Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!
Trang chủ / Xuân Dã / Chương 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 10

Ta theo bản năng thầm suy đoán những lời hắn sắp nói, là giống như đêm đó ở thư phòng- tàn nhẫn tuyệt tình mang theo sự thương tâm được ăn cả ngã về không, hay là giống như rất nhiều lần trước kia- những lời trêu chọc chẳng phân biệt được là thật lòng hay giả ý. Nhưng đều không phải. Hắn đứng lại trước mặt ta, nâng tay khẽ vuốt ve gò má ta: "Nếu chuyến này ta đi không về..." "Yến Yến, mấy chục năm quãng đời còn lại của nàng, liệu có thể dành ra một khoảnh khắc để nhớ thương ta không?" Mặc dù lý trí nói cho ta biết, chắc hẳn Cảnh Hành là đang tỏ ra đáng thương. Nhưng mấy tháng nay diễn vở kịch hư tình giả ý này, chưa hẳn ta đã không động một tia chân tình. Im lặng một lúc, ta vẫn nhàn nhạt mở miệng: "Ta đã gả cho chàng làm thê tử. Nếu chuyến này chàng đi không về, ta tự sẽ mặc áo tang, tháo vòng bạc, thủ tiết ba năm vì chàng." Trong mắt Cảnh Hành trào dâng ý cười. Hắn nghiêng đầu sang chỗ khác, giả vờ ho hai tiếng, đang định mở miệng. "Có điều hiện giờ, chàng đã biết ta không phải là Đường Thính Nguyệt, cũng không phải đích nữ Đường gia. Hôn sự của chàng và ta hoàn toàn có thể chấm dứt. Chỉ cần một bức thư hòa ly, ta lập tức sẽ dọn khỏi phủ Nhiếp chính vương, nhường chỗ cho Đường Thính Nguyệt thật sự." Ta lại nói. Ý cười nơi đáy mắt hắn vụt tắt, Cảnh Hành thở dài: "Sao phu nhân lại cảm thấy người ta muốn cưới là cô ta?" "Không phải vì trong quá khứ nàng ta từng sỉ nhục chàng giữa phố, nay chàng leo lên vị trí cao nhưng vẫn ôm hận trong lòng, muốn trả thù nàng ta sao?" Cảnh Hành nheo mắt, bên môi nhếch lên một độ cong: "Cô ta là cái thá gì mà cũng xứng để ta dùng hôn sự của mình để trả thù?" Sao cơ? Chẳng lẽ hôn sự của chàng quý giá lắm à? Tính cả ta nữa là chàng đã thành thân ba lần rồi đấy có biết không? Ta không lên tiếng nhưng Cảnh Hành dường như lại nhìn thấu suy nghĩ trong lòng ta, khẽ thở dài một hơi: "Hai người thê tử chết bất đắc kỳ tử trong đêm tân hôn trước kia đều là vì họ đến để giết ta. "Yến Yến, nàng nói cho ta biết, nếu ta không giết bọn họ thì phải làm thế nào?" Ta châm chọc nói: "Chàng hoàn toàn có thể sắp xếp người giám sát bọn họ giống như sắp xếp Tú Nhi giám sát ta." "Phu nhân cảm thấy ta sắp xếp Tú Nhi hầu hạ nàng là để giám sát nàng?" Cảnh Hành chợt bật cười thành tiếng, chỉ là ý cười chưa chạm tới đáy mắt, trông có vẻ hơi lạnh lẽo. Hắn vươn tay ôm ta vào lòng. Trong lúc cử động, mùi máu tanh từ người hắn tản ra càng nồng đậm hơn. Gương mặt đẹp đẽ kia ghé sát lại, kề vào má ta nên khi nói chuyện, ngay cả từng chút rung động nhỏ nhất cũng cảm nhận rõ ràng: "Sao thế, phu nhân thà giữ người giám sát của Đường gia bên cạnh, cũng không muốn nhìn thấy Tú Nhi ư?" Động tác này quá mức thân mật, nơi da thịt chạm nhau nóng lên khiến cả trái tim ta cũng run rẩy theo. Hắn khẽ hít vào một ngụm khí lạnh, sau đó từng câu từng chữ nói: "Ta muốn cưới nàng. Đường Yến Yến, ngay từ đầu người ta muốn cưới chính là nàng." Khoảng cách quá gần, mọi trải nghiệm giác quan đều bị phóng đại vô hạn. Ta theo bản năng muốn lùi lại nhưng tay hắn đã vươn tới, bóp lấy cằm ta, không cho phép ta trốn thoát. "...Tại sao?" Cảnh Hành không trả lời ta. Trên vai bỗng nhiên nặng trĩu. Ta nhận ra có điều không ổn, đưa tay nắm đầu vai, xoay mặt hắn lại mới phát hiện hai mắt Cảnh Hành nhắm nghiền, vậy mà hắn đã hôn mê bất tỉnh. Mà đầu vai nơi ta vừa nắm lấy, có cảm giác dính nhớp. Ta nâng tay lên nhìn, máu tươi đã nhuộm đỏ đầy tay. Kéo vạt áo Cảnh Hành ra, ta mới phát hiện trên vai hắn có một vết thương sâu tới mức nhìn thấy cả xương, giống như bị vũ khí sắc bén đâm phải. Ta khẽ hít vào một ngụm khí lạnh. Khi hắn vào cung, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong đêm ta phát sốt hôn mê ấy? Đứng trước sự sống cái chết, truy cứu nguồn gốc của tình yêu dường như trở nên vô nghĩa. Ta đành dùng hết toàn bộ sức lực bế Cảnh Hành đặt lên giường một cách khó khăn. Lại chạy ra ngoài gọi Tú Nhi: "Vương gia ngất rồi. Vết thương trên người chàng có chút nghiêm trọng. Ngươi đi gọi đại phu tới đi." Tú Nhi vội vàng đáp vâng rồi chạy ra ngoài. Mới được vài bước, nàng bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn ta: "Nô tỳ từ nhỏ học võ, vốn là ám vệ đi theo bên cạnh Vương gia. Vài tháng trước sau khi Vương phi gả vào, nô tỳ phụng mệnh Vương gia bảo vệ Vương phi, tuyệt đối không phải để giám sát." Ta nhìn nàng ấy. "Phủ Nhiếp chính vương... không phải là tường đồng vách sắt. Vương gia ở vị trí cao, cũng vì vậy mà trở thành đích ngắm của mọi người, quần thần kiêng kỵ, quân vương nghi ngờ. Nhưng tình ý của Vương gia đối với Vương phi thì tuyệt đối không có nửa phần giả dối." Tú Nhi nhún người hành lễ rồi rảo bước chạy đi. Ta quay lại trước giường, từ trên cao nhìn xuống đánh giá Cảnh Hành đang hôn mê.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!