Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

13 Sau khi Thế tử gia trở về, không hỏi ta một câu nào, phạt ta quỳ hai canh giờ. Ta cố gắng tranh luận, nói ta không đẩy nàng ta. Thế tử gia chỉ nhìn ta với ánh mắt thương hại: "Ta đương nhiên biết sự thật. Nhưng, bây giờ nàng ấy muốn phạt ngươi, ta không làm ra vẻ, e rằng trưởng bối sẽ cho rằng ngươi là hồ ly hại chủ, vì để sau này ta và biểu muội vợ chồng hòa thuận, cũng phải xử lý ngươi. Cho nên, Họa Chỉ, lần này chỉ đành để ngươi ủy khuất." Cái lạnh thấu xương từ đầu gối truyền khắp toàn thân. Tựa như một chậu nước đá, dội thẳng từ đầu xuống làm ta tỉnh ngộ. Sao ta lại có thể si tâm vọng tưởng. Ta có thể chịu ấm ức một lần, thì có thể chịu ấm ức vô số lần. Ai bảo ta là nô tài, còn đối phương là chủ tử chứ. Sự thật không quan trọng. Đúng sai không quan trọng. Mà biểu tiểu thư bây giờ còn chưa vào cửa, đã coi ta là cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt, đợi sau khi nàng ta qua cửa, ta không dám tưởng tượng tương lai của mình. Ta nhìn trời đất trắng xóa một màu vì tuyết lớn. Không biết tương lai của ta ở nơi nào. 14 Thế tử gia nói với ta, Trường Sinh ca đã cưới vợ rồi. Ta cười tựa vào lòng hắn, hờn dỗi nói: "Thế tử gia, sao ngài cứ bám lấy quá khứ không buông thế, nô tỳ chỉ coi hắn là ca ca thôi mà. Trước đây là nô tỳ không hiểu chuyện, sợ trèo cao với nhân vật thần tiên như Thế tử gia, rồi lún sâu vào, chỉ đành ngày ngày tương tư, nên mới không dám đến gần ngài." Giọng hắn lười biếng, tùy ý: "Thật à?" "Ai mà không yêu một lang quân tuấn tú như ngài chứ?" Hắn tin rồi. Bởi vì hắn nghĩ, ta không chọn hắn, là do mắt mù. Biểu tiểu thư muốn đi chùa thắp hương, sai người gọi ta đi cùng. Sau khi ta lên xe. Biểu tiểu thư cười như không cười nói: "Ta còn tưởng biểu ca sủng ái ngươi đến mức nào, chẳng phải cũng vì một câu nói của ta mà phạt ngươi sao." Ấn tượng của ta về biểu tiểu thư, vẫn dừng lại ở hình ảnh nàng ta làm nũng đáng yêu trước mặt lão phu nhân. Khi đó nàng ta đối xử với bọn nha hoàn chúng ta rất dịu dàng, thường ban thưởng cho chúng ta ít nén bạc và đồ ăn. Nhưng ta lại không nhận ra, thân phận khác nhau, thái độ của nàng ta cũng sẽ khác. Ta cúi mắt, cung kính nói: "Nô tỳ không dám, người Thế tử gia để tâm nhất, đương nhiên là biểu tiểu thư. Nô tỳ chẳng qua chỉ là một món đồ chơi có thể tùy ý vứt bỏ, xử lý." 15 Nàng ta hài lòng, nói với ta: "Gương mặt này của ngươi, quả thực không tệ. Ngươi nói xem, nếu mặt của ngươi bị hủy, trong sạch cũng bị hủy. Biểu ca còn thích ngươi nữa không?" Ta kinh ngạc nhìn nàng ta. Nàng ta lại che miệng cười: "Ta chỉ giả sử chút thôi. Ngươi thấy sao?" Giọng ta căng thẳng: "Biểu tiểu thư tâm địa thiện lành, lão phu nhân lại tin Phật, nô tỳ tuyệt đối sẽ không gặp phải chuyện như vậy." Ta cũng từng nghe nói về một số chủ mẫu lợi hại. Nhân lúc nam chủ nhân không có nhà, ném tiểu thiếp được sủng ái cho hạ nhân chà đạp, rồi đưa một người mới vào phòng nam chủ nhân, thế là xong chuyện. Dọc đường, ta đã lơ đễnh. Khế ước bán thân của ta vẫn ở Hầu phủ. Thế tử gia kiêu ngạo tự đại nhất, hắn muốn ta phải phục tùng hắn, ta muốn chuộc thân, hoàn toàn là không thể. Mà ta chỉ là một nữ tử yếu đuối, muốn bỏ trốn, lỡ gặp phải kẻ xấu, bị chửi bới, bị sỉ nhục, đó đều là số phận không thể trốn thoát. Ta không biết làm sao mới tìm được một con đường tự bảo vệ mình. 16 Xe đi được nửa đường, đột nhiên dừng lại. Hạ nhân bên ngoài hoảng hốt nói: "Tiểu thư, có cướp!" Bọn cướp đông người, vây lấy chúng ta, bắt chúng ta xuống xe. Mà thị vệ chúng ta mang theo rõ ràng không đông bằng bọn chúng. Lúc mọi người xông vào đánh nhau, có hai tên cướp lôi chúng ta xuống xe. Ta nhìn con dao sáng loáng trên tay tên cướp, cảm thấy mạng nhỏ của mình khó giữ. Tên cướp đó thấy chúng ta, cười ha hả: "Nữ nhân này không tệ, mang về, cho anh em sướng một phen!" Ta bị ném lên ngựa. Biểu tiểu thư bị ném sang một bên. Ta kinh hãi nhìn nàng ta. Khóe miệng nàng ta cong lên một nụ cười lạnh lẽo. Ta nhớ lại lời nàng ta nói trên xe. Nàng ta không muốn xử lý ta sau khi gả cho Thế tử gia, mà là trước đó. Phải rồi, bọn cướp nào dám bắt cóc nữ tử nhà quan chứ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao