Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 18

Trong lòng sốt ruột quá đi mất. Điều duy nhất mình có thể làm, là ban ngày khi làm việc cùng anh ấy, cố gắng giúp anh ấy làm nhiều việc hơn một chút. Thang tổng sẽ cười với mình. Mở ngoặc: Anh ấy cười lên đẹp quá trời! Siêu đẹp! Mở ngoặc tiếp: Ước gì Thang tổng ngày nào cũng cười với mình. Thang tổng sẽ khen năng lực làm việc của mình tốt, khen mình tỉ mỉ. Có lúc đi công tác không đưa mình theo còn mang quà về cho mình nữa. Thôi kệ đi. Cứ ở bên cạnh anh ấy như thế này cũng không tệ. No.8 Không cam tâm. Vì Thang tổng sống chẳng hề vui vẻ. Mỗi ngày một câu hỏi: Khi nào Thang tổng mới đá gã đàn ông kia đi được? No.9 Trời sập rồi. Thang tổng phát hiện bị ung thư, giai đoạn cuối. Mình có thể làm gì cho anh ấy đây? Đau lòng, mất ngủ. No.10 Mình gọi điện cho bác cả rồi. Bác ấy cũng bảo khó giải quyết. Mẹ mình đi chùa rồi. Hôm sau mình cũng đi. Dâng hương xong, mình quỳ trước mặt Bồ Tát, nhớ lại hồi nhỏ tình cờ gặp một thầy bói, ông ấy nói mình có thể sống đến chín mươi tuổi. Năm nay mình hai mươi lăm, Thang tổng năm nay ba mươi. Thế là mình cầu xin với Bồ Tát. Bạch Dương nguyện dùng ba mươi năm tuổi thọ, đổi lấy quãng đời còn lại của Thang Trì Ngữ bình an khỏe mạnh. 23 Gần trưa, cửa phòng bị đẩy nhẹ. Bạch Dương rón rén bước vào. Thấy tôi nhắm mắt, cậu ấy cẩn thận cúi người sát lại gần. Nhẹ nhàng nâng cánh tay tôi lên rồi lại đặt xuống, rồi lại vén chăn lên xem thử. Khi cậu ấy định rời đi, tôi nhấc tay vòng qua gáy cậu ấy, mở mắt ra: "Tìm cái gì thế?" Bạch Dương vẫn giữ nguyên tư thế cúi người không động đậy, lí nhí hỏi: "Cuốn sổ đâu rồi?" Tôi híp mắt cười bảo: "Tịch thu rồi." "...Thôi được rồi." Chóp tai Bạch Dương bắt đầu ửng đỏ, ánh mắt chẳng biết đặt vào đâu. "Anh..." "Đừng động." Tôi nhẹ nhàng vuốt ve gò má cậu ấy: "Để tôi ngắm em kỹ một chút." "...Dạ." Bạch Dương ngoan ngoãn đứng yên, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa cả một dải ngân hà thu nhỏ. Hồi lâu sau, tôi đưa tay che lên đôi mắt ấy, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay mình. Hàng mi mềm mại khẽ rung động trong lòng bàn tay. Bạch Dương nhắm mắt chầm chậm ngồi xổm xuống, vươn ngón trỏ và ngón cái ra so một khoảng cách nhỏ xíu, lí nhí hỏi: "Anh ơi, hiện tại anh có... dù chỉ một chút xíu thôi... thích em không?" Tôi rụt tay về, nắm lấy hai ngón tay đó của cậu ấy tách rộng ra thêm một chút, cười nói: "Có hai chút xíu." Ánh mắt Bạch Dương chuyển từ ngón tay lên gương mặt tôi, nhìn một lúc, hốc mắt bỗng nhiên đỏ hoe. "Vậy anh có thể..." Bạch Dương ngưng bặt, nước mắt dần dâng đầy hốc mắt. Tôi hiểu lời cậu ấy chưa nói hết. Nhưng tỉ lệ chữa khỏi quá thấp. Tôi không muốn làm khổ cậu ấy, bắt cậu ấy phải chịu tội cùng tôi một cách vô ích. "Anh..." "Ừ." Tôi nặn ra một nụ cười, lật mu bàn tay lau nước mắt cho cậu ấy: "Tiểu Bạch à, tôi mong em có thể sống lâu trăm tuổi." 24 Kể từ lần nôn ra máu đó, cơn đau dạ dày trở nên thường xuyên hơn. Thời gian tôi ở trên lầu ngày càng nhiều. Tiết Thanh Minh, mưa bắt đầu nhiều lên. Mưa liền tù tì suốt một tuần, hôm nay trời cuối cùng cũng hửng nắng. Ngủ dậy vừa vệ sinh cá nhân xong, Bạch Dương đã bưng bữa sáng lên lầu. Có tận sáu món. "Sao nhiều thế này?" Bạch