫn không tỉnh, đúng là thể chất yếu thật, cậu thầm nghĩ. Đắp chăn cẩn thận cho Thẩm Phục xong, Vân Trúc Tâm bắt đầu sắp xếp chỗ ngủ cho mình. Cậu lôi từ đâu ra hai chiếc chăn bông, trải ngay xuống sàn cạnh mép giường rồi lăn ra nằm. Ngủ sàn nhà vậy!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!