Chương 1
Chương 1: Trời sang đông tuyết bắt đầu rơi, những bông tuyết nhỏ phủ kín mặt đất trắng xóa. Tuyết đã rơi liên tục ba ngày, dự báo thời tiết báo tuyết sẽ rơi một tiếng liên tục không ngừng , đêm nay lại sẽ là một đêm tuyết phủ kín. Thẩm Tinh Miên vội vã về nhà, nhưng có người chặn đường. Một bàn tay đặt trên xe lăn, người đó cúi người nhìn Thẩm Tinh, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt: “Thẩm Tinh Miên, nhìn anh hiện tại thật thảm hại, không phải là được gả vào hào môn sao? Xem ra Chu thị là thật sự phá sản .” Thẩm Tinh Miên ngước nhìn người trước mặt một lúc, cũng không thể nhớ được người trước mặt là ai, cũng chẳng muốn biết hắn là ai. Tô Ý hơi có chút khó chịu, từ trong ánh mắt của Thẩm Tinh Miên có thể nhìn ra được Thẩm Tinh Miên không nhớ ra hắn là ai, hoặc là trong tiềm thức chưa từng có sự xuất hiện của hắn. “Tôi là Tô Ý, anh không không nhớ ra tôi là ai sao?” Thẩm Tinh Miên suy nghĩ vài giây, nhưng không nhớ ra: “ Cậu tìm tôi có chuyện gì?” Thẩm Tinh Miên với thái độ hờ hững càng làm cho Tô Ý càng thêm tức giận, Thẩm Tinh Miên sao lại có thể không nhớ hắn là ai? Sao lại có thể không biết ? Anh ta trông gầy hơn trước, làm cho đường nét khuôn mặt rõ ràng, làn da trắng như tuyết, trong trí nhớ của Tô Ý người trước mặt còn trắng hơn nhiều, đôi mắt đen nhánh sáng ngời, lóng lánh bắt mắt giống như hắc diệu thạch. Gương mặt kia vẫn đẹp đến nao lòng, đẹp đến nghẹt thở. Ánh mắt của Tô Ý cuối cùng dừng lại trên sống mũi của Thẩm Tinh Miên, nơi đó có một nốt ruồi đen nhỏ, bản thân Tô Ý cũng có một nốt ruồi ở vị trí đó. Bọn họ đều nói Tô Ý là người thay thế Thẩm Tinh Miên, nhưng Tô Ý không muốn thừa nhận sự thật ấy, Thẩm Tinh Miên giải nghệ được ba năm, giới giải trí thay đổi nhanh đến chóng mặt, nhưng tại vì sao những người đó vẫn nhớ đến Thẩm Tinh Miên nhớ mãi không quên? “Nhìn cái bộ dạng này đi? Thẩm Tinh Miên, hiện tại anh đã là một người tàn tật, giới giải trí không cần đến một người tàn tật như anh.” Tô Ý lạnh lùng nói: “Hơn nữa tôi sẽ không để anh có được cơ hội quay lại ngành giải trí, Chu thị đã phá sản, hiện giờ không ai có thể giúp đỡ được anh đâu.” Tô Ý thấy Thẩm Tinh Miên không mảy may quan tâm đến lời hắn nói, tuy rằng Thẩm Tinh Miên ngồi xe lăn, nhưng thần thái không hề khiêm tốn cũng không hề kiêu ngạo, giống như cây thanh trúc đứng sừng sững giữa trời tuyết trắng. Nhưng cho dù có là thanh trúc thì cũng là có thể bị bẻ gãy, Tô Ý một tay lật đổ xe lăn của Thẩm Tinh Miên. Nhìn vẻ đau đớn của Thẩm Tinh Miên trên mặt đất, Tô Ý cuối cùng cũng thỏa mãn, hắn đắc ý chụp một bức ảnh, sau đó nghênh ngang rời đi. Thẩm Tinh Miên gắng mình đứng dậy, nhưng do chân không có sức lực, anh nhìn theo chiếc xe lăn đã trượt đi…… Khoảng cách giữa anh và chiếc xe đã ở rất xa, Thẩm Tinh Miên cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cậu chỉ muốn buông xuôi ngay lập tức, nằm dài xuống đất ngủ một giấc. “Cậu ổn chứ?” Bỗng nhiên có một giọng nói lạnh lùng vang lên, Thẩm Tinh Miên bị một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy cánh tay anh. Thẩm Tinh Miên nhìn về phía bàn tay ấy, ngón tay thon dài như ngọc, cậu ngẩng đầu chạm phải ánh mắt sâu thẳm của người kia. “Nhạn Thanh……” Ngay sau đó Thẩm Tinh Miên đã bị Lục Nhạn Thanh bế lên, sờ trán: “ Cậu có biết không? Cậu bị sốt rồi này,” Thẩm Tinh Miên biết mình bị bệnh, vội vã về uống thuốc rồi ngủ một giấc, nhưng không ngờ tới lại xảy ra nhiều biến cố như vậy. “Tôi đưa cậu đi bệnh viện.” “Nhạn Thanh, cảm ơn cậu…… nhưng không nghiêm trọng đến mức như vậy, về nhà ngủ một giấc là khỏe rồi.” Thẩm Tinh Miên không muốn đi bệnh viện. “Không được, chúng ta phải đi bệnh viện.” Lục Nhạn Thanh từ chối không chút do dự, trán của Thẩm Tinh Miên đã nóng bừng, tình trạng đã rất nghiêm trọng. Lục Nhạn Thanh ôm Thẩm Tinh Miên vào trong xe, trong xe rất ấm áp làm Thẩm Tinh Miên bắt đầu mơ màng sắp ngủ. Lục Nhạn Thanh lặng lẽ quan sát Thẩm Tinh Miên, hàng mi dài buông xuống, đôi mắt phượng ngập tràn vẻ buồn ngủ, Thẩm Tinh Miên cởi chiếc áo lông vũ màu trắng ra, chiếc áo len cổ lọ màu đen càng khiến làn da cậu trắng hơn như sứ vậy. Thẩm Tinh Miên đã ngủ say, đường nét trên khuôn mặt thanh tú sắc sảo, hàng lông mi dài quá khổ in bóng dưới ánh đèn, đôi mắt nhắm nghiền che dấu mọi cảm xúc, đôi môi mỏng gần như không còn chút máu, cả người phảng phất như một bức tượng thủy tình hoàn mỹ vô hồn lạnh lẽo. Cậu ấy thật sự không ổn. Nếu Chu Hoài Cẩn thực sự yêu Thẩm Tinh Miên, sao có thể để cậu ấy ra ngoài một mình với tình trạng sức khỏe như thế? Trong lòng của Lục Nhạn Thanh bắt đầu cảm thấy đau quặn lại. Thẩm Tinh Miên đã ốm đi rất nhiều, bế lên so với trước kia nhẹ đi không ít, Chu Hoài Cẩn đã không chăm sóc cậu chu đáo. Lục Nhạn Thanh và Thẩm Tinh Miên lớn lên cùng nhau, nhưng khi Lục Nhạn Thanh về nước thì Thẩm Tinh Miên đã cùng Chu Hoài Cẩn kết hôn. Lục Nhạn Thanh chỉ có thể che giấu đi cảm xúc này, bởi vì Thẩm Tinh Miên không thích Nhạn Thanh, cậu ấy dường như nhìn ra được Tinh Miên thích Chu Hoài Cẩn, Lục Nhạn Thanh không thể bắt hai người họ ly hôn, nếu như vậy Thẩm Tinh Miên sẽ càng chán ghét Lục Nhạn Thanh. Lục Nhạn Thanh không nghĩ tới hôm nay sẽ lại gặp Thẩm Tinh Miên