Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!
Trang chủ / Xuân Dã / Chương 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 9

Quản gia phạt cắt cơm tối của ta. Đêm đó ta đói đến mức ngực dán vào lưng, ôm bụng ngồi dưới gốc cây ngắm trăng, không kìm lòng được nhớ tới tiểu nương. Cha ta rất hiếm khi tới viện của bà, cũng từng khen bà nhàn tĩnh đạm nhã, không gây chuyện thị phi. Thiếp thất ông ta nạp vào phủ quá nhiều, kiểu nào cũng có, nhưng vì thủ đoạn lợi hại của đích mẫu, mà không còn thiếp thất nào sinh được con cái. Mà trước khi vào Đường phủ, tiểu nương ta vốn là thợ thêu, thêu thùa rất khéo. Tính bà an tĩnh nhu thuận, mà ta lại sinh ra đã có tính cách phản nghịch, không chịu học nữ công gia chánh, càng không chịu hạ thấp nửa phần. Thậm chí ta tích cóp tiền tiêu vặt hai năm mua một thanh đao bạc nhỏ, giấu trong người, dù có việc hay không cũng lôi ra múa may vài đường. Mỗi khi như thế, tiểu nương sẽ cười híp mắt nhìn ta: "Yến Yến sau này muốn làm nữ tướng quân đây mà." Nhưng rốt cuộc ta đã làm bà thất vọng. Ta không trở thành nữ tướng quân. Chút phản cốt cỏn con của ta đã bị lễ giáo và quy tắc khuê các tầng tầng lớp lớp vây hãm, đến nỗi ngay cả phản kháng vận mệnh cũng không thể. Phải thay thế Đường Thính Nguyệt gả vào phủ Nhiếp chính vương, lần nữa trở thành chim trong lồng. Dường như hết thế hệ này đến thế hệ khác, nữ tử sinh ra đã mang gông xiềng, vận mệnh luôn là như thế. Sau khi bà mất, Đường Thính Nguyệt từng tới hậu viện thăm ta. Khi đó tỷ ấy vẫn chưa mắc trận bạo bệnh kia, cái miệng xinh đẹp vẫn còn nói được, chỉ tiếc là lời nói ra thật sự chẳng êm tai chút nào. Tỷ ấy cười tủm tỉm ghé sát vào ta, giọng nói ngọt ngào như tẩm mật, lại giống như đóa hoa tẩm độc: "Nhìn tiểu nương ngươi xem, nếu an phận thủ thường, ngươi ít nhất cũng được làm một thứ nữ của Đường gia. Nhưng bà ta không thủ phụ đạo, hành vi hạ tiện, khiến ngươi cũng thành tạp chủng... Ngươi hận bà ta không?" Ta đột ngột mở mắt, ngoài cửa sổ trời đang mưa rả rích. Tú Nhi vẻ mặt đầy vui mừng ghé lại gần: "Vương phi tỉnh rồi! Người sốt cao không lui, đã hôn mê tròn một ngày rồi!" Ta mấp máy môi: "Cảnh Hành đâu?" Biểu cảm của Tú Nhi trong nháy mắt trở nên kinh hoàng tột độ: "Vương phi... biết nói rồi?" Ta cũng vô cùng kinh ngạc. Sao vậy? Cảnh Hành chưa nói cho bọn họ biết chuyện ta mạo danh thay thế Đường Thính Nguyệt sao? Trong lúc ta còn đang ngẩn người, Tú Nhi đã vỗ tay một cái, giọng điệu vui vẻ: "Nếu Vương gia biết chuyện này, nhất định sẽ rất vui mừng... Chỉ là, sao Vương phi đột nhiên lại nói được vậy?" Ta nhìn ra sự nghi hoặc của nàng ấy, cười gượng hai tiếng: "Chắc là kỳ tích y thuật chăng." Tuy nhiên mãi cho đến khi ta dùng xong bữa trưa, rồi lại uống thuốc, vẫn chưa thấy bóng dáng Cảnh Hành đâu. Tú Nhi nói: "Đêm qua trong cung có chiếu gấp, gọi Vương gia vào cung yết kiến. Cả đêm Vương gia không về. Trước khi đi người còn đặc biệt dặn dò đám nô tỳ, nhất định phải chăm sóc tốt cho Vương phi, nếu như... nếu như..." Ta nhíu mày: "Nếu như cái gì?" "Nếu như người nhà mẹ đẻ của Vương phi tìm tới cửa, cứ việc ngăn ở bên ngoài, không cho phép bọn họ gặp Vương phi." Chỉ vài câu ngắn ngủi, ta lại nghe ra một mùi vị đè nén của cơn mưa gió sắp ập đến. Vì ghét bỏ mẫu phi của Cảnh Hành, khi Tiên đế còn tại vị thì ngay cả hắn cũng chẳng được sủng ái. Cảnh Hành lưu lạc dân gian bốn năm, Tiên đế chưa từng có ý định tìm hắn về. Thế mà lại đột ngột tốn bao công sức tìm về ngay khi bệnh nguy kịch, đại khái là vì... Tân đế còn nhỏ tuổi, mà mấy vị hoàng tử trong cung đều đang như hổ rình mồi, sợ giang sơn không vững. Thế nhưng hiện giờ, Tân đế tuổi tác dần lớn, lông cánh cứng cáp, liền muốn thu hồi đại quyền. Sự tồn tại của Cảnh Hành, từ chỗ dựa vững chắc đã biến thành mối đe dọa. Lại liên tưởng tới chuyện người Đường gia sau khi móc nối với Trường Ninh Hầu, liền uy hiếp ta hạ độc Cảnh Hành. Hẳn là, Hoàng thượng cũng có chút không đợi được nữa rồi. Nghĩ tới chuyến đi này của Cảnh Hành sống chết chưa rõ, ngọn nến lay động suốt đêm trong thư phòng hôm ấy, cùng những sự cưng chiều trêu chọc đầy lơ đãng của hắn những ngày qua. Tất cả hỗn loạn đan xen, biến thành màn sương mù quẩn quanh trong lòng ta. Có lẽ gạt bỏ lớp sương mù kia sẽ nhìn thấu được chân tâm, nhưng nhất thời ta lại chẳng muốn làm vậy. Đang lúc trầm tư, ngoài cửa bỗng truyền đến âm thanh quen thuộc. Ta chợt ngẩng đầu nhìn ra. Cảnh Hành mặc một thân y phục đen, tóc đen xõa dài, tựa người vào khung cửa đứng đó. Dù sắc mặt trắng bệch không còn chút máu, nhưng ý cười lại như gió lướt mặt hồ, bất chợt gợn sóng. Tú Nhi rất biết điều lui xuống, trong phòng chỉ còn lại ta và hắn. Từ trên người Cảnh Hành loáng thoáng truyền đến mùi máu tanh. Chắc hẳn là vừa mới thoát chết một phen trở về. Trầm mặc giây lát, hắn đi về phía ta. Từng bước từng bước, như tiếng trống gõ vào tim ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!