Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!
Trang chủ / Xuân Dã / Chương 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 12

"Ta và nàng ấy tuy là sư huynh muội đồng môn, nhưng nàng ấy lại chưa từng gặp ta. Lúc ta lưu lạc dân gian từng may mắn bái được cao nhân làm thầy. Người dạy ta thuật giết người, đạo cân bằng, chỉ là tính tình ông lười nhác. Có một năm vào ngày xuân, sư phụ mất tích tròn nửa tháng mới trở về. Việc đầu tiên chính là khoe khoang với ta rằng khi ông bị kẻ thù truy sát, trọng thương sắp chết được một tiểu cô nương cứu giúp. Trong lòng ông cảm kích, bèn dạy cho nàng ấy thuật giết người đơn giản nhất. Bởi vậy, nàng ấy cũng được coi là sư muội của ta." Hắn vừa nói, vừa chăm chú nhìn ta với ánh mắt tình ý miên man, như mặt hồ gợn sóng. Mà ta nghe đến cuối, không nhịn được lộ ra vẻ mặt kinh ngạc. "Sau này sư phụ đề nghị muốn giúp nàng ấy báo thù nhưng bị sư muội từ chối. Nàng nói báo thù là chuyện của riêng nàng ấy. Cho dù có châm một mồi lửa đốt sạch phủ đệ kia, cũng nên là một mình nàng ấy chịu trách nhiệm." "Sau khi ta nghe nói chuyện này bèn nảy sinh hiếu kỳ, lén lút lẻn vào nhà nàng nhìn thử. Lúc này ta mới phát hiện người đang làm khó sư muội- đích tỷ của nàng ấy, vậy mà lại chính là Đường Thính Nguyệt từng ném cả nắm tiền đồng vào người ta giữa phố. Vì nàng ta quá ồn ào, ta bèn thuận tay độc câm cô ta, rồi ngồi trên mái hiên nhìn sư muội." "Trước kia ta từng đến vùng Cực Bắc, đúng lúc giao mùa đông xuân lạnh giá. Tiếng gió trên cánh đồng hoang rét buốt, lại có cỏ xuân hé lộ mầm non, trong sự khắc nghiệt nhìn thấy sinh cơ." "Đôi mắt của sư muội, tựa như cánh đồng hoang vu ngày xuân ở Cực Bắc vậy." "Ta đối với nàng ấy là nhất kiến chung tình." Những năm ta ở hậu viện Đường phủ quả thực từng cứu một người. Đó là một lão già tóc hoa râm, cả người đầy máu ngã gục trước cửa sổ phòng ta. Sau khi do dự giây lát, ta vẫn kéo ông ta vào phòng, rồi dùng con đao bạc nhỏ đã hơ qua lửa khoét đi phần thịt thối đen nơi vết thương. Sau đó bôi thảo dược cầm máu đã giã nát lên. Sau này khi ông ta khỏi vết thương, để bày tỏ lòng biết ơn với ta đã dạy ta cách nhận biết người tập võ, tặng ta một thanh dao găm có khảm đá quý, còn dạy ta một số tuyệt chiêu giết người. Đó chính là mấy tuyệt chiêu ta dùng để mưu sát Cảnh Hành trong thư phòng đêm hôm đó. Chẳng trách Cảnh Hành có thể dễ dàng đỡ được từng chiêu của ta. Bởi vì hắn đã học những chiêu thức này sớm hơn ta, nên dĩ nhiên cũng quen thuộc hơn. Thảo nào một thiên chi kiêu nữ được cưng chiều hết mực như Đường Thính Nguyệt lại bỗng nhiên mắc một trận bệnh lạ, tiếp đó liền trở thành người câm. Không phải ông trời thỉnh thoảng mở mắt để trừng trị ác nhân một lần, mà là ngay từ đầu, đều là do con người làm ra. Cảnh Hành nhìn chăm chú vào sắc mặt của ta, bỗng khẽ bật cười một tiếng: "Cho nên phu nhân là đang ghen với chính bản thân mình sao?" Vành tai ta nóng bừng đỏ ửng, cố mạnh miệng nói: "Chàng đã tình căn thâm chủng với ta như vậy, chẳng lẽ ngay từ đầu chàng đã chắc chắn ta sẽ thay thế Đường Thính Nguyệt gả tới đây? Chàng không sợ Đường Thính Nguyệt nhìn trúng nhan sắc của chàng, liền liều mạng dù biết sẽ bị trả thù cũng muốn thành thân với chàng, vui vẻ một đêm sao?" Cảnh Hành nhếch môi: "Tâm tư của Đường Thính Nguyệt không liên quan tới ta. Có điều hiện giờ xem ra, phu nhân quả thực rất mê mẩn nhan sắc của ta." Ta: "..." "Có điều... nếu quả thực như lời phu nhân nói, người gả tới là Đường Thính Nguyệt..." Khi hắn nói, đôi mắt hơi nheo lại, cười đến vô cùng xinh đẹp: "E rằng trong kinh thành, lời đồn lại lan truyền rồi." "Lời đồn?" "Đúng vậy, Nhiếp chính vương Cảnh Hành cưới liền ba vị Vương phi, đều chết bất đắc kỳ tử trong đêm tân hôn, nghĩ đến đúng là số mệnh khắc thê bẩm sinh." Hắn nói nhẹ nhàng bâng quơ, cứ như thể giết Đường Thính Nguyệt còn dễ hơn giết gà. Ta lại có chút trầm mặc. Trong suốt một thời gian dài trong quá khứ, đối với ta mà nói, Đường Thính Nguyệt là một loại bóng ma u ám trong cuộc đời. Khi tiểu nương ta còn sống, ta từng ngây thơ hỏi bà: "Tại sao cha thích đích tỷ mà lại luôn làm như không nhìn thấy con?" Mỗi khi như vậy, tiểu nương sẽ ôm chặt lấy ta, dịu dàng nói lời xin lỗi với ta. Nhưng người nên xin lỗi đâu phải là bà. Vì ta ghen tị sinh thần của Đường Thính Nguyệt có cha bên cạnh nên sinh thần năm sau của ta, tiểu nương lần đầu tiên lấy hết can đảm, đi ra hoa viên chặn đường cha, muốn mời ông tới cùng ta đón sinh thần, dù chỉ đến uống cạn một chén trà cũng được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!