Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS
Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 16
Lão gia tử hiếm khi lộ ra vẻ hòa ái như vậy, xem ra ông thật sự rất thích Giang Hòa, nếu không cũng sẽ không tình nguyện để Thích Hàn Xuyên kết hôn với cậu thay vì hủy bỏ hôn ước.
Con cháu nhà họ Thích rất hưng thịnh, người thật sự có hơi đông, nhưng Giang Hòa suốt buổi đều ngồi sát bên cạnh Thích Hàn Xuyên. Khi dùng bữa, cậu được ngồi cùng bàn với lão gia tử, lại còn là vị trí ngay bên tay phải của ông.
Ban ngày Thích Hàn Xuyên đã nhận được danh sách món ăn từ người nhà họ Giang gửi tới nên đại khái cũng hiểu rõ khẩu vị của Giang Hòa. Anh vốn còn đang do dự không biết có nên gắp thức ăn cho Giang Hòa hay không thì cậu đột nhiên dùng bả vai hích anh một cái rồi nhỏ giọng nói: “Em muốn cái viên cá kia, anh gắp cho em.”
Thích Hàn Xuyên dùng đũa chung gắp cho Giang Hòa hai cái, Giang Hòa lại nói muốn ăn cá, anh tiếp tục gắp cho cậu.
Giang Hòa ăn từng miếng nhỏ nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào đĩa thịt kho tàu sư tử đầu ở xa nhất. Cậu tiếp tục hích Thích Hàn Xuyên: “Em còn muốn cái kia nữa.”
Thích Hàn Xuyên gắp cho cậu, nhưng sực nhớ tới lời dặn dò của mẹ Giang Hòa, anh liền tiện tay gắp cho cậu một gắp rau xanh.
Nụ cười trên mặt Giang Hòa biến mất ngay lập tức, cậu nhìn Thích Hàn Xuyên với vẻ mặt khổ sở.
Đôi mắt kia vốn dĩ rất sáng, lúc ủy khuất lại càng khiến người ta thấy xót xa, nhưng tâm của Thích Hàn Xuyên vững như bàn thạch, anh nhìn thẳng và nói: “Mẹ cậu dặn rồi, phải cho cậu ăn nhiều rau xanh.”
“Để ngày mai mới bắt đầu có được không anh?” Giang Hòa nhỏ giọng mặc cả với Thích Hàn Xuyên: “Hôm nay ở nhà em đã ăn rau rồi, buổi tối không cần ăn nữa đâu, cầu xin anh đấy.”
“Không được.” Thích Hàn Xuyên tỏ ra rất lạnh lùng.
Nếu không phải xung quanh có nhiều người thì Giang Hòa chắc chắn đã làm loạn lên rồi. Nhưng chẳng còn cách nào khác, cậu không muốn nổi cáu trước mặt nhiều người như vậy, có điều cậu cũng không thể để bản thân chịu thiệt thòi, thế là cậu lén bỏ gắp rau xanh trong bát mình sang bát của Thích Hàn Xuyên.
Thích Hàn Xuyên rũ mắt nhìn xuống, đôi lông mày bỗng chốc nhíu lại.
Giang Hòa lại gắp thêm cho Thích Hàn Xuyên một gắp rau xanh nữa, cậu nheo mắt cười rồi cao giọng nói: “Chồng ơi, anh ăn nhiều một chút nhé.”
Vốn dĩ chỉ là hai người đang trò chuyện với nhau, nhưng lời này vừa thốt ra khiến tất cả mọi người đều nhìn về phía này. Thích Hàn Xuyên giữ vẻ mặt không cảm xúc mà ăn hết chỗ rau xanh trong bát.
Giang Hòa cảm thấy mãn nguyện, cậu vui vẻ ăn những món ăn mình yêu thích.
Nụ cười trên khóe miệng còn chưa kịp tắt thì trong bát đột nhiên lại có thêm một gắp rau xanh nữa. Lão gia tử với vẻ mặt hiền từ nói: “Tiểu Hòa cũng phải ăn nhiều rau vào, như vậy mới cân bằng dinh dưỡng được.”
Giang Hòa không cười nổi nữa, khóe miệng cậu giật giật hai cái: “Con cảm ơn ba ạ.”
Dưới sự chú ý của lão gia tử, cậu nhăn nhó mặt mày mà ăn hết chỗ rau xanh đó.
Giang Hòa không nỡ ghi hận Thích lão gia tử nên cậu trút hết lên đầu Thích Hàn Xuyên, đúng là cái kiểu cha làm con chịu.
Nếu không phải tại Thích Hàn Xuyên thì lão gia tử đã chẳng gắp rau cho cậu.
Thích Hàn Xuyên vờ như không thấy sự oán hận của cậu, anh thản nhiên gắp cho Giang Hòa một miếng cà rốt.
Sắc mặt Giang Hòa xám xịt như tro tàn, ở dưới bàn cậu dùng đầu gối hích mạnh vào Thích Hàn Xuyên.
Thích Hàn Xuyên vẫn bất động như núi, thậm chí anh còn đưa tay nắm lấy đùi Giang Hòa không cho cậu cựa quậy.
Giang Hòa thật sự rất thích làm những hành động mà chỉ trẻ con mới làm. Trong mắt Thích Hàn Xuyên, việc kén ăn chính là tính cách của trẻ con, và cả việc hở một chút là lại hích anh cũng vậy.
Lão gia tử đang mải trò chuyện với những người khác, Giang Hòa canh chuẩn thời cơ vỗ mạnh vào tay Thích Hàn Xuyên một cái. Đầu gối ngay lập tức được giải phóng, cậu vội vàng thu chân về không dám lộn xộn nữa.
Miếng cà rốt kia Giang Hòa không ăn mà lén để lại dưới đáy bát, cậu còn cố ý lột hai mảnh lá cải che lên trên, sau đó đem bát của mình đổi với bát của Thích Hàn Xuyên, giả vờ như đó là cơm thừa của anh.
Thích Hàn Xuyên nhìn hành động che mắt thế gian của cậu nhưng cũng không vạch trần.
Chỉ cần không phải kẻ ngốc thì đều biết Thích Hàn Xuyên từ nhỏ đã bị giáo dục nghiêm khắc, căn bản anh sẽ không bao giờ để lại cơm thừa. Người tinh mắt nhìn vào đều biết đó là kiệt tác của ai, chỉ có mình Giang Hòa là không biết, cậu còn đang đắc ý cho rằng mình thông minh tuyệt đỉnh.
Cơm nước xong, Thích Hàn Xuyên bị lão gia tử gọi đi, Giang Hòa ở lại trò chuyện cùng đám con cháu nhỏ tuổi trong nhà họ Thích. Ngoại trừ Thích Tư không có mặt, tất cả mọi người đều vây quanh Giang Hòa.
Dẫu sao hiện tại cậu cũng đã kết hôn với Thích Hàn Xuyên, lão gia tử lại nhìn cậu bằng con mắt khác, nên việc tạo mối quan hệ tốt với cậu chẳng có chút bất lợi nào.
Trong lòng Giang Hòa hiểu rõ như gương sáng, bởi lẽ lần trước cậu đến, thái độ của những người này vô cùng lãnh đạm. Thế nhưng cậu cũng không để tâm, vẫn cứ cười tươi rói nói chuyện cùng bọn họ.
Trái ngược với bầu không khí nhẹ nhàng bên này, không khí trong thư phòng lại áp lực vô cùng.
Thích lão gia tử giống như biến thành một người khác, ông ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư với gương mặt không chút cảm xúc, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng: “Hôm nay về muộn.”