Dương kéo ghế cho tôi: "Hôm qua anh cả ngày không ăn gì, bà nội bảo em giám sát anh ăn bù dinh dưỡng của ngày hôm qua." Tôi nhướng mày: "Thế bữa trưa còn ăn nữa không?" "Ăn chứ, bà nội bảo bữa trưa ít nhất phải tám món." "..." Ăn được nửa bát cháo, tôi đặt thìa xuống, ngẩn người. Bạch Dương liếc nhìn tôi, không nói gì cả, trực tiếp bưng bát qua, lùa vài miếng là hết sạch chỗ cháo còn thừa. "..." Thừa lại nhiều quá thì khó ăn nói, Bạch Dương gói ghém một ít ngũ cốc, dẫn tôi vào rừng cho chim ăn. Lúc quay về thì mặt trời đã lên cao hẳn. Vốn định ngồi ở tiền sảnh một lát, Bạch Dương lại bịt mắt tôi, đẩy tôi đi tiếp. "Đi đâu đấy?" Tôi cười hỏi. Bạch Dương không nói, ra chiều bí ẩn lắm. Nhưng tôi đại khái cũng đoán được, đây là đường ra sân sau. Cho đến khi dừng bước đứng lại, Bạch Dương mới buông tay ra. "Mở mắt ra đi anh." Tôi từ từ mở mắt. Bên cạnh mảnh đất trồng rau ở sân sau, một vườn hoa mới đã được khai khẩn. Trong hàng rào, đủ các loại hoa chen chúc nhau, cao thấp đan xen, màu sắc nhiều không đếm xuể. Bạch Dương đứng sau lưng tôi, khẽ hỏi: "Anh, có giống chút xíu nào... với vườn hoa trong ký ức của anh không?" Cổ họng bỗng chốc nghẹn lại. Tôi nuốt khan hai cái, mới tìm lại được giọng nói của mình: "...Rất giống." Bạch Dương ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên vai tôi: "Vậy anh có thể, giúp em chăm sóc nó không?" Trong sự im lặng, tầm nhìn dần dần nhòe đi. "...Tôi chăm không tốt đâu." Qua rất lâu, Bạch Dương trầm giọng hỏi: "Tại sao?" Tôi khẽ thở hắt ra một hơi, xoay người nhìn cậu ấy: "Tiểu Bạch, tiêu tốn tâm sức vì tôi càng nhiều, sau này... sẽ càng khó thoát ra." Bạch Dương dời mắt đi: "Nghe không hiểu." "..." Giằng co một hồi, tôi nản lòng nói: "Nghe không hiểu thì thôi vậy." Vừa định đi, Bạch Dương liền nắm chặt lấy tay tôi, đôi mắt cũng đã đỏ hoe. Khi mở miệng, giọng nói đã hơi nghẹn ngào: "Anh, em biết... điều trị rất đau đớn, em không có quyền can thiệp vào lựa chọn của anh, nhưng mà, nhưng mà..." Tôi ngẩng đầu, cắt ngang lời cậu ấy: "Vậy còn em thì sao? Ôm ấp một chút hy vọng rồi chịu đựng dày vò mấy tháng trời, cuối cùng chẳng vớt vát được gì, em sẽ phải trả giá gấp đôi thời gian mới có thể vượt qua được." "Vậy nên anh sợ làm khổ em, đúng không anh? Nhưng mà... em yêu anh, thế thì không thể gọi là làm khổ được. Nếu chữa khỏi rồi, thì tương lai là do hai chúng ta cùng nỗ lực giành lấy." Tôi nhìn sang chỗ khác, nuốt xuống tiếng nấc nghẹn, bất lực nói: "Tỉ lệ chữa khỏi chưa đến 30%, không gọi là làm khổ thì là gì? Bạch Dương, trước kia em nói... nếu em không làm chút gì đó, em sẽ hối hận cả đời, bây giờ em làm đủ nhiều rồi, không cần thiết phải đi chịu tội mấy tháng trời đó nữa. Em mới hạ mươi lăm tuổi, sau này sẽ còn gặp được người tốt hơn..." Bạch Dương đột ngột ôm chầm lấy tôi, áp sát vào thái dương tôi, những giọt nước mắt nóng hổi rơi vào cổ áo tôi. "Không đâu anh, người khác có tốt đến mấy cũng chẳng liên quan gì đến em, anh chính là người tốt nhất trong lòng em. Thật ra... em lừa anh đấy, em tham lam lắm, em không chỉ muốn chăm sóc anh một thời gian đâu, em muốn... chăm sóc anh cả đời cơ. Anh ơi, em cầu xin anh... chúng ta thử một lần, được không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!