Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 20

Vân Trúc Tâm chột dạ quay đầu lại, ánh mắt mang theo vẻ khẩn cầu "đừng vạch trần tôi", trên mặt thì cười hì hì: "Tôi nói đều là sự thật, đúng không anh?" "Đúng vậy." Thẩm Phục tự nhiên lại thừa nhận! Vân Trúc Tâm thở phào nhẹ nhõm, tốt xấu gì cũng không bị mất mặt trước đám em út. Vân Manh bị ánh mắt lúc nãy của Thẩm Phục dọa cho sợ hãi, chủ động lôi kéo mọi người sang đề tài khác. Đêm đã khuya, người nhà họ Vân tản đi, nhà cũ lại trở nên quạnh quẽ. Vân Trúc Tâm giữ Thẩm Niệm ở lại một đêm, định ngày mai mới đưa cậu nhóc về trường. "Anh dâu, hì hì, không ngờ tình cảm bí mật của hai người lại giấu được mọi người suốt hai năm, kích thích quá đi. Anh kể thêm cho em nghe với." "Suỵt, nhỏ tiếng thôi, anh của em chắc ngủ rồi, chuyện này để sau đi." "Ơ?" Vân Trúc Tâm bỏ mặc tiếng tiếc nuối của Thẩm Niệm mà chui tọt vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại. Cậu ngáp một cái, định đi đánh răng rửa mặt rồi ngủ. Căn phòng ngủ tối đen bỗng chốc sáng bừng lên. Thẩm Phục đang ngồi cạnh cửa, thong thả lật xem một cuốn sách. "Mẹ ơi! Làm tôi giật cả mình, hóa ra anh vẫn chưa ngủ à." Vân Trúc Tâm suýt chút nữa thì nhảy dựng lên vì sợ. Khi nhìn rõ tên cuốn sách trên tay Thẩm Phục, mồ hôi lạnh của cậu chảy ròng ròng, trong lòng hoảng hốt thốt ra: "Sao anh lại có cuốn 《Phong Tuyết》!" Vừa nói xong cậu đã hối hận ngay lập tức. Sự nghi ngờ trong lòng Thẩm Phục càng thêm chắc chắn. Vân Trúc Tâm hoàn toàn biết rõ mọi chuyện, đó là lý do tại sao cậu lại đề nghị ký thỏa thuận ly hôn. Hoặc là vị Omega trước mắt này và trưởng tử nhà họ Vân không phải cùng một người. Hoặc là một khả năng khác... Vân Trúc Tâm là người trọng sinh trở về? Nhưng giả thuyết này có vẻ không đáng tin cậy lắm. Nếu Vân Trúc Tâm là trọng sinh, việc đầu tiên phải làm là giải quyết anh để bảo mạng, chứ tuyệt đối không thể có thái độ như hiện tại. Đáp án đã quá rõ ràng: bọn họ không phải là cùng một người. "Vân Trúc Tâm, kết cục của câu chuyện là... tuyến thể của cậu bị tôi đào đi mất rồi, đúng không?" "Tôi không biết anh đang nói gì." Vân Trúc Tâm vẫn muốn giãy dụa thêm chút nữa. Cậu đi tới rót ly nước, nhưng thực tế bàn tay bưng ly đang run bần bật. Thẩm Phục cầm cuốn sách đó là đang lừa cậu, thấy phản ứng của cậu, anh càng thêm khẳng định cậu biết rõ kết cục cuối cùng. Vân Trúc Tâm chính thức bại lộ! Thẩm Phục nhìn phản ứng của cậu, cảm thấy rất thú vị: "Cậu không phải người đó." Vân Trúc Tâm hiểu ý Thẩm Phục. Cậu rối loạn vô cùng, đã nghĩ đến chuyện bị lộ thân phận nhưng không ngờ lại nhanh đến thế. Thẩm Phục rõ ràng chưa đứng lên được, nhưng anh ngồi trên xe lăn, từng bước một bức ép cậu vào góc: "Thẩm tiên sinh, hôm nay anh mệt quá nên lú lẫn rồi, mau nghỉ ngơi sớm đi." Vân Trúc Tâm trong sách chỉ biết dùng lời lẽ độc ác, gọi anh là "Thẩm nhị", chứ không lễ phép như người trước mắt. Thẩm Phục bỗng thấy tình cảnh này khiến anh khoan khoái cả thể xác lẫn tâm hồn. "Tôi khuyên cậu tốt nhất nên khai ra sớm, nếu không đừng có hối hận. Hiện tại chúng ta là quan hệ đồng minh, nói ra tôi còn có thể giúp cậu. Cậu thử đoán xem, nếu tôi nói với Vân lão gia, liệu ông ấy có tin tôi không?" "Ông nội sẽ chỉ nghĩ anh bị điên thôi, Thẩm tiên sinh." "Cậu có thể đánh cược một lần." Thẩm Phục điều khiển xe lăn ép Vân Trúc Tâm vào sát tường. Vân Trúc Tâm lùi không thể lùi, cậu không dám đánh cược vì lão gia đã lớn tuổi, đành đưa tay chống lên vai anh: "Được rồi. Tôi nói ra bí mật của mình, nhưng anh cũng phải trao đổi một bí mật của anh. Như vậy mới công bằng, thế nào?" "Chốt." Thẩm Phục đã nghe được một bí mật ly kỳ từ miệng Vân Trúc Tâm: Người trước mắt không phải người thế giới này. Theo cách hiểu của Vân Trúc Tâm thì cậu là người xuyên không, từ thế giới cũ xuyên vào cuốn sách 《Phong Tuyết》 này. Thân phận vẫn là cậu, nhưng không phải cùng một linh hồn. Cậu biết kết cục của cuốn sách, nên để giữ lại tuyến thể, cậu chọn không đi theo cốt truyện mà đề nghị ly hôn với Thẩm Phục. "Anh tin không?" "Tin." Thẩm Phục có được cuốn sách này chỉ vì một lần tình cờ ghé hiệu sách, thấy chủ tiệm định vứt đi nên nhặt về. Sách không có tên tác giả, chữ viết tay. Anh đã tìm kiếm trên mạng nhưng nội dung hoàn toàn trống không. Những gì Vân Trúc Tâm khai báo đều khớp với nội dung sách, cậu không hề nói dối. "Này nhé Thẩm tiên sinh, anh xem tôi đâu phải là Vân Trúc Tâm trong sách, tôi đối xử với anh cũng đâu có tệ. Anh đừng có tính nợ lên đầu tôi đấy. Nhiều nhất là một năm nữa tôi sẽ sắp xếp ly hôn, lúc đó anh muốn tài nguyên gì tôi cũng sẽ tìm cách cho anh." Vân Trúc Tâm thấp thỏm không yên. Thẩm Phục khi biến thái lên thì không ai địch nổi, không biết anh có nghe lọt tai lời mình nói không. Thẩm Phục tiêu hóa xong thông tin, cảm thấy trêu chọc cậu Omega này rất thú vị. Cậu chẳng có chút tâm cơ nào, mới bị dọa một tí đã khai hết sạch. Có thể khẳng định là từ ngày tiệc cưới, Vân Trúc Tâm này đã xuyên qua, và cậu ấy không hề biết chuyện mình bị bệnh biến tuyến thể. "Cậu rất sợ tôi?" "...Không có!" (Khẳng định là có). Thẩm Phục hỏi dò: "Vân gia các người gia đại nghiệp đại, phải là tôi sợ các người mới đúng chứ. Sau khi xuyên qua, cơ thể cậu có chỗ nào không thoải mái không?" Vân Trúc Tâm ngây ngô đáp: "Không có nha, ăn ngon ngủ kỹ, so với cơ thể trước khi xuyên không của tôi thì tốt hơn nhiều." "Nói vậy là trước khi xuyên không sức khỏe cậu không tốt?" "Đúng vậy, cho nên tôi mới muốn sống thật tốt ở đây." Vân Trúc Tâm đảo mắt, nghĩ thầm nói ra biết đâu còn tranh thủ được sự đồng cảm của anh. Tuyến thể Omega bệnh biến. Thẩm Phục chấn động trong lòng nhưng mặt vẫn không biến sắc. Vậy nghĩa là bệnh của Vân Trúc Tâm hiện tại đang ở giai đoạn đầu, thôi thì đừng nói ra dọa cậu ấy vội. "Xong rồi nhé Thẩm tiên sinh, giờ đến lượt anh trao đổi bí mật." Vân Trúc Tâm hạ quyết tâm, dù sao cũng nói hết rồi, cậu chẳng có gì phải sợ. "Vân Trúc Tâm, tuyến thể của tôi đã hồi phục." "Hả? Thật sao? Chúc mừng anh nhé!" Vân Trúc Tâm thầm mỉa mai trong lòng: Cái này mà cũng gọi là bí mật á?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!