Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

Tôi ngẩn người, cảm giác câu nói vừa rồi của cậu ấy có chút gì đó quá mức nghiêm túc. "Không sao đâu." Tôi nói: "Thật ra cũng không đau lắm." "Đau anh cũng sẽ chẳng nói đâu." "Còn phải xem mức độ đau thế nào đã, vẫn sẽ nói chứ." Kha Chỉ Ngôn bỗng cười một cái. Cậu ấy hỏi tôi: "Vậy anh nói cho em biết, còn chỗ nào đau nữa không?" Tôi vừa định bảo không, lại nghe cậu ấy hỏi: "Họng có đau không?" "Hình, hình như là không." Yết hầu của tôi theo bản năng trượt lên trượt xuống. Kha Chỉ Ngôn vứt tăm bông đi, tôi vội vàng muốn thu chân về, ai ngờ cậu ấy đã nắm lấy cổ chân tôi, ngón cái vô thức vuốt ve hai cái: "Gần đây trong bệnh viện có rất nhiều bệnh nhân bị nhiễm trùng đường hô hấp trên, đàn anh cũng phải chú ý, nếu đau họng thì…” "Thôi bỏ đi, em vẫn nên tự xem thì yên tâm hơn." Tôi chớp mắt, phản xạ có chút chậm chạp. Kha Chỉ Ngôn nói: "Đàn anh, lại gần đây chút." Cậu ấy lại giữ lấy chân tôi, vẫn không cho tôi rụt về. Tôi đành phải giữ nguyên tư thế này mà nhích người về phía trước, cho đến khi cả hai bắp đùi đều gác lên chân cậu ấy, khoảng cách giữa chúng tôi mới được kéo gần lại. "Há miệng." Kha Chỉ Ngôn lấy que đè lưỡi ra. Tôi ngửa đầu làm theo, cảm nhận được cậu ấy đưa que đè lưỡi lạnh lẽo vào sâu trong khoang miệng, hơi dùng sức ấn xuống. Tôi cố nén cảm giác muốn nôn khan, nỗ lực nuốt nước bọt xuống, nhưng vẫn có chút không kịp. Một lát sau, Kha Chỉ Ngôn thu que đè lưỡi về, thuận tay lau khóe miệng cho tôi một cách dửng dưng. "Hơi đỏ một chút, lần sau chú ý nhé." Tôi ngây ngốc hỏi: "Chú ý cái gì?" Kha Chỉ Ngôn rót cho tôi một cốc nước ấm: "Em sẽ chú ý lần sau, ban nãy ấn hơi mạnh tay rồi." Chẳng hiểu sao, ngữ khí ấy lại khiến tôi nghe ra chút ý tứ sâu xa. 12 Anh Chu gấp gáp gọi điện cho tôi, bảo có một ông chủ bao trọn quán bar của câu lạc bộ để tổ chức tiệc tùng, nhưng có một vũ công múa cột tạm thời xảy ra chút chuyện, hỏi tôi có thể đến thế chỗ được không. Thông thường thì từ thứ Hai đến thứ Sáu tôi sẽ không nhảy, bởi vì bình thường bài vở của tôi cũng không nhẹ nhàng gì, lại làm thêm công việc cần thức đêm thế này, tôi sợ mình không đủ sức lực. Nhưng anh Chu vẫn luôn chiếu cố tôi, chuyện của Tiểu Lâm tổng trước đó anh ấy cũng giúp tôi rất nhiều. Giờ sự kiện anh ấy chủ trì tạm thời xảy ra sự cố, tôi thật sự ngại từ chối. Chuyện của Tiểu Lâm tổng, nói ra thì tôi cũng may mắn thật. Đêm đó sau khi đánh gã xong, tôi vốn còn lo gã sẽ tiếp tục tìm tôi gây phiền phức, không ngờ sau đó gã lại chẳng bao giờ đến nữa. Sau này, anh Chu nghe được từ những vị khách khác, bố của Tiểu Lâm tổng biết chuyện gã làm thì chê gã quá mất mặt, trong cơn tức giận đã tống cổ gã ra nước ngoài rồi. Tôi cũng coi như tránh được một kiếp nạn. Đêm diễn ra buổi tiệc, tôi đến "Silencio" như mọi lần đi làm khác, nhảy xong thì quay về hậu trường thay đồ. Không ngờ anh Chu đã đợi sẵn trong phòng nghỉ, ngượng ngùng nói: "Tiểu Đỗ à, ông chủ bảo cậu qua uống vài ly..." Tôi nhíu mày, nhìn về phía anh ấy. Anh Chu: "Chính là người trước đây muốn gọi cậu xuống tầng hầm bốn ấy, ông ta nói lần trước cậu không nể mặt ông ta, lần này bất luận thế nào cũng phải qua tiếp ông ta vài ly." Tôi mặt không cảm xúc nói: "Chỉ uống rượu thôi sao?" Anh Chu đáp: "Chắc là vậy thôi." Ngập ngừng một chút, anh ấy lại nói: "Ngại quá nhé, anh cũng không ngờ lâu thế rồi mà ông ta vẫn còn nhớ cậu. Anh cũng hết cách, những người như bọn họ chúng ta đều không đắc tội nổi, anh không thể năm lần bảy lượt bác bỏ thể diện của người ta..." Mọi người đều không dễ dàng gì, ở cái chốn này mà bị người ta nhớ thương đến thì chỉ có thể trách bản thân xui xẻo. Tôi đi theo anh Chu. Vừa vào phòng bao, kẻ được mọi người gọi là "Lý tổng" kia liền bắt tôi quỳ rạp xuống bên chân gã, nâng cằm tôi lên nói: "Sao lâu thế mới tới? Phạt tự uống ba ly trước đi." Tôi không nói gì, ngửa cổ uống cạn ba ly rượu trong khay bên cạnh. "Ngoan." Lý tổng dùng ngón cái cọ cọ vào mặt tôi, tôi né tránh một cái, gã cũng không nói gì, chỉ cười. "Được rồi, ở bên cạnh tiếp tôi đi." Sau đó, mấy Alpha trong phòng bao bắt đầu trò chuyện, Lý tổng thi thoảng lại đưa cho tôi một ly rượu, tôi uống xong, gã sẽ xoa đầu tôi như ban thưởng, giống hệt như đối xử với thú cưng. Tôi uống không biết bao nhiêu ly, trong lúc đầu óc choáng váng mơ hồ, tôi cảm giác có thứ gì đó lạnh toát tiêm vào cánh tay mình, tôi liều mạng giãy giụa, rất nhanh sau đó, liền có người vỗ vỗ vào mặt tôi. Lúc này tôi mới phát hiện phòng bao đã trống trơn, chỉ còn lại một mình Lý tổng. Gã ngồi trên ghế sofa, chiếc roi trong tay gập lại mấy vòng, từ trên cao nhìn xuống tôi. Tôi đột nhiên cảm thấy nóng ran, máu cùng với tin tức tố như dung nham sôi sục trong cơ thể, hơi thở và nhịp tim đều trở nên dồn dập. "Khó chịu không?" Giọng Lý tổng rất lạnh, mang theo sự áp bức của kẻ bề trên. Tôi không nhịn được mà giật cổ áo, nghiến răng nói: "Ông tiêm cái gì cho tôi?" "Cũng chẳng có gì." Lý tổng cười nói: "Giúp cậu kích thích kỳ mẫn cảm chút thôi." Nói xong, gã đeo lên cổ tay tôi một chiếc vòng tay ức chế.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao