Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 11

35 Một Cố Thành chưa đủ, lại còn thêm cả một Vu Na Na. Cố Thành bị Vu Na Na đâm ở Vân Thành. Tôi phục thật sự. Cảnh sát hỏi mối quan hệ giữa tôi và Cố Thành, tôi bảo là bạn học cũ. Họ lại hỏi mối quan hệ giữa tôi và Vu Na Na, tôi bảo cũng là bạn học. Cảnh sát nghi ngờ nhìn tôi, hỏi: "Vậy là hai người ở thành phố B, lặn lội đến tận Vân Thành gây án? Vé máy bay không tốn tiền hả?" Trời xanh ơi, làm sao tôi biết được bọn tâm thần nghĩ cái gì chứ? Cố Thành vốn bị thương không nặng, nhưng thứ nhất là không xử lý vết thương kịp thời, thứ hai là không đi viện ngay, nên khi tôi phát hiện và đưa vào bệnh viện thì cậu ta đã ngất xỉu vì mất máu quá nhiều. Nhưng cậu ta mạng lớn, sống sót rồi. Còn Vu Na Na bị bắt giam. Sau đó cảnh sát nói với tôi, Vu Na Na bám theo Cố Thành đến đây, thuần túy là để trả thù. Năm đó cô ta vì Cố Thành mà vu khống tôi, không chỉ bị cảnh cáo giáo dục mà còn lỡ mất kỳ thi đại học. Cố Thành ra nước ngoài cũng mặc kệ cô ta, cuộc sống của cô ta rất khổ cực. Nên hận thù tích tụ, đợi đến khi Cố Thành về nước thì bùng nổ triệt để. Nhưng cảnh sát lại nói: "Tuy nhiên Vu Na Na khai cô ta cầm dao chỉ định dọa Cố Thành, không định làm Cố Thành bị thương thật, nhưng Cố Thành lại tự mình lao vào mũi dao đó." Tôi kết luận: "Chó cắn chó, xã hội đen thanh toán nhau." 36 Chủ tịch Cố đã lâu không gặp già đi trông thấy, hai bên tóc mai đã bạc trắng. Ông ấy cười chào hỏi tôi, còn khen tôi mở siêu thị rất tốt, hỏi tôi có hứng thú đến tập đoàn Cố thị làm việc không, lương năm tám con số. Tôi khéo léo từ chối. Bố tôi gặp chủ tịch Cố có chút ngượng ngùng, dù sao cũng từng lợi dụng chức vụ để nẫng tay trên vợ của người ta, nhưng dì Lý lại thẳng thắn bảo ông ấy mau đưa Cố Thành cút về thành phố B. Chủ tịch Cố lại cười nói với bố tôi: "Ông câu mất vợ tôi, con trai ông lại câu mất con trai tôi, hai nhà chúng ta đúng là nghiệt duyên mà." Bố tôi nhíu mày, hét lên: "Nói láo! Con trai ông yêu đơn phương, con trai tôi không có hứng thú với nó!" Chủ tịch Cố cười cười không nói gì, xin lỗi tôi vì đã gây phiền phức, rồi không lâu sau đó đưa Cố Thành về thành phố B. Bố tôi và dì Lý cũng trở về Xuân Thành, trước khi đi dì Lý lại nói xin lỗi tôi. Vẫn là những lời đó, không có gì khác ngoài việc chưa dạy dỗ Cố Thành tốt, khiến tôi phải chịu kinh sợ. Tôi bảo không trách dì ấy, khi Cố Thành làm tổn thương tôi cậu ta đã là người trưởng thành, cậu ta có phán đoán của riêng mình, cũng nên tự chịu trách nhiệm cho bản thân. Cha mẹ không thể chăm sóc con cái cả đời, họ cũng không nên trở thành nơi trú ẩn vĩnh viễn cho con cái. Cuộc sống hoàn toàn trở lại bình yên, căn nhà tôi vay tiền mua cũng đã được bàn giao. Thế là tôi lại lao đầu vào việc trang trí nhà mới. Chỉ là thỉnh thoảng tôi lại nhớ đến Cố Thành ốm yếu, tái nhợt ngồi dựa nửa người trước cửa nhà tôi. Lúc đó cậu ta ôm chân tôi, cười rất điên dại. "Có phải tôi sắp chết rồi không, A Dương? Trước khi chết tôi nhất định phải nhìn thấy cậu." Lúc đó tôi ôm chặt lấy cậu ta, tay gọi cấp cứu run như bị Parkinson, lắp ba lắp bắp nói bốn năm lần mới rõ địa chỉ. Cố Thành dùng mũi cọ cọ vào cổ tôi, cười nhạo tôi sao lại sợ đến mức này. Còn hỏi tôi có phải vẫn còn thích cậu ta không, sao lại quan tâm cậu ta thế. Tôi chỉ muốn tát cho cậu ta một cái, cậu ta chảy cả vũng máu trước cửa nhà tôi, tôi không sợ chết khiếp mới lạ. Cố Thành lại lắc đầu, đáy mắt thâm trầm. "Tăng Dương, tôi hiểu cậu mà, cậu là người bình tĩnh đến thế nào, chỉ khi gặp chuyện của tôi mới mất đi lý trí. Thừa nhận đi, cho dù tôi đã làm tổn thương cậu, cậu vẫn thích tôi." Tôi nói: "Nói láo, đồ ngốc mới thích cậu, bây giờ cứ nghĩ đến cậu là ngón tay tôi lại đau." Cố Thành dùng bàn tay đầy máu nắm lấy ngón tay tôi, đan chặt vào nhau. Cậu ta nói: "Xin lỗi, hãy để tôi dùng cả đời này để bù đắp cho cậu nhé." 37 Cố Thành giống như một lời nguyền, lại còn là lời nguyền không thể phá giải. Mặc cho tôi cố tình quên lãng, cố ý gạt bỏ, cậu ta vẫn không ngừng xuất hiện bên cạnh tôi. Ví dụ như, vào ngày sinh nhật ba mươi tuổi của tôi, người Cố Thành không đến, nhưng lại gửi đến một bó hoa hồng. Cô bé nhân viên xếp hàng lên kệ xong rảnh rỗi không có việc gì làm, đếm thử, vừa tròn chín trăm chín mươi chín đóa. "Ông chủ, có phải anh lén tụi em cặp kè với phú bà nào không?" Tôi ngoáy tai bảo nhân viên chia nhau số hoa đó đi. Mấy cô bé hào hứng chọn hoa, còn chu đáo giữ lại cho tôi một bó đẹp nhất, tôi mang bó hoa đó về nhà, rồi ném thẳng vào thùng rác trước cửa. Sau đó đến tối tôi nhận được điện thoại của Cố Thành. Lúc này đã là một năm sau ngày cậu ta đổ máu trước cửa nhà tôi. Cố Thành hồi phục khá tốt, ít nhất nghe giọng nói thì không thấy có vấn đề gì. Cậu ta nói: "A Dương, sinh nhật vui vẻ. Không thích hoa hồng sao? Sao lại vứt đi thế?"

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

MiinMiin

Kết có thể nói là OE theo hướng HE vì thụ cũng dần tha thứ cho tk kia, biết thế nhảy chương cuối trước, phải drop thoi 🥺

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao