Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Chương 1

1 Thú thật, tôi đã lường trước được rằng Trì Dã sẽ làm khó mình. Suy cho cùng, lúc chia tay năm đó, chúng tôi đã gây ra những chuyện quá sức khó chịu. Anh hận tôi. Vì thế nên trên bàn tiệc, anh mới nhìn tôi chằm chằm mà cười, một nụ cười chẳng hề chạm đến đáy mắt—— "Hứa Đường, không có chuyện gì là ngủ với nhau một lần không giải quyết được cả, em nói có đúng không?" Tôi đã từng thấy dáng vẻ hiên ngang, phơi phới của anh thời niên thiếu, và biết anh vốn là người có lòng tự trọng cao ngút trời. Mà tôi khi xưa, nào có khác gì anh, cũng là một người kiêu ngạo. Chỉ là tôi không có được cái vốn liếng như anh, chưa bao giờ có. Vì vậy, tôi nâng ly về phía anh, hạ mình hết mức có thể, khẩn khoản: "Trì tổng, chuyện trước kia là do tôi không phải, mong anh đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân. Dù sao chúng ta cũng là bạn học, quen biết nhau mười mấy năm rồi, tôi xin tạ lỗi với anh, mong anh niệm tình xưa." Nói xong, tôi uống cạn ly rượu vang đỏ. Người đàn ông ngồi đối diện, với dáng vẻ tùy tiện, một tay xoay nhẹ ly rượu, tay kia đặt hờ trên bàn, chỉ cười mà nhìn tôi, chẳng nói một lời. Tôi lập tức rót thêm ly nữa, kính anh. "Xin lỗi Trì tổng, là tôi sai rồi." "Dự án chúng tôi đã theo đuổi hai năm nay, chỉ cần đến được giai đoạn bán hàng thì chắc chắn sẽ sinh lời. Tôi biết có lẽ anh không xem trọng một công ty nhỏ như Giai Sáng, cũng không thiếu những dự án béo bở để đầu tư, nhưng đây là toàn bộ tâm huyết của cả đội chúng tôi. Nó thực sự rất có ý nghĩa, xin anh hãy cho chúng tôi một cơ hội để chứng minh giá trị của sản phẩm..." Nói đến câu cuối cùng, lại uống liền ba ly, hốc mắt tôi đã đỏ hoe, không biết phải mở lời thêm thế nào nữa. Chỉ cần Trì Dã buông một lời mỉa mai "Giá trị của các người thì liên quan gì đến tôi", tôi nghĩ mình sẽ lập tức xấu hổ đến mức không chịu nổi vì sự "cưỡng cầu" này. Cúi đầu trước mặt anh, lúc nào cũng vắt kiệt hết lòng dũng cảm của tôi. May thay, anh đã không nói như vậy. Anh liếc tôi một cái, có chút bực bội châm một điếu thuốc, rồi chậm rãi nhả khói: "Năm đó gặm bánh mì khô cả nửa tháng trời cũng không chịu tiêu của tôi một xu, giờ lại hạ mình đến cầu xin tôi, ngược lại còn uống hết nửa chai Cheval Blanc của tôi." Tôi sững người, vô thức nhìn xuống chai rượu vang đỏ trên bàn, mặt nóng ran, vội nói: "Xin lỗi Trì tổng, nếu anh không vui, tôi có thể đền cho anh." "Nói cho rõ, 'đền' nào? Đền như thế nào?" Anh nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú, ánh mắt nóng rực chiếu thẳng vào người tôi. "Tôi sẽ đền anh một chai rượu và thật lòng cầu anh cho Giai Sáng một cơ hội." "Một chai rượu? Hứa Đường, lòng tự tôn của em vẫn còn cao quá, lăn lộn bao nhiêu năm trong xã hội mà vẫn chưa hạ xuống được, thật đáng tiếc." Anh nhìn tôi cười, giọng điệu giễu cợt: "Tay không mà muốn kiếm lời thì chính là tay không bắt giặc, em đang coi tôi là thằng ngốc đấy à." "Trì tổng, tôi đang cầu xin anh." Tôi bị lời anh nói làm cho đỏ cả mắt. "Thái độ cầu xin người khác không phải như thế này, ít nhất cũng phải giống như dáng vẻ của tôi năm đó." 2 Dáng vẻ của năm đó là thế nào? Tôi và Trì Dã là bạn học cấp ba, đến đại học thì chính thức yêu nhau, bên nhau được ba năm, cuối cùng tôi đơn phương đề nghị chia tay. Chẳng có tình tiết cẩu huyết nào, cũng không có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ nào, chỉ đơn giản là vì tôi không muốn tiếp tục ở bên anh nữa. Khoảng thời gian đó chúng tôi thường xuyên cãi vã, chiến tranh lạnh. Đúng lúc bố tôi qua đời, anh họ con nhà cô đến trường thăm tôi, anh xoa đầu tôi bảo tôi gầy đi, dặn tôi phải ăn uống đầy đủ, tự chăm sóc bản thân. Tôi không kìm được, dựa vào lòng anh mà khóc. Sau đó, cảnh tượng này bị người khác nhìn thấy, chụp ảnh lại rồi gửi cho Trì Dã. Anh chất vấn tôi có phải đã thích người khác rồi không. Tôi vốn đã muốn chia tay, liền mượn cớ này mà thừa nhận. Anh không thể tin nổi, điên cuồng đập phá hết mọi thứ trong nhà, đấm tay vào tủ rượu bằng kính, máu chảy không ngừng. Cuối cùng, anh lại quỳ xuống đất ôm lấy eo tôi, giọng run rẩy: "Khúc gỗ, mắt nhìn người của em bị sao vậy, sao em có thể thích người khác được chứ? Anh không chia tay, không có chuyện gì là ngủ với nhau một lần không giải quyết được cả, em nói có đúng không? Bảo bối, chúng ta đừng chia tay..." "Đi ngủ đi, chúng ta đi ngủ, rồi coi như chưa có chuyện gì xảy ra, lại như trước kia, được không..." Anh vừa hôn tôi, vừa kéo tôi vào phòng ngủ, tôi cố sức giãy giụa, tát vào mặt anh một cái. Mắt Trì Dã đỏ ngầu, vừa khóc vừa cười, trông như một kẻ điên. ......

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!