Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH
Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 18
Khóc một hồi vẫn thấy sợ, Giang Hòa dứt khoát ôm gối xuống giường, đi sang dãy phòng ngủ bên cạnh gõ từng cánh cửa một. Phải đến tận căn phòng cuối cùng, Thích Hàn Xuyên mới mang bộ dạng ngái ngủ ra mở cửa.
Đến cả căn phòng sát vách cậu anh cũng không muốn ở, lại phải chuyển đến tận phòng ngoài cùng, anh ghét bỏ cậu đến thế sao?
Giang Hòa càng thấy ủy khuất hơn, những giọt nước mắt to tròn cứ thế lã chã rơi xuống. Vì sợ hãi nên cơ thể cậu hơi run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch đi.
Thích Hàn Xuyên thực ra chẳng ấu trĩ đến thế, chỉ là tối nay anh tăng ca đến tận khuya, sợ về phòng sẽ làm phiền Giang Hòa ngủ nên mới tùy tiện tìm một phòng khác.
Hơn nữa anh cảm thấy sau khi đã thích nghi được một ngày, hôm nay chắc Giang Hòa đã không còn sợ nữa, nhưng anh không ngờ khả năng thích ứng của một người trưởng thành lại có thể kém đến mức này.
Giang Hòa không yêu cầu Thích Hàn Xuyên đi ngủ cùng mình mà vừa khóc vừa nói: “Em không muốn ở lại nhà anh nữa, anh lái xe đưa em về đi, em muốn về nhà.”
Từ “nhà của chúng ta” đã biến thành “nhà anh”, có thể thấy cậu đang thực sự tổn thương.
Thích Hàn Xuyên nói câu đầu tiên: “Muộn quá rồi.”
Giang Hòa ném chiếc gối đang ôm trong lòng xuống đất, nước mắt giàn giụa trên má: “Em không quan tâm, em phải về nhà.”
Có lẽ vì đôi mắt quá lớn nên những giọt nước mắt rơi xuống cũng to tròn và tinh khôi như những hạt pha lê.
Sự chú ý của Thích Hàn Xuyên vô tình bị chệch hướng.
“Anh không đưa em về thì em gọi điện thoại bảo anh trai đến đón.” Giang Hòa nói xong liền quay người đi thẳng, ngay cả chiếc gối cũng không thèm lấy lại.
Thích Hàn Xuyên vốn không định quản, anh mới chợp mắt được chưa đầy một tiếng, giờ đang buồn ngủ muốn chết.
Thế nhưng chẳng bao lâu sau, Giang Hòa đã thay quần áo xong xuôi rồi kéo vali bước ra khỏi phòng, lại còn vòng qua phòng thú cưng bế theo cả con mèo nhỏ của mình.
Giang Hòa đứng ở cửa thang máy quay đầu lườm Thích Hàn Xuyên, gương mặt nhỏ nhắn sa sầm: “Em về nhà đây, không thèm ở chung với loại tảng băng trôi như anh nữa, hừ!”
Thích Hàn Xuyên cứ ngỡ cậu chỉ đang làm mình làm mẩy, không ngờ cậu lại làm thật.
Anh rời cửa tiến về phía Giang Hòa, nhíu mày mất kiên nhẫn: “Sáng mai tôi sẽ đưa cậu về, giờ đi ngủ đi.”
Giang Hòa quay mặt đi chỗ khác, chẳng buồn nhìn gương mặt khó ưa của Thích Hàn Xuyên: “Không cần, anh trai em sắp đến đón rồi.”
Cậu có anh trai, chẳng cần Thích Hàn Xuyên phải đưa về. Anh thích trưng ra bộ mặt đó thì cứ việc mà trưng cho sướng, cậu đi luôn không bao giờ quay lại nữa.
Giữa nửa đêm thế này, Thích Hàn Xuyên không tin người nhà họ Giang sẽ thực sự đến đón Giang Hòa. Tuy nhiên anh vẫn đi theo xuống lầu, định bụng chờ Giang Hòa nguôi giận rồi sẽ đưa cậu về ngủ.
