Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 12

Hôm nay là ngày Hứa Vãn Tinh quay lại quận Nam Thành để cúng viếng mẹ mình, tài xế đưa cậu đến ngõ Điềm Thủy. Sau một năm xa cách, Hứa Vãn Tinh lại một lần nữa trở về nơi mà cậu cùng mẹ đã gắn bó suốt 20 năm. Những con phố trong khu thành cũ vừa xóc nảy vừa chật hẹp, không khí hỗn tạp, vương lại mùi ẩm mốc. Những tòa nhà cũ với lớp tường bong tróc cùng những cánh cửa sắt hoen gỉ đều in hằn dấu vết của năm tháng. Ngước đầu nhìn lên là những tấm chăn nệm đang phơi nắng cùng nhành hoa giấy rủ xuống, những cánh hoa màu hồng nhạt rụng rơi đầy mặt đất. Hứa Vãn Tinh đứng ở đầu ngõ nhìn một lượt, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ngỡ ngàng như thể đã cách mấy đời người. Hàng xóm thấy cậu quay về, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Vãn Tinh đấy à?” Hứa Vãn Tinh mỉm cười chào hỏi: “Dì Phương ạ.” Dì Phương ngạc nhiên nhìn cậu: “Nghe nói cháu đã nhận lại cha ruột rồi đến thành phố sống, dì cứ tưởng cháu không quay lại đây nữa chứ.” Nghe thấy lời này, nụ cười trên môi Hứa Vãn Tinh nhạt đi đôi chút: “Lần này cháu về là để tảo mộ cho mẹ.” “Ra là vậy.” Dì Phương nhớ đến mẹ của cậu, có chút bùi ngùi: “Nghe nói cha cháu ở thành phố A cũng được coi là nhân vật lớn có máu mặt, nếu lúc ấy có thể sớm nhận lại cháu thì mẹ cháu chắc hẳn cũng đã có thể sống tiếp rồi.” Trình độ y tế ở quận Nam Thành vốn lạc hậu, ngay cả thiết bị y tế cơ bản cũng không đầy đủ, mà lúc đó Hứa Vãn Tinh lại chẳng có cách nào lo cho mẹ mình một điều kiện chữa trị tốt hơn. Mỗi khi nhớ lại chuyện này, Hứa Vãn Tinh đều cảm thấy xót xa khôn nguôi. Cậu cũng không biết rõ rốt cuộc Hứa Hoành Mậu đã phát hiện ra thân phận của cậu từ khi nào. Là từ lúc mẹ cậu còn đang nằm viện, hay là sau khi bà qua đời ông mới biết đến sự tồn tại của cậu, hoặc có lẽ còn sớm hơn thế nữa. Nhưng dù là khi nào đi chăng nữa, cậu đều có thể cảm nhận được sự coi thường của Hứa Hoành Mậu dành cho mẹ mình. Cậu tin rằng, cho dù Hứa Hoành Mậu có phát hiện ra sự tồn tại của cậu sớm hơn, cho đến lúc mẹ cậu lâm bệnh nặng và biết cuộc sống của hai mẹ con gian nan, ông cũng sẽ không vì họ mà đưa tay giúp đỡ. Nếu không phải vì Hứa Hàm Ý không muốn liên hôn với Hoắc Uyên, cậu căn bản sẽ không bao giờ được đưa về nhà họ Hứa. Dì Phương thấy cậu không nói lời nào bèn đánh giá cách ăn mặc của cậu một chút rồi cười nói: “Nghe hàng xóm láng giềng bảo cháu lấy chồng rồi? Nghe nói gả vào nhà tốt lắm, nếu mẹ cháu biết giờ cháu sống tốt thế này thì bà ấy cũng có thể yên tâm rồi. Lúc mẹ cháu còn sống, người bà ấy lo lắng nhất chính là cháu.” Hứa Vãn Tinh nghe đến đây, hốc mắt bỗng đỏ hoe. Dì Phương thở dài một tiếng, nói tiếp: “Mẹ cháu vốn dĩ không đồng ý để cháu nhận lại cha ruột đâu, cho nên bà ấy luôn tuyên bố với bên ngoài rằng cha cháu đã sớm qua đời rồi, không ngờ đúng là vận mệnh trêu người.” Hứa Vãn Tinh sững sờ một lát, vội vàng hỏi dồn: “Dì Phương, mẹ cháu từng kể với dì về chuyện của cha cháu sao?” “Cũng biết đôi chút.” Sắc mặt dì Phương có chút ngại ngùng: “Cháu biết đấy, hàng xóm chúng ta ngày thường vốn thích bàn tán chuyện thiên hạ. Lúc đó mẹ cháu mang thai rồi đến chỗ này thuê nhà ở, khi ấy mới chỉ chừng mười tám, mười chín tuổi thôi. Vừa trẻ trung xinh đẹp lại vừa mang bụng bầu vượt mặt, lúc đó chúng ta đều tò mò tại sao mẹ cháu lại đến đây có một mình, còn cha của đứa trẻ trong bụng đâu rồi.” Hứa Vãn Tinh nhìn thấu vẻ mặt không tự nhiên của dì. Khu vực lân cận này toàn là những người trung niên và cao tuổi sinh sống, những lúc rảnh rỗi họ thường thích ngồi quây quần bên nhau để chuyện trò, soi mói chuyện nhà người khác. Mẹ cậu lúc đó đang mang thai lại phải rời bỏ quê hương để đến quận Nam Thành này, trong mắt người khác thì làm sao có được lời hay ý đẹp gì. Hứa Vãn Tinh hỏi: “Sau đó thì sao ạ?” Dì Phương đáp: “Lúc đó hỏi thì bà ấy cũng không nói, chắc là cũng có tâm lý phòng bị với chúng ta. Dì cũng phải mất rất nhiều năm sau đó mới nghe được câu trả lời từ chính miệng mẹ cháu đấy.” Hứa Vãn Tinh vô thức nín thở: “Mẹ cháu đã nói gì ạ?” Dì Phương kể: “Mẹ cháu năm 18 tuổi đã bị gia đình hứa gả cho một Alpha cùng làng. Nhưng mẹ cháu không muốn lấy chồng sớm như vậy, lại còn phải gả cho người mình không thích, cho nên cô ấy đã trốn khỏi vùng nông thôn. Lúc ấy có một cô gái cùng quê giới thiệu cho cô ấy một công việc làm tạp vụ trên một chiếc du thuyền sang trọng. Tuy là làm tạp vụ nhưng tiền lương lúc đó trả cho cô ấy tận 500 đồng một ngày đấy. Phải biết rằng vào thời điểm đó, 500 đồng một ngày chỉ có những nhân tài trong các doanh nghiệp lớn mới có được mức lương như vậy, còn hạng người bình thường như chúng ta thì một ngày có được 50 đồng đã là không dễ dàng gì rồi.” Cha mẹ cậu quả thực đã quen biết nhau trên du thuyền, Hứa Hoành Mậu đã xác nhận điểm này. Mẹ cậu cũng từng nhắc đến việc làm trên du thuyền, nhưng mỗi lần đề cập đến chuyện đó, bà luôn tỏ ra rất kín kẽ. Dì Phương tiếp tục: “Mẹ cháu lúc 18 tuổi trông mơn mởn, dáng người lại đẹp, lại còn là một Omega nữa chứ, đặc biệt là rất có sức hút. Chỉ cần trang điểm nhẹ một chút thôi là đã khiến các vị khách trên du thuyền mê mẩn đến mức không nỡ rời đi rồi.” Ký ức của dì Phương trôi về tận phương nào, dường như dì đang quay trở lại thời điểm của hơn hai mươi năm về trước. Lần đầu tiên gặp Giang Nhu, dù bà đang mang thai và trên gương mặt phảng phất chút sầu muộn, dì vẫn cảm thấy vô cùng kinh ngạc trước vẻ đẹp đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!