Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 18

Vì tương lai của Vân gia, vào đêm tân hôn của Vân Trúc Tâm, lão gia đã trăn trở suốt cả đêm. Việc chữa trị cho Thẩm Phục là điều hiển nhiên và vô cùng cần thiết, tất cả đều nhằm mục đích cứu mạng Vân Trúc Tâm, vì vậy Thẩm Phục buộc phải khỏe lại. Sắp xếp kiểm tra và nhập viện điều trị vào ngày hôm sau đều nằm trong kế hoạch. Với tình trạng hiện tại, Thẩm Phục thậm chí còn quan trọng với Vân Trúc Tâm hơn bất cứ thứ gì, vì nếu không có hắn, thuốc đặc trị chẳng thể bào chế được bao nhiêu lần. Nếu có thể giúp Thẩm Phục hồi phục trạng thái tốt nhất, họ có thể trực tiếp dùng tin tức tố để đánh dấu thay vì chiết xuất từ máu. Dù hắn không thể đi lại, Vân gia vẫn đủ năng lực để giúp Vân Trúc Tâm mang thai một người nối dõi. Chúc Tư Âm nghe lời giải thích của Vân lão gia tử mà lòng không thể bình lặng. Bên ngoài cửa, chiếc áo sơ mi của Thẩm Phục đã sũng rượu. Mùi rượu nồng nặc, nhưng anh chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương. Ánh mắt anh lạnh như băng, cả người chìm trong bóng tối nơi ánh đèn không chiếu tới. Cuộc đối thoại trong thư phòng vẫn tiếp tục, Thẩm Phục hơi ngẩng chiếc cằm cứng đờ, tâm trạng tốt đẹp buổi chiều đã hoàn toàn tan biến. "Chỉ là 'có khả năng' thôi sao?" Chúc Tư Âm không muốn tin vào sự thật này, vẫn cố bám víu lấy tia hy vọng mong manh. "Kết quả hiện tại chỉ có vậy, chỉ có thể giúp Tiểu Trúc kéo dài thời gian." "Vân Diễn có biết không?" Chúc Tư Âm nắm chặt tập tài liệu đến mức giấy tờ rách bươm. Vân lão gia nhìn Chúc Tư Âm bằng ánh mắt thâm trầm, chậm rãi lắc đầu: "Trước đây chỉ có Tiểu Trúc, ta và bác sĩ biết. Giờ có thêm con. Ta không yên tâm nói cho Vân Diễn, sợ nó không chịu đựng nổi." Chúc Tư Âm hít sâu vài lần, một tiếng nức nở khẽ lọt ra ngoài nhưng nhanh chóng bị ông đè nén lại. Ông vốn dĩ là người mạnh mẽ hơn Vân Diễn rất nhiều. “Chuyện này tuyệt đối không thể để cho bất kỳ ai khác biết.” “Ta cam đoan với con.” Tiếng bước chân của Chúc Tư Âm làm Thẩm Phục sực tỉnh. Anh lặng lẽ điều khiển xe lăn rời đi, không gây ra một tiếng động nào. Anh cần phải đi thay bộ quần áo khác để bình tâm lại. Dù vết rượu đã được thân nhiệt của anh hong khô, nhưng ý thức phòng bị từng buông lỏng nay lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Vân lão gia vốn đã biết trước sẽ có ngày Chúc Tư Âm đến chất vấn mình. Nghe thấy giọng điệu của đối phương đã dịu đi đôi chút, không còn lạnh lẽo như trước, ông khẽ hỏi: “Tư Âm, con có thể tha thứ cho Vân gia không?” “Đây không phải là lý do để tôi tha thứ cho Vân gia. Các người đã dạy dỗ con trai tôi thành một kẻ tinh tường tính kế, xem nhẹ nhân quyền như thế này, lẽ nào tôi còn phải cảm ơn ông sao?” Chúc Tư Âm bước vào thư phòng thế nào thì lúc bước ra vẫn giữ nguyên dáng vẻ ấy, gương mặt lạnh nhạt không để lộ bất kỳ sơ hở nào. “Cha nhỏ!” Vân Trúc Tâm vừa hoàn thành nhiệm vụ đón khách, dưới ánh nhìn kinh ngạc của mọi người, cậu chạy tới tìm Chúc Tư Âm. Cậu em họ thứ ba của Vân Trúc Tâm là Vân Hà đứng ngây người nhìn cậu đón tiếp họ nhiệt tình, vẻ mặt như thể vừa thấy một kỳ quan thế giới. Vân Hà huých vai người bạn đi cùng: “Tôi không nhìn lầm chứ? Đây thực sự là vị đường huynh Vân Trúc Tâm cao ngạo, du học về là coi thường chúng ta, chưa bao giờ thèm tham gia gia yến sao? Anh ta thế mà lại đứng ở cửa cười nói đón tiếp chúng ta à?” Người bạn của Vân Hà cũng sửng sốt không kém: “Chắc là kết hôn xong thì tính tình chín chắn hơn rồi.” Chúc Tư Âm nhìn Vân Trúc Tâm bằng ánh mắt tràn đầy sự xót xa thầm kín, đáy mắt hơi ướt. Ngay khi Vân Trúc Tâm sắp tiến lại gần, ông giả vờ như bị cát bay vào mắt, giơ tay lau đi. “Lớn chừng này rồi, đi đứng cho hẳn hoi.” “Cha nhỏ, để con giới thiệu với người bạn đời của con.” Vân Trúc Tâm thấy Thẩm Phục đã thay đồ xong và xuống lầu, liền định tiến lại đón. Nhưng Thẩm Phục né tránh bàn tay của cậu, tự mình điều khiển xe lăn tới, vẫn giữ nguyên phong độ của một Alpha lịch lãm. “Thay đồ gì mà lâu thế, khách khứa tôi tiếp xong hết cả rồi.” Vân Trúc Tâm vô ý càm ràm một câu, nhưng bất ngờ nghe thấy đối phương cười lạnh một tiếng. Thái độ của Thẩm Phục đã trở nên lãnh đạm hoàn toàn. Hóa ra Vân gia tốn công trị thương cho anh là vì hai mục đích: Một là cung cấp tin tức tố nồng độ cao để chế thuốc cho Vân Trúc Tâm; hai là để anh sớm ngày có con, nhỡ như Vân Trúc Tâm trị liệu thất bại thì Vân gia vẫn còn một người thừa kế nhỏ để bồi dưỡng. “Vân gia các người thật đúng là dối trá đến cực điểm.” Vân Trúc Tâm cảm thấy không thể hiểu nổi. Sao Thẩm Phục chỉ đi thay bộ quần áo mà khi quay lại đã như biến thành người khác? Ai đã chọc giận anh? Vân Diễn là người cuối cùng vội vã trở về. Bước vào nhà cũ, ông chỉ chú ý đến một người duy nhất – bạn đời của mình, Chúc Tư Âm. Chúc Tư Âm vẫn như cũ, một Omega lạnh lùng khiến người ta không dám lại gần, kể cả Vân Diễn. Nơi ông đứng như có một vòng kết giới vô hình, khiến những người biết ông không dám chào, người không biết không dám hỏi. Chỉ có Vân Trúc Tâm là thỉnh thoảng chạy tới hỏi han. Chúc Tư Âm chỉ dành cho con trai mình một chút sắc mặt tốt, khẽ mỉm cười – nụ cười mà đã nhiều năm rồi người khác không thấy được. Vân Diễn biết Chúc Tư Âm ngày càng chán ghét mình, nhưng ông vẫn không kìm lòng được mà muốn tiến lại gần. Sự cố chấp giữ Vân Trúc Tâm ở lại Vân gia chính là cách để ông thỏa mãn nỗi khao khát được ở gần Chúc Tư Âm, và ông không bao giờ hối hận vì điều đó. “Tư Âm.” Vân Diễn vô thức bước vào "vùng cấm" của Chúc Tư Âm. Gương mặt người ấy vẫn vậy, không hề thay đổi. Chúc Tư Âm nghe tiếng liền liếc nhìn một cái, hờ hững đáp: “Anh đến rồi.” Ông bỗng cảm thấy thương hại cho người Alpha trước mặt. Ông ta vẫn chưa biết chuyện gì cả, trong khi ông thì vừa phẫn nộ lại vừa bi thương. “Chuyện hôn sự của Trúc Tâm, tại sao không nói cho tôi biết?” Vân Diễn hổ thẹn cúi đầu, cười chua chát: “Tôi không biết.” Ông cảm thấy mình thật thất bại, không hiểu Omega của mình, cũng chẳng quan tâm đủ đến con trai. Chúc Tư Âm thậm chí không buồn thí cho ông một tiếng cười lạnh. Ông đẩy Vân Diễn ra: “Vân tiên sinh, chúng ta không còn gì để nói. Phiền anh nhường đường, tôi muốn đi vệ sinh.” Nỗi đau của Chúc Tư Âm, ai thấu được? Ông thà dành thời gian còn lại để bầu bạn với Trúc Tâm còn hơn là trông chờ vào Vân Diễn. Thẩm Phục lúc này phớt lờ tất cả mọi người, anh ngồi một mình bên quầy bar thưởng rượu. Thậm chí anh còn tìm cớ đuổi Vân Trúc Tâm đi chỗ khác. Vân Trúc Tâm nhớ lại mọi chuyện, chắc chắn mình không làm gì sai. Gã Alpha này sao nói trở mặt là trở mặt ngay được? Cậu còn đang mải suy nghĩ thì đột nhiên bị một Omega nhỏ tuổi trong nhà kéo đi. Đó là Vân Manh – con trai của chú út, một đại minh tinh Omega cũng là người dẫn chương trình đám cưới cho cậu. Vân Manh tính tình thẳng thắn, hào sảng, lúc này đang che miệng vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Em không nhìn lầm chứ? Đại danh đỉnh đỉnh Vân Trúc Tâm mà lại biết cười đón tiếp em sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!