Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 19: Tuyến thể của tôi đã hồi phục

Chú út của Vân Trúc Tâm không tán thành biểu hiện có phần thái quá của Vân Manh, liền dắt cậu đi ăn cơm. Sắp đến giờ nhập tiệc, Vân Trúc Tâm nhìn thời gian trên điện thoại, lại chạy ra cửa chờ một vị khách cuối cùng. Cậu đã nhờ quản gia Tống đến trường học quý tộc đón Thẩm Niệm. Trường của Thẩm Niệm hôm nay được nghỉ lễ tháng, cậu bé thấy về nhà cũng chẳng có gì vui nên định ở lại ký túc xá. Vân Trúc Tâm vô tình thấy Thẩm Niệm đăng trạng thái trên vòng bạn bè, liền gọi điện mời cậu nhóc qua chơi. Thẩm Niệm đi theo quản gia Tống bước vào. "Vân ca." "Tới rồi à, đang chờ em đấy." Vân Trúc Tâm khoác vai Thẩm Niệm, như hai anh em tốt dẫn cậu nhóc đến trước mặt Thẩm Phục. "Anh!" Thẩm Phục thoáng sững sờ, nhìn thấy em trai mình thì vô cùng bất ngờ: "Sao em lại ở đây?" "Nói cứ như anh không chào đón em vậy. Tôi đón đấy, Niệm Niệm ở ký túc xá một mình chán lắm, gọi qua đây chơi cho vui." Vân Trúc Tâm đáp lời. Thẩm Niệm lặng lẽ quan sát biểu cảm của anh trai mình. Vân Trúc Tâm vỗ vai cậu nhóc: "Thả lỏng đi, chỉ là một bữa cơm thôi mà. Nhà họ Vân cũng có mấy đứa đang học cấp ba, lát nữa để tụi nó dẫn em đi chơi." Cậu gọi mấy đứa em họ có tính cách hoạt bát dẫn Thẩm Niệm đi làm quen, chẳng mấy chốc đám thiếu niên đã thân thiết với nhau. Đôi lông mày Thẩm Phục khẽ giật: "Cậu có ý gì đây? Muốn dùng nó để uy hiếp tôi sao?" "Thẩm tiên sinh, tôi thấy anh bắt đầu có triệu chứng của bệnh hoang tưởng bị hại rồi đấy. Tôi chỉ đoán là chắc anh nhớ Thẩm Niệm nên mới đón em ấy qua thôi." Vân Trúc Tâm thực chất chỉ muốn sống sót mà thôi, chút tính toán nhỏ nhặt này của cậu (đối với nguyên chủ) chẳng thấm vào đâu. Cơn giận trong lòng Thẩm Phục bỗng chốc tan biến đi một chút. "Vân Trúc Tâm, đầu óc cậu có vấn đề rồi." Vân Trúc Tâm coi như không nghe thấy, đẩy xe lăn của Thẩm Phục tiến về phía bàn chủ tọa. Đêm nay, Vân Trúc Tâm và Thẩm Phục cùng cha nuôi và cha nhỏ của cậu ngồi chung bàn với Vân lão gia và các vị thúc chú. Vì lão gia có mặt xuyên suốt nên không ai dám gây chuyện. Ông cũng chính thức giới thiệu thân phận của Thẩm Phục với toàn thể gia tộc và khách khứa, khẳng định sự công nhận của Vân gia đối với anh. Người nhà họ Vân đương nhiên tôn trọng quyết định của lão gia. Họ thăm hỏi sức khỏe Thẩm Phục vài câu, không ai nói lời nào mạo phạm. Các đàn em nhỏ tuổi nhà họ Vân cũng kinh ngạc không kém trước lời nói và việc làm của Vân Trúc Tâm. Ở Vân gia, đại ca Vân Trúc Tâm vốn là "đám mây trên cao", đối với người nhà luôn tỏ ra lạnh lùng, xa cách và có phần khinh khỉnh. Họ vốn tưởng hôm nay Vân Trúc Tâm và Thẩm Phục chỉ lộ diện một chút rồi đi, không ngờ cậu lại đích thân tiếp đãi mọi người. Thấy thái độ ôn hòa và tinh tế của cậu, đám em họ vốn bị người lớn yêu cầu phải thân cận với Vân Trúc Tâm bắt đầu vây quanh cậu để trò chuyện. Vân Manh càng thấy lạ lẫm với biểu hiện của Vân Trúc Tâm. Ở trong giới giải trí lâu năm, cậu ta ít nhiều có thể nhận ra tâm trạng của ông anh rể Thẩm Phục có vẻ không được ổn lắm. "Ca, đi hưởng tuần trăng mật ở đâu mà giờ mới về thế?" Vân Trúc Tâm lúc này đang hơi thẫn thờ. Câu nói vừa rồi của Thẩm Phục có ý gì, hay là anh lại lên cơn dở hơi? Vân Manh thấy cậu không thèm để ý đến mình thì không cam lòng: "Vân Trúc Tâm, em đang nói chuyện với anh đấy! Sao cứ như người mất hồn thế kia, không lẽ anh với Alpha nhà anh đang cãi nhau à?" Vân Trúc Tâm bị chọc trúng tim đen, liền cãi chày cãi cối: "Sao có thể chứ, tôi với anh ấy tốt lắm luôn! Anh ấy chỉ là tính tình hơi lạnh lùng chút thôi." Vân Hà đảo mắt một vòng, xem ra tình hình không đến nỗi tệ hại như lời đồn. Vân Trúc Tâm nói câu này với âm lượng hơi cao, khiến không ít người có mặt phải ngoái nhìn. "Chúng tôi là tình đầu ý hợp, căn bản là không bao giờ có chuyện mâu thuẫn đâu." Thẩm Phục đứng ở xa phân ra nửa phần chú ý liếc nhìn qua bên kia, cười lạnh một tiếng. Anh điều khiển xe lăn tiến về phía góc nơi Vân Trúc Tâm đang đứng. Những người nhà họ Vân xung quanh thấy sát khí trên mặt anh quá nặng, tự phát nhường ra một lối đi. "Thật sao? Kể cho mọi người nghe chút đi nào." Vân Manh bày ra vẻ mặt xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, rõ ràng là không tin lời Vân Trúc Tâm nói. Lời đã phóng lao thì phải theo lao, Vân Trúc Tâm sao có thể rút lại được, đành dày mặt mà bốc phét: "Ngay từ lúc tôi mới về nước, chúng tôi đã quen biết nhau rồi." Thẩm Niệm cũng ngồi ở bên này. Chuyện về lịch sử tình trường của anh trai cậu vốn là chuyện hiếm có khó tìm, cậu nhóc không hy vọng có thể tự mình cạy miệng anh trai, nhưng từ phía anh dâu thì chưa biết chừng, thế là cậu nhóc lập tức vểnh tai lên nghe. "Cái lúc tôi mới về nước ấy, ở sân bay đã đụng phải một anh Alpha cực kỳ đẹp trai. Các người có hiểu cảm giác 'kinh hồng thoáng nhìn' (vừa gặp đã yêu) là thế nào không!" Ở đây toàn là một đám Alpha và Omega chưa từng nếm mùi yêu đương, gia giáo nhà họ Vân lại nghiêm khắc không cho phép họ làm bậy, nên tất cả đều hoàn toàn tin vào lời Vân Trúc Tâm nói. Trong tiểu thuyết 《Phong Tuyết》, ở đâu có nam chính Trần Nhược Nam thì ở đó có Thẩm Phục. Thẩm Phục và Trần Nhược Nam là đôi bạn thân, mỗi khi Trần Nhược Nam hẹn hò với nam chính thụ Tần Dật đều kéo Thẩm Phục đi cùng. Vân Trúc Tâm nhớ rõ mấy địa điểm hẹn hò đó: party bờ biển, tiệc rượu, trượt tuyết, xem cực quang... cậu chỉ việc thay nhân vật chính thành cậu và Thẩm Phục là được, dù sao cũng chẳng ai biết. Vân Hà nhướng mày thật cao, nén ý xấu mà nói nhỏ: "Đại ca, anh dâu ở ngay sau lưng anh kìa." Giọng nói quá nhỏ, Vân Trúc Tâm đang mải "chém gió" hăng say nên căn bản không nghe thấy. Vân Manh cũng mang vẻ mặt cười xấu xa, nghiêng đầu nhìn về phía sau Vân Trúc Tâm: "Đại ca em nói có đúng không, anh dâu?" Vân Trúc Tâm tức khắc cứng đờ người. Hỏng bét! Thẩm Phục chắc chắn đã nghe thấy hết rồi. Câu đầu tiên là lời nói dối, thì những câu sau cũng đầy rẫy nghi vấn. Gương mặt Thẩm Phục trầm như nước. Tại sao Vân Trúc Tâm lại biết rõ nội dung trong cuốn sách 《Phong Tuyết》 như vậy?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!