Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 14

Dư luận trên mạng ngày càng bùng nổ. Những người hâm mộ từ thời Thẩm Ngạn còn đi hát ở bar đều lộ diện. [Cặp này ở chỗ chúng tôi nổi tiếng lắm, hai anh đẹp trai đứng cạnh nhau cực kỳ bổ mắt, hồi nhỏ tôi còn viết đồng nhân văn về hai người họ đây này! Gửi kèm link bên dưới.] [Sau khi Thẩm Ngạn nổi tiếng chẳng bao giờ nhắc đến Thích Giản, tôi còn tưởng CP tôi chèo đã BE lâu rồi chứ...] [Fan CP đang nhảy múa kìa, rốt cuộc có gì hay mà chèo? Kể chi tiết nghe xem nào!] [Tiết lộ chút tin mật cho mọi người, lời bài hát giúp Thẩm Ngạn nổi đình nổi đám là do Thích Giản viết đấy, ai dám bảo đó không phải là khúc nhạc định tình?] [Tôi nhớ Thích Giản nhìn hơi dữ, nhưng cứ thấy Thẩm Ngạn là cười như mặt trời nhỏ ấy, đúng kiểu phản sai manh luôn!] [Thẩm Ngạn cũng là đồ tiêu chuẩn kép, lúc chưa nổi tiếng có phú bà muốn bao nuôi, hắn bảo trong nhà có người rồi...] [Hai người họ hồi đầu đúng kiểu văn học phòng trọ + trai thẳng, cả hai đều sở hữu gương mặt thẳng không thể thẳng hơn, tuy nghèo nhưng đẹp...] [Ơ thế chẳng lẽ nghèo đến mức chỉ còn mỗi 'chuyện ấy' sao? Ngày ngày điên cuồng làm trong phòng trọ?] Tim tôi giật thót, cư dân mạng sao cái gì cũng dám nói thế này. [Trời ơi, có ai thấy ảnh Thích Giản trong quảng trường chưa, chưa thấy ai có vẻ mặt lạnh lùng đáng yêu chuẩn đến thế!!!] [Thẩm Ngạn, tôi bảo cậu này, cậu đừng có mà ăn ngon một mình thế chứ...] Tôi nhìn người trong gương, cũng chưa đến mức già cỗi. Nhưng nét thanh xuân rạng rỡ không còn, thay vào đó là sự tĩnh lặng và mệt mỏi nhàn nhạt. Thẩm Ngạn thì vẫn tràn đầy sinh lực và dã tâm như xưa. Bên cạnh gốc cây khô héo đã mọc lên một cái cây non mới. Sự xứng đôi của ngày xưa giờ chỉ càng làm nổi bật sự không tương xứng của hiện tại.

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

KhởiKhởi

Thật thương cho thụ chịu nhiều khổ như vậy mà gặp công chẳng ra gì lúc đầu thì bỏ thụ để lấy danh lấy tiền để thụ bị đánh gẫy chân vì công thụ để hết tiền cho công rồi ra đi tay trắng phải lết thân tàn tật kiếm sống trong suốt thời gian dài công bt thụ gặp khó khăn phải làm việc bẩn mệt thụ từ ngươi vui vẻ tự tin hy vọng thành 1 ng lo sợ nhút nhát bị nhục nhã bị sàm sỡ .còn công thì hưởng danh và tiền nhờ số tiền mà thụ để lại phát triển sự nghiệm hằng này xem thụ như hàng rẻ tiền sau thì có tiền có danh đủ rồi thì đi bổ tu che gấu thứ xấu xí của mình báng cách giả vờ thám tình để dụ thụ vào chòng và nhờ vào đó thay đổi dư luận thật thương thụ ở phút chót sém bị ng tập kích giết chết thì công ra cứu nhưng đâu bt đây đều là do công sắp xếp .sau này mik đoán chắn công sẽ thủ tiêu thụ dù sao công cũng ko yêu thụ ko đáng thụ trả giá nhiều như vậy