Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 14

Những ngày sau đó, anh vẫn mạnh mẽ chen chân vào cuộc sống của tôi. Tin nhắn không ngớt, các cái cớ "tái khám" thì thiên biến vạn hóa. Từ "quan sát sắc tố vết thương" cho đến "đánh giá kết quả can thiệp tâm lý". Anh đưa tôi đi ăn những món mà anh cho là "sạch sẽ và bổ dưỡng". Khi tôi đang ngẩn ngơ trước máy tính, anh gửi tin nhắn tới: "Đứng dậy vận động đi, không cần cổ nữa à?". Thậm chí có lần tôi theo bản năng định dùng nước nóng rửa ráy lâu một chút, điện thoại lập tức reo vang, giọng anh không cho phép chối từ: "Trần Tự, tắt nước, ra ngoài. Tôi đang ở dưới lầu, đưa cậu đến một nơi." Nơi anh đưa tôi tới là một xưởng gốm ở ngoại ô. Đất sét xoay tròn trên bàn xoay, anh ngồi phía sau tôi, cánh tay gần như ôm trọn lấy tôi, cầm tay chỉ việc dạy tôi nặn gốm. Hơi thở ấm áp phả bên tai, giọng anh rất thấp: "Cảm nhận chất đất, nhiệt độ, tính dẻo của nó. Tập trung vào xúc giác trên tay lúc này, đừng nghĩ gì khác." Khối đất dần thành hình trong tay tôi, thô ráp mà chân thực. Khoảnh khắc đó, tôi quên đi những cảm giác dính dớp lảng vảng không tan. Sự "can thiệp" của Ký Lâm Uyên vừa ngang ngược vừa tỉ mỉ. Giống như một tấm lưới dày đặc, bao bọc tôi vững chãi trong lãnh địa của anh. Lâm Thịnh còn cố liên lạc với tôi vài lần, điện thoại và tin nhắn đều bị tôi chặn. Có một lần hắn thậm chí tìm đến tận dưới lầu công ty tôi. Tôi vừa bước ra khỏi tòa nhà đã thấy Ký Lâm Uyên đứng đợi từ lúc nào, đang đối mặt với Lâm Thịnh. Khoảng cách quá xa không nghe rõ họ nói gì, chỉ thấy Ký Lâm Uyên biểu cảm lạnh lùng nói vài câu, Lâm Thịnh mặt xanh mét bỏ đi. Ký Lâm Uyên xoay người thấy tôi, bước tới choàng vai tôi: "Đi thôi, về nhà. Hôm nay nấu cá, bồi bổ trí não cho cậu." Anh không hỏi tôi có sợ không, cũng không khoe khoang mình đã làm gì. Sự che chở hiển nhiên ấy khiến lòng tôi mềm nhũn. Sự thay đổi diễn ra trong âm thầm. Tôi bắt đầu quen với sự hiện diện của anh. Quen với cái ôm mang mùi nước sát khuẩn đột ngột bao phủ lấy mình với danh nghĩa kiểm tra "sắc mặt". Quen với việc anh bá đạo lấy đi đồ uống lạnh trên tay tôi thay bằng nước ấm. Thậm chí quen với cả những tin nhắn đêm khuya thỉnh thoảng gửi tới không có nội dung thực chất, chỉ hỏi một câu "Ngủ chưa?". Những ý nghĩ cưỡng chế về chuyện "bẩn" và "tẩy rửa" dưới sự "can thiệp" và bầu bạn ngày qua ngày của anh, đã dần trôi xa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao