Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 7

Nhưng hắn chờ quá lâu rồi, bánh kem đã chảy xệ, nến đã cháy lụi, những đóa hồng cũng chẳng còn vẻ kiêu sa. Và chàng thiếu niên ngồi giữa vòng vây hoa hồng ấy, chàng thiếu niên tôi đã yêu thương ròng rã tám năm trời, cũng mục rữa trong tĩnh lặng của dòng thời gian. Nghe thấy tiếng động, hắn ngẩng đầu nhìn chúng tôi, để lộ khuôn mặt xinh đẹp mà u ám, thần sắc khó đoán. "Thẩm Trì." Sau một hồi im lặng, hắn gọi tên tôi, bước đến bên cạnh tôi. Mi mắt hắn rủ xuống, chằm chằm nhìn vào cánh tay Lâm Cừ đang đặt trên eo tôi, ánh mắt tăm tối tựa như ác quỷ bò lên từ địa ngục, giọng nói cũng lạnh lẽo đến rợn người: "Hai người đi chơi có vui không?" Lâm Cừ vừa nghe giọng điệu chất vấn của hắn liền định xông lên, nhưng đã bị tôi cản lại. Ánh mắt Cố Thâm lướt qua bàn tay đang ngăn Lâm Cừ của tôi, trong mắt bất chợt xẹt qua nét cười, chẳng hiểu rốt cuộc hắn đang đắc ý điều gì. "Cậu về trước đi, có vài chuyện tôi phải nói rõ ràng riêng với cậu ta." Tôi đứng thẳng người dậy, quay sang nói với Lâm Cừ. "Cẩn thận nhé." Lâm Cừ liếc nhìn Cố Thâm, cất giọng không cao không thấp, "Tôi sợ cậu ta động thủ." "Cậu ta không dám đâu, cậu mau về đi, trời lạnh lắm rồi." Tôi bật cười, đẩy cậu ấy ra khỏi cửa. Ngay khoảnh khắc cánh cửa vừa khép lại, tôi đã bị Cố Thâm ôm chầm lấy, ép chặt lên cửa. "Sao anh lại đi chơi với anh ấy nữa, em sẽ ghen đấy." Nghe cái điệu bộ rầu rĩ mà lại mang chút làm nũng của hắn, tôi châm biếm cất lời: "Thế còn cậu thì sao, cậu với cậu trai lúc sáng làm sao lại thân thiết đến thế, sinh nhật mà cũng phải dính chặt lấy nhau?" Hắn luống cuống thấy rõ, hai tay siết chặt lấy eo tôi, như thể muốn xác nhận rằng tôi vẫn thực sự ở đây: "Em với cậu ta chỉ là bạn thôi, nếu anh không thích, em sẽ không bao giờ gặp cậu ta nữa. "Anh ơi, anh đừng giận, tha lỗi cho em được không? "Chúng ta ở bên nhau tám năm rồi, tha thứ cho em lần này đi?" Lắng nghe tiếng thở dốc dồn dập cùng giọng nói khản đặc của hắn, tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi: "Cậu cũng biết chúng ta đã bên nhau tám năm cơ đấy, vậy lúc cậu phản bội tôi, cậu có từng nghĩ đến tám năm của chúng ta không?" Hắn như chợt nhớ ra điều gì, vội ngẩng đầu lên, cẩn thận ôm lấy khuôn mặt tôi, ép tôi phải nhìn hắn. Hắn khóc rất dữ dội, từng giọt nước mắt thi nhau rơi rớt trên mặt tôi, sự tuyệt vọng ánh lên trong đôi mắt ấy y hệt như năm nào: "Hôm đó, anh đứng ngoài cửa văn phòng, anh đã nghe thấy hết rồi đúng không?" "Phải, tôi nghe thấy hết rồi." Tôi khẽ cười, cất lời lặp lại những câu nói đã luẩn quẩn trong tâm trí tôi suốt năm ngày qua. [Lớn tuổi, nhạt nhẽo, đã hết yêu từ lâu rồi...] Những lời này rõ ràng được thốt ra từ chính miệng hắn, nhưng nhìn ánh mắt hắn lúc này, hắn dường như còn đau khổ hơn cả lúc tôi nghe thấy, cả người hắn tưởng chừng sắp vỡ vụn đến nơi. Tôi mới lặp lại được một nửa thì đã bị hắn bịt miệng lại. Hắn vùi đầu vào hõm cổ tôi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên da thịt, hắn lắp bắp cầu xin tôi đừng nói nữa. "Sao em lại không yêu anh cơ chứ? Sao anh có thể tin là em không yêu anh?" Nghe những lời điên rồ vừa ăn cướp vừa la làng này của hắn, một ngọn lửa giận hừng hực bùng lên trong ngực, tôi thẳng tay đẩy mạnh hắn ra. Người hắn va mạnh vào tủ giày, kéo theo cả lọ hoa trên đó rơi loảng xoảng xuống đất. Lưng hắn bị những mảnh sứ vỡ cứa rách, máu tươi bắn tung tóe trên sàn nhà, vẽ nên một màu đỏ nát tan. "Tại sao tôi lại không tin? "Cố Thâm, từng câu từng chữ này, chẳng phải là do chính miệng cậu nói ra hay sao? "Cậu mở miệng ra là nói đến tám năm của chúng ta, nhưng chẳng phải tám năm ấy đã bị chính tay cậu đập nát rồi sao?" Tôi cúi đầu nhìn hắn, thanh âm thốt ra lạnh buốt đến mức chính tôi cũng phải giật mình: "Cố Thâm, ngay từ lúc bắt đầu yêu nhau tôi đã nói với cậu rồi, tôi là người mắc chứng sạch sẽ trong tình cảm, bất luận là ngoại tình tư tưởng hay thể xác, tôi cũng quyết không bao giờ tha thứ. "Nửa năm trước, tôi đã nhận ra sự lơ đễnh của cậu rồi, nhưng tôi vẫn cố nuốt cục nghẹn nín nhịn không vạch trần. "Bởi vì người đó là cậu, cậu là người duy nhất trong đời này tôi từng thật lòng yêu thương, nguyện đánh đổi tất cả. Tôi đã dành trọn mọi sự bao dung và nhượng bộ cho cậu, cậu bảo tôi cho cậu một cơ hội, nhưng tôi đã cho cậu vô số cơ hội từ lâu rồi." Tôi hít một hơi thật sâu, bình ổn hồi lâu mới có thể tiếp tục cất lời. Từng chữ thốt ra như cứa qua mũi dao sắc lẹm, mang theo nỗi đau rỉ máu: "Cố Thâm, chúng ta chia tay trong êm đẹp đi." Hắn chật vật bò tới, dùng hết chút sức tàn nắm chặt lấy cổ chân tôi, khóc lóc thảm thiết: "Không! Em không muốn! Anh ơi! Đừng rời bỏ em! Em xin anh đấy!" Tôi sức cùng lực kiệt, chỉ thấy thật nực cười. Kẻ ban đầu nói muốn chia tay trong êm đẹp là hắn, mà giờ đây kẻ khóc lóc ầm ĩ không chịu buông tay cũng lại là hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao