Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Hắn cười, cúi xuống ghé vào tai ta nói khẽ: "Ngươi tưởng tổ mẫu không biết à? Ngươi nói xem, bà ấy sẽ vì bọn nô tài các ngươi mà phạt ta, hay là thuận theo ý ta, làm cho ta vui?" Ta vốn tưởng, Thế tử gia là nhân vật có tấm lòng vô cùng thân thiện, hắn có mệnh tốt, xuất thân tốt, gia thế tốt, ngoại hình cũng đẹp. Nếu thỉnh thoảng cười một cái, thì đúng là dáng vẻ của thần tiên hạ phàm. Nhưng giờ hắn cười, ta lại thấy như quỷ đòi mạng dưới địa ngục. Tay hắn vuốt lên má ta, từ từ xoa nhẹ: "Trường Sinh ca của ngươi đó, ta muốn giếc hắn, dễ như nghiền chếc một con kiến." Vốn định tìm hiểu rõ xem có phải hắn vu oan cho Trường Sinh ca không, nếu Trường Sinh ca bị oan, ta sẽ đi cầu xin lão phu nhân. Nhưng sao lão phu nhân có thể vì chúng ta mà làm bẽ mặt Thế tử gia chứ. 8 Ta nghe thấy giọng nói trống rỗng của mình hỏi hắn: "Vậy ngài muốn thế nào." "Họa Chỉ bé nhỏ của ta, ta muốn thế nào, ngươi chẳng phải là người hiểu rất rõ sao?" Nói rồi, hắn không thèm để ý đến ta nữa, đi thẳng vào phòng trong, nằm lên giường. Ngoài kia, ánh trăng như nước. Ta còn nhớ, hồi nhỏ ta hay ốm vặt sốt cao, không làm việc được, đều được Trường Sinh làm xong việc của mình, rồi đến giúp ta làm. Khi đó ta cũng thích ăn kẹo. Huynh ấy theo Từ quản gia ra ngoài một chuyến, Từ quản gia mua kẹo cho huynh ấy, huy ấy luôn để dành một nửa cho ta. Có lúc để lâu quá, kẹo chảy cả ra, huynh ấy cũng không nỡ ăn. Trước đây ước muốn lớn nhất của ta, không phải tìm được người nhà, mà là gả cho Trường Sinh ca. Vì ta biết, gả cho Trường Sinh ca, ta sẽ có gia đình. Hơn nữa họ sẽ đối xử tốt với ta. Nhưng bây giờ lại vì ta, mà hại Trường Sinh ca. Ta run rẩy bước vào, đóng sập ánh trăng đang trải đầy đất, ở bên ngoài... 9 Ta trở thành nha hoàn thông phòng trong phòng Thế tử gia. Trường Sinh ca được thả ra. Thế tử gia đưa ta ngồi trong xe ngựa, ta nhìn từ xa thấy huynh ấy đi ra, trong ánh mắt mong chờ của Từ quản gia và mẹ huynh ấy, bước qua chậu lửa. Sau đó ba người họ ôm đầu khóc lớn. Thế tử gia bế ta lên đùi, nhìn kỹ sắc mặt của ta rồi hỏi: "Buồn à?" Ta lắc đầu, ngoan ngoãn nói: "Nô tỳ đã là người của Thế tử gia rồi, mọi chuyện trước đây, đều là dĩ vãng, sau này nô tỳ sẽ không nghĩ đến nữa." Hắn cười một tiếng: "Nếu ngươi có thể nhìn vào mắt ta mà nói, sẽ thật hơn đấy. Nước mắt sắp rơi ra rồi kìa." 10 Lúc ta mới theo hắn, diễn còn chưa thật lắm. Khá là cứng nhắc. Nhất là khi hắn chạm vào ta. Ta cũng rất sợ. Vì hắn vốn dĩ thường xuyên giữ bộ mặt lạnh như tiền. Sau này ta nhận ra, cả đời này của ta, chỉ có thể dựa vào hắn. Bèn phải học đủ mọi cách để lấy lòng hắn. Ta quan sát kỹ các di nương sống tốt trong phủ, biểu hiện như thế nào. Rồi ta học theo. 11 Buổi sáng mặc y phục cho hắn. Hầu hạ hắn ra ngoài. Sau đó cùng các nha hoàn khác làm việc. Nhưng sau khi làm thông phòng, công việc của ta nhẹ nhàng hơn nhiều. Ta bèn thường xuyên may quần áo, giày, túi thơm các loại cho hắn. Hắn hồi triều trở về, ta đứng đợi hắn ngay cửa. Chuyện giường chiếu, ta cũng nhiệt tình hơn nhiều, hắn còn ném cho ta một cuốn sách. Ta vừa xấu hổ vừa tức giận. Nhưng hắn nói: "Đoan trang là việc của chủ mẫu, còn thiếp là để lấy lòng chủ tử." Ta chỉ đành học. Hắn đối xử với ta cũng rất tốt. Thưởng cho ta rất nhiều. Có đủ loại vàng bạc châu báu. Chắc chắn có thể bán được giá tốt. 12 Sau khi theo hắn, nguyện vọng lớn nhất của ta, là sau này biểu tiểu thư vào cửa, đừng đày đọa ta quá. Đến lúc đó, ta sinh một mụn con, cả đời cũng có chỗ nương tựa. Nhưng suy nghĩ này, nhanh chóng tan vỡ. Cha của biểu tiểu thư đột nhiên mắc bệnh hiểm nghèo, qua đời, phải đưa linh cữu về Giang Nam. Vừa hay Thế tử gia được điều đến Giang Nam, hắn chỉ định ta đi theo. Chúng ta chỉ đành đi cùng một đường. Ban đầu mọi thứ đều sóng yên gió lặng. Sau khi đến Hàng Châu, nhà biểu tiểu thư lo xong tang sự. Thỉnh thoảng nàng ta sẽ đến nha phủ nơi Thế tử gia ở để biếu đồ ăn, quần áo, đồ trang sức. Nhưng nàng ta rất ghét ta. Cho đến một lần, nàng ta giữ ta lại nói chuyện riêng, sau đó vờ ngã. Nàng ta nói ta cậy sủng mà kiêu, đẩy ngã nàng ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao