Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 11: Anh đã làm gì anh trai tôi!

Một thiếu niên Omega 18 tuổi với gương mặt khả ái, đôi mắt hạnh tròn trịa ngập nước, vai đeo chiếc cặp sách, dáng vẻ có chút xộc xệch và đang thở dốc vì chạy vội. Gương mặt đỏ bừng trông cực kỳ đáng yêu, cậu bé nhìn chị y tá trực ban với vẻ bất lực: "Chị ơi, em đến thăm người bệnh, chị giúp em tra thông tin được không ạ?" "À, được chứ, đợi chị một lát nhé." Y tá cảm nhận được hơi thở thanh xuân tràn trề, thấy trực ca đêm mà gặp được "cực phẩm" thế này cũng bõ công, giọng nói liền trở nên dịu dàng hẳn: "Tra được rồi, ở phòng bệnh số 606 nhé." "Em cảm ơn chị!" "Không có chi nè~" Thẩm Niệm lần theo con số trên cửa phòng bệnh mà tìm tới. Đẩy cửa phòng 606 ra, cậu vừa kinh ngạc trước sự xa hoa của nơi này, vừa dáo dác tìm kiếm người mình muốn gặp. Đây là phòng khách, chắc hẳn phòng ngủ bên trong mới là nơi trị liệu. Đúng lúc đó, bên trong vang lên tiếng xả nước, Thẩm Niệm càng chắc chắn người mình tìm đang ở trong đó. "Anh ơi?" Thẩm Niệm bước vào. Giường bệnh trống không, nhưng ngoài phòng vệ sinh lại đang đứng một vị Omega mỹ mạo với khí chất đầy tính công kích. Người kia đang dựa lưng vào tường nghịch điện thoại, dưới chân giường là một đống mảnh thủy tinh vỡ nát, trông như vừa trải qua một trận hỗn chiến. "Anh là ai?" Thẩm Niệm lập tức cảnh giác, ôm khư khư chiếc cặp sách trước ngực để phòng thủ. "Tôi còn đang muốn hỏi cậu là ai, sao lại tự tiện xông vào phòng bệnh của người khác thế?" Vân Trúc Tâm đảo mắt trắng. Rõ ràng là cậu tự ý xông vào "trọng địa", thế mà còn dám hỏi ngược lại tôi? Lại còn lấy cặp sách che chắn trước ngực là ý gì? Sợ Vân Trúc Tâm tôi mở miệng rộng ra ăn thịt cậu chắc? "Tôi tới tìm anh trai tôi!" "Tôi chẳng quan tâm anh trai cậu là ai." "Anh nói cho tôi biết trước, Thẩm Phục có phải ở phòng này không?" Thẩm Niệm không tin mình tìm nhầm phòng, cậu bé chỉ tin rằng kẻ trước mặt này đến để gây sự, đống thủy tinh vỡ dưới sàn chính là bằng chứng đanh thép nhất. Thấy đối phương trợn tròn mắt hạnh nhìn mình, Vân Trúc Tâm mới sực nhớ ra quan hệ gia đình của Thẩm Phục. Hóa ra gã phản diện này còn có một cậu em trai Omega nữa. Trông như một chú nhím nhỏ vậy, khác hẳn với ông anh Thẩm Phục suốt ngày dùng "băng trùy" đâm người. Nhìn kỹ thì ngũ quan của Thẩm Niệm cũng có vài phần tương đồng với Thẩm Phục. "Đoán xem." Vân Trúc Tâm hếch mặt. "Anh! Sao anh lại quá đáng như thế!" Cùng là Omega cả, ai rảnh mà chiều chuộng cậu? Vân Trúc Tâm đắc ý nhướng mày. "Niệm Niệm, sao em lại tới đây?" Thẩm Phục từ phòng vệ sinh bước ra đã nghe thấy tiếng động. Nhìn thấy Thẩm Niệm, vẻ mặt đạm mạc của anh thoáng hiện lên một chút ôn nhu. "Anh!" Thẩm Niệm chẳng thèm cãi nhau với Vân Trúc Tâm nữa, hớn hở chạy nhào tới. "Này! Cẩn thận dẫm phải thủy tinh!" Vân Trúc Tâm nhanh tay lẹ mắt ngăn Thẩm Niệm lại, cũng là để đề phòng cái tính lỗ mãng "không phanh" của cậu nhóc sẽ va phải Thẩm Phục. Thẩm Niệm bĩu môi: "Anh ơi, anh ta là ai thế!" Vân Trúc Tâm biết ý, giúp Thẩm Phục dời bước ra ghế sofa ngoài phòng khách. Thẩm Phục bình tĩnh liếc nhìn Thẩm Niệm một cái: "Anh dâu của em." Nghe thấy đáp án mình không muốn nghe nhất, Thẩm Niệm giả vờ như chưa nghe thấy, quay sang bắt bẻ "anh dâu". Cậu bé vốn chẳng có ấn tượng tốt gì với người nhà họ Vân, thậm chí còn mang sẵn địch ý: "Mấy mảnh thủy tinh này sao anh không quét đi? Vạn nhất anh tôi bị thương thì sao, anh chịu trách nhiệm à?" "Thế sao cậu không nghĩ cho tôi? Vạn nhất tôi quét thủy tinh mà bị thương thì sao, cậu chịu trách nhiệm chắc?" Vân Trúc Tâm đáp trả không trượt phát nào. Thẩm Phục chẳng buồn để ý đến hai "bao kiêu kỳ" đang đấu mồm, anh lẳng lặng ấn nút khởi động robot hút bụi. Robot phát ra tiếng "ong ong", hữu hiệu xử lý sạch sẽ đống thủy tinh – vốn là trung tâm của cuộc mâu thuẫn. Ba người trong phòng, cuối cùng người giải quyết vấn đề lại là bệnh nhân! Vân Trúc Tâm và Thẩm Niệm đồng thời đọc hiểu được sự "khinh bỉ chỉ số thông minh" trong ánh mắt của Thẩm Phục, liền ăn ý kết thúc đoạn tranh chấp vô bổ này. "Niệm Niệm, nếu anh nhớ không lầm thì giờ này em phải đang ở trường chứ?" Dưới ánh mắt hả hê của Vân Trúc Tâm, Thẩm Niệm lộ rõ vẻ lúng túng, nhưng vì có sự hiện diện của người lạ nên không dám cãi lại. "Em tự tìm tới đây thôi mà..." Biết Thẩm Phục sắp bắt đầu màn "hưng sư vấn tội", Vân Trúc Tâm biết ý nhường không gian cho hai anh em: "Hai người cứ tự nhiên, tôi ra ngoài đi dạo một lát." Cánh cửa vừa khép lại, Vân Trúc Tâm đã nghe thấy tiếng Thẩm Niệm ấm ức biện minh: "Anh ơi, em vất vả lắm mới tìm được đến đây, thế mà anh còn mắng em..." Vân Trúc Tâm chợt thấy thèm trà sữa. Cậu nhớ gần bệnh viện có một quán trà sữa đang hot, đi bộ qua đó rồi quay về chắc là vừa đủ thời gian cho hai anh em họ hàn huyên tâm sự. Vân Trúc Tâm vừa đi, hốc mắt Thẩm Niệm liền đỏ hoe. Cậu bé ngồi sát cạnh Thẩm Phục, ôm chặt lấy cánh tay hắn, giọng nghẹn ngào: "Anh ơi, sao anh lại thành ra nông nỗi này..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!