và Thẩm Tinh Miên thoạt nhìn đã thấy không được khỏe. Lục Nhạn Thanh đã tự dặn với lòng mình không được phá hoại mối quan hệ của người khác, nhưng Chu Hoài Cẩn không chăm sóc tốt cho Thẩm Tinh Miên, Chu Hoài Cẩn giống như cũng không có thích Thẩm Tinh Miên… Vậy tại sao Lục Nhạn Thanh lại không thể cướp Thẩm Tinh Miên khỏi tay Chu Hoài Cẩn? Suốt dọc đường đi suy nghĩ của Lục Nhạn Thanh đều rất rối bời, và chỉ khi đến bệnh viện Lục Nhạn Thanh mới không thèm nghĩ chuyện này nữa. Lục Nhạn Thanh bế Thẩm Tinh Miên xuống xe, bác sĩ nói Thẩm Tinh Miên đã sốt tới 40 độ và cần phải truyền dịch gấp. Lục Nhạn Thanh thấy cổ tay có hai nơi kết vảy, anh ấy sắn ống tay áo của Thẩm Tinh Miên lên, trên cánh tay xuất hiện rất nhiều vết sẹo, như là bị thứ gì đó đâm vào. “Tinh Miên!” Cát Vân đẩy cửa phòng bệnh, thấy Thẩm Tinh Miên đã ngủ lập tức giảm nhỏ thanh âm: “Sếp…… Sao anh lại tới công ty?” Công ty giải trí Tinh Miên là một trong những công ty con của nhà họ Lục, Nhưng Lục Nhạn Thanh rất ít khi tới công ty. “Thẩm Tinh Miên chuẩn bị tái xuất sao?” Lục Nhạn Thanh hỏi Cát Vân, Cát Vân trước kia cũng là quản lý của Thẩm Tinh Miên. “Tôi cũng nghĩ là như vậy, nhưng tinh miên nói chân của anh ấy bị thương dường như là không thể đi lại, không thể diễn xuất được.” Cát Vân nói thêm: “Anh ấy mấy ngày nay ấy ở phòng thu, tôi đã sắp xếp cho anh ấy lồng tiếng cho một nhân vật anime, giọng anh ấy thật sự rất thích hợp.” “Chuyện này là như thế nào sao tôi không biết?” “Cậu chủ không phải là anh đã nói không phải chuyện quan trọng thì đừng có làm phiền anh đó sao?” Lục Nhạn Thanh: “…… Từ giờ trở đi chuyện của Thẩm Tinh Miên tôi phải là người biết đầu tiên.” Cát Vân lập tức gật đầu đồng ý. “Trên người cậu ấy có nhiều vết thương như vậy, biết từ đâu mà có không?” Cát Vân lập tức thở dài: “Đừng nhắc đến nữa, khi tôi đến nơi Thẩm Tinh Miên khắp người toàn là máu, đầu, tay và phía sau lưng…… đều bị mảnh vỡ của binh thủy tinh đâm thủng.” “Khi nào?” “…… gần nửa tháng trước.” Lục Nhạn Thanh lại nhìn Thẩm Tinh Miên, Chu Hoài Cẩn đối xử với cậu như vậy sao? Vì cái gì mà không ly hôn? Nhưng chẳng mấy chốc…… Lục Nhạn Thanh quyết tâm phải đoạt được tình cảm của Thẩm Tinh Miên, Chu Hoài Cẩn không xứng với cậu ấy. Thẩm Tinh Miên mở mắt, nhìn thẳng vào Lục Nhạn Thanh, bốn mắt nhìn nhau: “Nhạn Thanh, cảm ơn cậu.” “Không cần nói lời cảm ơn nữa, cậu đã nói hai lần rồi.” Lục Nhạn Thanh sờ trán Thẩm Tinh Miên: “Cảm thấy thế nào rồi? Cậu đã đỡ hơn chút chưa.” “Đỡ hơn nhiều rồi.” Thẩm Tinh Miên muốn ngồi dậy, Lục Nhạn Than nhận ra lập tức nâng cao giường bệnh, đỡ Thẩm Tinh Miên ngồi dậy. “Tinh miên, không phải em bảo anh đợi ở phòng thu âm sao? Sao anh lại ra ngoài một mình, đi một mình rất nguy hiểm?” Cát Vân đều sợ hãi. “Thực sự xin lỗi, tôi không ngờ tới lại xảy ra chuyện như vậy, tôi đã gây thêm nhiều phiền toái cho mọi người rồi.” Hiện tại đã hơn 9 giờ tối, Thẩm Tinh Miên nhìn bình truyền dịch chỉ còn lại có hơn một nửa: “Đây là bình cuối cùng?” Lục Nhạn Thanh gật gật đầu: “Đợi chút tôi đưa cậu về nhà.” Không đợi Thẩm Tinh Miên từ chối Lục Nhạn Thanh nói thêm: “Tiện đường.” Cát Vân:…… Một người ở thành bắc một người ở thành nam tính thì tiện đường cũng chỉ là câu cửa miệng,…… Nhưng Thẩm Tinh Miên không biết, cậu ấy cho rằng Lục Nhạn Thanh là thật sự tiện đường. Trên xe Lục Nhạn Thanh im lặng, vẻ mặt như suy tư về điều gì đó, Thẩm Tinh Miên cũng không biết anh ta suy nghĩ cái gì, hai người đã ba năm không gặp. “Nhạn thanh…… tới rồi.” Thẩm Tinh Miên nhắc nhở. “Tôi đưa cậu vào.” Lục Nhạn Thanh xuống xe, lấy xe lăn ra khỏi cốp xe, anh ta bế Thẩm Tinh Miên ngồi lên xe lăn: “Ngày mai tôi tới đón cậu.” “Không phải Tiểu Trần sao?” Tiểu Trần là trợ lý mà Cát Vân đã sắp xếp cho Thẩm Tinh Miên. “Tôi sẽ thay anh ta…… đang nghỉ phép.” “Được thôi.” Thẩm Tinh Miên lại nói: “Nhưng cậu không bận sao?” Cho dù họ thiếu nhân sự cũng không thể để Lục Nhạn Thanh làm trợ lý như thế. Một công ty lớn như thế mà lại không có ai khác thay thế sao? “Dạo này tôi không bận.” Lục Nhạn Thanh hỏi: “Tầng bao nhiêu?” “Tầng bảy, 707.” Lục Nhạn Thanh đẩy Thẩm Tinh Miên tới trước cửa phòng 707, Thẩm Tinh Miên dùng chìa khóa mở cửa: “Cậu có muốn vào ngồi không?” “Được.” “Mời ngồi, tôi đi lấy cho cậu cốc nước.” Thẩm Tinh Miên nói. Lục Nhạn Thanh ngồi xuống sofa,phòng ở hiện tại Thẩm Tinh Miên không lớn, một phòng ngủ, một phòng khách, một phòng bếp và một phòng tắm. Rất ngăn nắp, sạch sẽ, tầm nhìn cũng khá thoáng. Tuy nhiên, trong nhà đâu đâu cũng thấy đồ đạc của người đàn ông khác quá chướng mắt, nên Lục Nhạn Thanh cố tình lờ chúng đi. Thẩm Tinh Miên trong nhà không có dùng ly giấy một lần, cậu khử trùng cốc mới cho Lục Nhạn Thanh rồi đưa cho cậu ấy: “Cái ly này chưa từng dùng qua, cậu có thể uống.” Lục Nhạn Thanh nhận lấy ly nước, đó là loại gốm sứ, trên cốc có một chú mèo mướp đáng yêu: “Anh mua cốc này à?” “Được đặt làm riêng đó, đây là Tiểu Hoa bé mèo của tôi.” Thẩm Tinh Miên thích dùng hình mèo để in lên các loại đồ dùng. “Cậu nuôi mèo sao?” “Một năm trước nhặt được, nó hơi có chút sợ người lạ.” Thẩm Tinh Miên hướng về phía ban công gọi hai tiếng “Tiểu Hoa”,một chú mèo vằn nhỏ ló đầu ra, nó là một con mèo đen lông vằn, trông rất thông minh, nó đứng im bên cạnh Thẩm Tinh Miên, vẫn luôn tò mò mà đánh giá Lục Nhạn Thanh. “Thật đáng yêu.” Lục Nhạn Thanh đi đến ngồi xổm xuống: Tôi có thể vuốt ve một chút được chứ?” “Có thể, nó cực kỳ ngoan.” Lục Nhạn Thanh vuốt ve nhẹ nhàng, Tiểu Hoa có hơi kháng cự, nhưng hoàn toàn không có phản kháng, thật sự thực ngoan. Lục Nhạn Thanh vuốt ve trong chốc lát, rồi nhìn về phía Thẩm Tinh Miên: “Có thể bỏ chặn tôi được chứ? Tôi ngày mai đến đón cậu.” Thẩm Tinh Miên: “…… Tôi chặn cậu á?” Lục Nhạn Thanh nhìn biểu cảm ngạc nhiên của Thẩm Tinh Miên liền biết không phải cậu ấy chặn, đó chính là Chu Hoài Cẩn, nhưng anh không nói thẳng nói ra, anh biết Thẩm Tinh Miên nhất định sẽ nghĩ đến: “Có thể chỉ là ngoài ý muốn chút.” Thẩm Tinh Miên đã nhận ra, là Chu Hoài Cẩn lại động vào điện thoại của mình, cậu lập tức kéo Lục Nhạn Thanh lại. Lục Nhạn Thanh lại nói: “Tinh Miên, cái ly này có thể tặng cho tôi được không tôi không. Tôi sự rất thích nó.” “Đương nhiên có thể.” Thẩm Tinh Miên tìm cái hộp hộp cùng túi rồi gói vào đem cái hộp đưa cho Lục Nhạn Thanh. “Tôi giúp cậu tắm rửa nhé?” “Không…… Không cần.” Thẩm Tinh Miên nói: “Tôi có thể tự làm được.” “Ngủ ngon, ngày mai gặp.” Lục Nhạn Thanh nói. Cửa nhà dần dần đóng lại, Thẩm Tinh Miên mở điện thoại điện thoại tìm được Chu Hoài Cẩn muốn hỏi Chu Hoài Cẩn vì sao lại sao lại động đến điện thoại của cậu, nhưng lại không hỏi suy nghĩ một hồi, cậu quyết định thôi…… Anh hiện tại quá mệt mỏi để cãi nhau, cũng không có còn chút sức lực để cãi nhau. Thẩm Tinh Miên chỉ muốn muốn ngủ một giấc thật thật ngon. Tiểu Hoa nhảy lên đùi Thẩm Tinh Miên bắt đầu cọ cọ, Thẩm Tinh Miên ôm lấy hít một hơi thật sâu Tiểu Hoa hít một hơi thật sâu: “Tiểu Hoa, may mà có em ở đây.” Thẩm Tinh Miên quyết định đi tắm rửa, có thể đứng dậy một lát, nhưng vẫn cần bám vào thứ gì đó để giữ thăng bằng, chân cậu còn khá yếu. Thẩm Tinh Miên xả nước vào bồn tắm xả nước vào bồn, tìm quần áo đi tắm rửa. Tắm rửa xong Thẩm Tinh Miên nằm ở trên giường nghỉ ngơi một hồi lâu, rất mệt, tắm rửa rất mệt, giặt quần áo cũng rất mệt, làm cái gì cũng rất mệt…… Thẩm Tinh Miên liền đã ngủ, đang ngủ ngon lành thì phát hiện có người đè ở trên người mình, bắt đầu cởi đồ của anh. Thẩm Tinh Miê thở hổn hển vì những cái hôn liên tục, cậu dùng sức đẩy ra: “Chu Hoài Cẩn!” “Tinh Miên……” Chu Hoài Cẩn nhào đến hôn anh, Thẩm Tinh Miên nghe thấy trên người hắn nồng đậm mùi rượu, cậu thật sự chán ghét mùi rượu, Thẩm Tinh Miên tiếp tục đẩy ra. Liên tiếp bị đẩy ra hai lần Chu Hoài Cẩn nổi cáu tỏ vẻ khó chịu, hắn không quan tâm mà đem Thẩm Tinh Miên đè xuống, hôn không ngừng nghỉ, tới tấp. “Tôi không muốn.” Thẩm Tinh Miên đầu óc quay cuồng, chỉ muốn tại chỉ muốn ngủ. “Tinh Miên, một lần được không,em rất nhớ anh.” Chu Hoài Cẩn nói: “Thật sự xin lỗi anh, em không nên đánh anh, em sai rồi, em nhận nhầm người, thật sự xin lỗi anh, em không có khống chế được cảm xúc……” “Tôi không muốn làm.” Thẩm Tinh Miên đẩy ra: “Rất mệt, tôi tôi muốn ngủ.” “Được rồi, anh ngủ đi, em tự làm được.” “Tôi rất mệt.” Thẩm Tinh Miên cảm thấy cạn kiệt sức lực,hình như là sốt cao hơn rồi, có thể do lúc tắm bị cảm lạnh. “Tinh Miên, một lần được không?” Chu Hoài Cẩn tiếp tục cởi quần áo của cậu ra. “Tôi rất đau đầu, không muốn làm.” “ Một lần thôi, em làm nhẹ lắm thật sự nhẹ nhàng, Tinh Miên……” Thẩm Tinh Miên cảm thấy bực bội, cậu đã từ chối rất nhiều lần, cậu đã nói cơ thể không khỏe nhưng Chu Hoài Cẩn không có một chút quan tâm, chỉ nghĩ làm loại chuyện ấy. “Tôi không muốn, Chu Hoài Cẩn, tôi không muốn…… Tôi phải nói bao lần nữa đây?”Thẩm Tinh Miên hoàn toàn tỉnh táo, vừa tức giận vừa mệt mỏi. “Em sự xin lỗi……” Chu Hoài Cẩn tự tát thật mạnh vào mặt mình một cái thật mạnh vào mặt mình: “Em xin lỗi, Tinh Miên , em uống say, em không phải cố ý.” Một lát sau Chu Hoài Cẩn mới nhớ tới lời lời Thẩm Tinh Miên nói bị đau đầu, hắn cuống quít nói: “Anh làm sao vậy, bị cảm sao? em đưa anh đi bệnh viện?” “Không cần……” Thẩm Tinh Miên nói: “Tôi hiện tại không muốn thấy em.” Chu Hoài Cẩn cho rằng Thẩm Tinh Miên còn giận hắn giận hắn, hắn liền dỗ dành: “ Hôm nay em ngủ ngoài sofa nhé, không làm phiền anh nữa, anh nghỉ ngơi đi, em đi tắm rửa.” Chu Hoài Cẩn rời đi, nhưng Thẩm Tinh Miên ngủ không được. Nơi nào cũng cũng là mùi rượu-trên ga giường,trên quần áo, trong miệng…… Thẩm Tinh Miên không thích ghét nhất chính là mùi rượu, cậu dị ứng cồn và ghê tởm vị của nó. Chu Hoài Cẩn rõ ràng biết, hắn không bao giờ trước mặt cậu uống rượu và và ngay cả uống xong rượu cũng sẽ không đem mùi rượu mang về nhà, nhưng nhưng hiện tại…… Thẩm Tinh Miên bắt đầu súc miệng, trong miệng mùi rượu hoàn toàn biến mất cậu mới dễ chịu một chút. Cậu thay đổi áo ngủ mới, thay ga giường, vỏ chăn…… Nhưng Thẩm Tinh Miên vẫn cảm giác nơi nào cũng có mùi rượu. Chu Hoài Cẩn trước kia không như vậy, chưa bao giờ đánh anh, hắn theo đuổi cậu từ hổi đại học, chăm sóc cậu rất chu đáo, dần dần Thẩm Tinh Miên bị rung động… Thẩm Tinh Miên Thẩm Tinh Miên đồng ý cầu hôn Thẩm Tinh Miên lập tức kết hôn, sau này Thẩm Tinh Miên bị tai xe cộ dẫn đến chân tàn tật, nhưng Chu Hoài Cẩn vẫn luôn chăm sóc cậu thật tốt hai người thực sự rất yêu thương