Ai ngờ mới đợi được vài phút, Giang Tự đã xuất hiện ở cửa nhà trong bộ dạng mặc đồ ngủ xộc xệch, bên ngoài khoác tạm chiếc áo vest, gương mặt đầy vẻ lo lắng.
Giang Tự chẳng thèm bố thí cho Thích Hàn Xuyên lấy một cái nhìn, vừa vào cửa đã sốt sắng hỏi: “Tiểu Hòa, có chuyện gì vậy em?”
Anh đang ngủ ngon lành thì bỗng dưng cậu em trai gọi điện khóc lóc đòi về nhà. Giang Tự lo lắng khôn cùng, ngay cả tài xế cũng không kịp gọi mà tự mình lái xe lao đến đây ngay.
Nhìn thấy anh trai, bao nhiêu ủy khuất tích tụ trong lòng Giang Hòa hoàn toàn bùng nổ. Cậu gục đầu vào lòng Giang Tự, nức nở nói: “Em muốn về nhà, em không muốn ở đây nữa.”
Thật ra cậu không phải người hay khóc, nhưng cậu thực sự rất sợ bóng tối. Vì quá sợ hãi nên cậu mới không cầm được nước mắt, cộng thêm việc hôm nay Thích Hàn Xuyên quá đỗi lạnh lùng làm cậu thấy chạnh lòng.
Rõ ràng cậu không hề làm sai chuyện gì, là Thích Hàn Xuyên cứ vô lý như vậy.
“Được rồi, anh đưa em về nhà.” Giang Tự lau nước mắt cho cậu, rồi cởi chiếc áo vest khoác lên người Giang Hòa: “Ngoan không khóc nữa, để anh cầm vali và bế Vương Tử cho, chúng ta về nhà nào.”
Giang Hòa mím môi gật đầu, cậu khép chặt vạt áo khoác rồi đi thẳng một mạch không thèm ngoảnh đầu lại.
Thích Hàn Xuyên ngồi trên ghế sô pha, sắc mặt không có gì thay đổi, thậm chí còn có cảm giác như vừa trút bỏ được gánh nặng.
Anh biết Giang Hòa muốn quan tâm mình, nhưng anh không quen và cũng thấy không cần thiết. Anh càng không biết phải đáp lại như thế nào, bởi chưa từng có ai dạy anh điều đó, vậy nên anh chỉ có thể chọn cách im lặng.
Giang Tự không buồn chào hỏi Thích Hàn Xuyên lấy một câu đã rời đi ngay. Người sáng suốt đều nhìn ra được Giang Hòa đang chịu uất ức, anh không động thủ đánh người đã là nể mặt Thích Hàn Xuyên lắm rồi.
Anh hừ lạnh một tiếng, tay trái kéo vali, tay phải ôm lấy bé Vương Tử béo mầm đưa Giang Hòa rời khỏi đó.
Sau khi lên xe, Giang Hòa vẫn còn đang lau nước mắt, Giang Tự đau lòng muốn chết, suýt chút nữa không nhịn được mà quay lại đấm cho Thích Hàn Xuyên hai quả.
Anh rút khăn giấy đưa cho Giang Hòa, lại xoa đầu cậu an ủi: “Ngoan không khóc nữa, anh trai đưa em về nhà, sau này không thèm đến đây ở nữa.”
Giang Hòa sụt sịt mũi, khẽ nức nở: “Nếu anh ấy đến xin lỗi thì em sẽ cùng anh ấy quay về, dù sao chúng em cũng kết hôn rồi mà.”
“Kết hôn cũng không nhất định phải ở cùng một chỗ, không vui thì không đến, không ai dám nói ra nói vào gì em đâu.” Giang Tự giơ tay véo nhẹ vào má Giang Hòa, “Được rồi, ngủ một lát đi, về đến nhà anh sẽ gọi em dậy.”