Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!
Trang chủ / Xuân Dã / Chương 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 13

Nhưng bà đâu biết rằng, hôm đó, ông ta vì việc trong triều mà tâm trạng không tốt. Sau khi nghe tiểu nương ta nói vậy, giống như rốt cuộc cũng tìm được nơi trút giận, giơ tay tát bà ngã xuống đất, chán ghét nói: "Chỉ là con của một con hát, sao dám mặt dày mượn cớ sinh thần để tranh sủng với đích tỷ của nó!" Cha giận đùng đùng trở về thư phòng. Lúc ấy Đường Thính Nguyệt khoác tay đích mẫu đứng phía sau, khóe môi tươi cười: "Tam di nương sao lại chật vật thế này? Đúng là xuất thân tiểu môn tiểu hộ, quả nhiên không lên được mặt bàn, lại dám dùng nữ nhi để tranh sủng." Đích mẫu giả bộ răn dạy: "Thính Nguyệt, được rồi, nói ít vài câu đi. Dù sao thì Tam di nương cũng là trưởng bối của con." "Chẳng qua chỉ là một thiếp thất, bà ta tính là trưởng bối gì của con chứ?" Tỷ ấy hừ lạnh một tiếng, ném cây trâm cũ xuống đất: "Tam di nương cầm về đi, coi như đây là quà sinh thần ta tặng cho muội muội." Tiểu nương nhặt cây trâm bạc kia lên rồi gom cùng đôi bông tai bạc của bà mang tới tiệm trang sức nung chảy, làm thành một chiếc vòng bạc mới tặng cho ta. Bà nói với ta rằng cha bận việc công, không thể tới cùng ta đón sinh thần. Đây là quà ông đặc biệt chuẩn bị cho ta. Khi đó ta đã tưởng là thật. Mãi cho đến ba tháng sau, từ trong lời bàn tán của hạ nhân trong phủ, ta mới biết được chân tướng ngày hôm đó. Từ đó ta không còn ghen tị với Đường Thính Nguyệt nữa, cũng không bao giờ nói với tiểu nương rằng ta muốn cha tới thăm ta nữa. Ta múa may thanh đao bạc nhỏ của mình, nỗ lực đọc sách nhận mặt chữ, ảo tưởng có một ngày trong tương lai, ta có thể thoát khỏi vũng bùn khổng lồ Đường phủ này. Sau đó ta đón cả tiểu nương ta cùng đi, sống những ngày tháng tốt đẹp. Nhưng ta vĩnh viễn không đợi được ngày đó. Đang lúc ngẩn người chìm đắm trong hồi ức, bỗng nhiên có một bàn tay ấm áp phủ lên mu bàn tay ta. Hoàn hồn lại, là Cảnh Hành nắm tay ta khẽ nói: "Sau khi nàng gả tới, ta nhiều lần lừa gạt nàng, trêu chọc nàng là lỗi của ta. Để bù đắp, ta thay nàng giết Đường Thính Nguyệt, hủy hoại Đường gia, có được không?" Ta im lặng một lúc, thấp giọng trả lời: "Ta đúng là... có lòng với chàng, nhưng cũng không muốn lợi dụng chàng..." "Phu thê vốn là một thể. Ta giúp Yến Yến, sao gọi là lợi dụng được?" Hắn nhẹ nhàng ôm lấy eo ta. Đôi mắt ấy ở khoảng cách gần trong gang tấc nhìn thẳng vào ta, cùng với ánh nến lung linh phản chiếu, tựa như ngân hà chốn nhân gian. Đường nét xương quai hàm vốn sắc bén, được mái tóc đen xõa xuống làm dịu đi đôi chút. Có lẽ là vì bị thương, Cảnh Hành không dùng nhiều sức, nhưng đầu ngón tay ta bỗng nhiên mềm nhũn, trái tim trong lồng ngực cũng đập loạn nhịp thình thịch. Hắn nói không sai. Ta xác xác thực thực, vô cùng thèm thuồng nhan sắc của hắn. Cẩn thận từng li từng tí nuốt nước miếng, ta đang định ghé tới hôn hắn, liền nghe thấy giọng nói của Cảnh Hành: "Huống hồ, biết đâu trong tương lai có một ngày thân ta bị vây hãm trong ngục tù, lại cần Yến Yến tới cứu ta..." Âm cuối của câu nói này bị nuốt chửng trong nụ hôn của ta. Cảnh Hành hiển nhiên rất hài lòng với sự chủ động của ta. Hắn cười híp cả mắt, ngoan ngoãn mặc ta làm loạn. Chỉ là... Khi đó ta chỉ coi câu nói này là lời thoái thác Cảnh Hành nói ra để an ủi ta, sợ ta nảy sinh gánh nặng trong lòng. Không ngờ ngày đó lại tới nhanh như vậy. Nửa tháng sau, vết thương của Cảnh Hành đã lành. Ta cũng rốt cuộc biết được chuyện xảy ra trong cung đêm hôm đó. Hắn bị một đạo thánh chỉ của Hoàng thượng triệu vào cung. Vốn tưởng lại có mật lệnh, không ngờ Hoàng thượng bày tiệc rượu trong tẩm cung, mời hắn cùng Trường Ninh Hầu, Thất Vương gia cùng nhập tiệc. Rượu qua ba tuần, Hoàng thượng bỗng nhiên lơ đãng cười nói: "Nghe nói trong thư phòng của Tam ca có một chiếc hộp bí mật, nếu hạ nhân trong phủ ai chạm vào là phải chết. Trẫm không khỏi có chút nghi hoặc, nghĩ xem trong chiếc hộp kia rốt cuộc đựng vật quan trọng gì?" Cảnh Hành nhấp một ngụm rượu, chống cằm lười biếng cười: "Chẳng qua chỉ là mấy món đồ chơi nhỏ không đáng giá thôi, Hoàng thượng cần gì để ý?" Thất Vương gia nói: "Nghe nói lúc bệnh Phụ hoàng nguy kịch, từng triệu Tam ca vào cung, để lại một đạo mật chỉ. Chẳng lẽ trong hộp đựng chính là vật này?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!