nhau. Nhưng mọi thứ đều thay đổi bởi vì gia đình Chu phá sản. Sau khi phá sản, Chu Hoài Cẩn thường xuyên nổi cơn thịnh nộ, đập phá đồ vật, mắng chửi người, làm cho nhà cửa bừa bãi…… Hắn cũng bắt đầu say rượu, Thẩm Tinh Miên chỉ là khuyên hắn không cần uống nhiều như vậy đã bị hắn đánh. Chu Hoài Cẩn thật sự đánh anh, Thẩm Tinh Miên bị hắn gạt ngã trên mặt đất, xe lăn đổ ở trên người anh, không đứng dậy được, Chu Hoài Cẩn dùng bình hoa đập vào người anh…… Lúc sau Chu Hoài Cẩn lại đột nhiên bỏ chạy, đó là lần đầu tiên Thẩm Tinh Miên cảm thấy Chu Hoài Cẩn vô cùng xa lạ. Ngay cả khi bây giờ, Thẩm Tinh Miên vẫn thực sự xa lạ với Chu Hoài Cẩn, hắn giống như đã hoàn toàn thay đổi. Chu Hoài Cẩn giống như không còn yêu cậu, chính Thẩm Tinh Miên không rõ, rõ ràng bọn họ đã từng yêu nhau như vậy , ngay cả khi phá sản bọn họ cũng có thể cùng nhau nỗ lực, cùng nhau sống một cuộc sống tốt đẹp. Cậu không rõ Chu Hoài Cẩn vì cái gì giống như hoàn toàn thay đổi. Chẳng lẽ phá sản đối Chu Hoài Cẩn đả kích thật sự quá lớn sao? Thẩm Tinh Miên từ nhỏ chính là cô nhi, cậu quá quen cuộc sống nghèo khổ, dù có nghèo khổ vẫn kiên trì. Chu Hoài Cẩn thì khác, hắn sinh ra liền không phải chịu khổ, có lẽ hắn chỉ là đang phải chịu áp lực quá lớn, Thẩm Tinh Miên quyết định cùng Chu Hoài Cẩn nói chuyện nghiêm túc.Danh sách chương
Cấu hình đọc
Kích thước chữ
Aa
Nhỏ
Aa
Vừa
Aa
Lớn
Kiểu chữ
a
Có chân
a
Không chân
a
Lexend
Màu sắc
{ elem.classList.remove('text-slate-800', 'text-slate-200'); elem.classList.add($el.getAttribute('data-text')); }); localStorage.setItem('color-bg', $el.getAttribute('data-bg')); localStorage.setItem('color-text', $el.getAttribute('data-text')); $data.readerContent.classList.toggle('prose-headings:text-white!', $el.getAttribute('data-bg') === 'bg-slate-700')">
TNC
{ elem.classList.remove('text-slate-800', 'text-slate-200'); elem.classList.add($el.getAttribute('data-text')); }); localStorage.setItem('color-bg', $el.getAttribute('data-bg')); localStorage.setItem('color-text', $el.getAttribute('data-text')); $data.readerContent.classList.toggle('prose-headings:text-white!', $el.getAttribute('data-bg') === 'bg-slate-700')">
TNC
{ elem.classList.remove('text-slate-800', 'text-slate-200'); elem.classList.add($el.getAttribute('data-text')); }); localStorage.setItem('color-bg', $el.getAttribute('data-bg')); localStorage.setItem('color-text', $el.getAttribute('data-text')); $data.readerContent.classList.toggle('prose-headings:text-white!', $el.getAttribute('data-bg') === 'bg-slate-700')">
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao