Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 13: Trúc Tâm thiếu gia thật biết chơi

Thẩm Phục nằm viện hơn nửa tháng, cuối cùng cũng bồi bổ ra được dáng vẻ con người. Thương thế ở hai chân cần phải điều trị lâu dài, không phải cứ nằm viện một lần là giải quyết được mọi vấn đề. Vân lão gia đích thân tới bệnh viện thăm một chuyến, gật đầu hài lòng với kết quả điều trị, rồi sắp xếp ba ngày sau tổ chức gia yến nhà họ Vân. Gia yến khác với tộc yến, đây chỉ đơn giản là dịp để những người trong nhánh của Vân lão gia quay về nhà cũ dùng bữa tối. Nói là vậy, nhưng nếu ai có dắt theo bạn bè đến "ăn chực" thì cũng chẳng ai phản đối, thế nên những người có mặt tại nhà cũ hôm đó ít nhiều đều có quan hệ họ hàng. Dù chỉ là một bữa cơm gia đình, nhưng cả nhà họ Vân đều tất bật chuẩn bị, mình quản gia Tống không xoay xở xuể nên phải gọi thêm một nhóm người hầu về phụ giúp. Ngày xuất viện, Kỳ Thanh Việt thông báo Thẩm Phục có thể về Vân gia tĩnh dưỡng, giai đoạn sau hắn sẽ sắp xếp bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình đến tận nhà để hướng dẫn vật lý trị liệu. Sắc mặt Thẩm Phục đã tốt hơn rất nhiều. So với vẻ tái nhợt lúc trước, giờ đây gương mặt anh như "ngọc diện đào hoa", cả người tràn đầy tinh thần, không còn cái vẻ uể oải chán đời như trước. Có thể nói, ngoại hình của người đàn ông này thuộc hàng cực phẩm. Quản gia Tống đi làm thủ tục xuất viện, hộ lý cao cấp giúp thu dọn đồ đạc. Thẩm Phục vẫn chưa thể đứng dậy đi lại, anh ngồi trên xe lăn bên cửa sổ nhắm mắt phơi nắng. Ánh nắng ấm áp hôn lên gương mặt mê hoặc lòng người, hàng mi dày như lông quạ, đôi môi đỏ thắm, hơi thở nhẹ nhàng. Hộ lý cao cấp Tiểu Trương làm việc ngày cuối cùng, nhìn thấy cảnh tượng này thì không nỡ lên tiếng quấy rầy. Vị Thẩm tiên sinh này tính tình cực tốt, nói gì cũng cười. Tiểu Trương là một nam Beta, được thuê nhờ sức khỏe tốt và sự cẩn thận. Anh ta đã chăm sóc nhiều người nên cũng biết nhìn người: Đừng thấy Thẩm tiên sinh lúc nào cũng dễ nói chuyện, thực chất trong xương tủy anh lạnh thấu xương, thân thiết với tất cả nhưng lại chẳng thực sự thân với ai. Tuy nhiên, qua mấy ngày chung sống, Tiểu Trương nhận ra Thẩm tiên sinh có chút khác biệt với một người – đó chính là chủ thuê, Vân thiếu gia. Nụ cười dành cho Vân thiếu gia dường như chân thành hơn vài phần, có lẽ chính Thẩm Phục cũng không nhận ra điều đó. Vân thiếu gia là một Omega đáng yêu, còn trẻ, có chút tính khí tiểu thư nhưng không hề đáng ghét. Cậu đang là sinh viên năm hai, dùng toàn đồ tinh xảo, lại còn hào phóng để những người xung quanh hưởng thụ cùng. Đúng là một Omega lớn lên trong hũ mật. Nghe Vân thiếu gia nói, hai người họ mới kết hôn cách đây không lâu. Lúc mới biết chuyện, Tiểu Trương đã giật mình. Vân thiếu gia tốt bụng thật, với điều kiện của cậu tìm Alpha nào chẳng được, vậy mà lại chung thủy với Thẩm tiên sinh, đổ tiền ra chạy chữa, món gì tốt cũng mang đến cho anh, ngày nào cũng tới bầu bạn nói chuyện trên trời dưới biển. Thẩm tiên sinh tuy hay nhíu mày nghe nhưng không hề từ chối. Ai da, tình cảm của hai người họ thật khiến người ta ngưỡng mộ. Nghe y tá nói thương tích của Thẩm tiên sinh đã để lại từ lâu do bị ngược đãi, giờ hồi phục được thế này cũng coi như khổ tận cam lai. Hóa ra Thẩm tiên sinh lúc khỏe lại trông tuấn tú như vậy, hèn gì Vân thiếu gia tình nguyện "nuôi". Vân Trúc Tâm chạy tới hơi muộn một chút vì bận ghé trung tâm thương mại chọn đồ cho Thẩm Phục. Ở chung nửa tháng, thấy Thẩm Phục không có dấu hiệu "hắc hóa" thành vai ác, cậu quyết định coi anh như người bạn cùng phòng trong một năm tới. Biết đâu sau một năm rời đi, Thẩm Phục còn nhớ đến lòng tốt của cậu thì sao? Mà công nhận, Thẩm Phục đẹp trai thật. Tiểu Trương ý tứ rời đi tìm quản gia Tống, để lại không gian riêng cho đôi "vợ chồng trẻ" tình tứ. Thẩm Phục chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay: cả người bao phủ bởi ánh nắng, tinh thần thả lỏng, không chút áp lực. Tất cả những điều này đều do Vân Trúc Tâm mang lại. Cậu ấy không giống với Vân Trúc Tâm trong sách. Trong 《Phong Tuyết》, hai người họ được miêu tả là một đôi tiểu nhân đáng hổ thẹn: Vân Trúc Tâm bạc tình, còn anh – Thẩm Phục – thì quả nghĩa. Trong sách, Vân Trúc Tâm ghen ghét nhân vật chính nhưng không nỡ ra tay, nên anh trở thành kẻ thế thân chịu tội, sau khi kết hôn bị Vân Trúc Tâm hại nằm liệt giường nửa năm, chịu đủ tủi nhục. Cuối cùng Thẩm Phục trong sách vì phẫn nộ mà cướp gia sản Vân gia để trả thù, kết cục bị nhân vật chính b.ắ.n nát tuyến thể mà c.h.ế.t. Làm sao có thể giống với người này được? Một kẻ hay làm vẻ ta đây muốn gánh vác mọi thứ, ngay đêm tân hôn đã thú thật việc kết hôn không phải ý muốn của mình, sẵn sàng ký hiệp định ly hôn bồi thường, bị "vợ" mắng một chút là tỏ vẻ ủy khuất, ngày ngày túc trực ở bệnh viện, lại còn giúp chăm sóc cậu em trai Omega ngốc bạch ngọt Thẩm Niệm? Nguyên bản Thẩm Phục đồng ý ở rể Vân gia là vì quyển sách kia. Nếu đúng như sách nói, anh sẽ còn điên cuồng hơn cả Thẩm Phục trong nguyên tác, "nuốt" sạch Vân gia cho thú vị. Nhưng hiện tại, mọi chuyện đã chệch khỏi quỹ đạo. Cái cậu Omega phiền phức suốt ngày lải nhải này, Thẩm Phục không tin cậu có đủ năng lực để bắt nạt mình. Giờ anh đổi ý rồi, giúp Vân gia "nuôi" một Omega thế này cũng không tệ, chỉ là việc đánh dấu thì tuyệt đối không thể. Cậu Omega vừa vào cửa là Thẩm Phục biết ngay, nhưng anh không lên tiếng. "Chào nhé, Thẩm tiên sinh, tôi về rồi đây! Mua cho anh món quà mừng xuất viện này, mở ra xem có thích không?" Vân Trúc Tâm tiện tay ném bộ quần áo cho Thẩm Phục rồi uống ực một cốc nước lớn. Cậu vừa chạy bộ lên đây, vừa mệt vừa khát. "Sao đột nhiên lại tặng quần áo? Chê tôi nghèo hèn quá à?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!