Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!
Trang chủ / Xuân Dã / Chương 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 17

Đường Thính Nguyệt bên cạnh lao tới, đỡ lấy mẹ cô ta, ngước mắt hung tợn trừng ta. Phụ thân gầm lên một tiếng, định lao tới, lại bị ám vệ Cảnh Hành mang tới đè tại chỗ. "Láo xược!" Ông ta gào thét: "Đường Tiểu Nhị, mày láo xược! Dám động thủ với đích mẫu mày!" "Bà ta thân là chính thê. Biết rõ ủy thân làm thiếp không phải là ý muốn ban đầu của tiểu nương ta, lại không dám chỉ trích trượng phu của bà ta nửa lời bèn cố ý gây khó dễ cho tiểu nương ta. Trong lòng ông hẳn rõ hơn ai hết gian phu kia có lai lịch như thế nào chứ?" Ta dùng lực rất mạnh vào cái tát đó, thậm chí mạnh đến nỗi khiến lòng bàn tay hơi tê dại. Mặt đích mẫu bị ta đánh lệch sang một bên, tóc tai rối bù, trâm cài vòng vàng rơi loảng xoảng đầy đất. Bà ta không thể duy trì được vẻ giả tạo hiền từ thường ngày nữa, rít lên: "Đồ tiện chủng! Giống hệt con tiện nhân tiểu nương mày!" Ta không thèm để ý đến bà ta mà chậm rãi đi tới trước mặt cha ta, rút con dao bạc nhỏ bên hông ra, kề vào cổ ông ta. "Từ năm năm trước, ta đã muốn cho ông một dao nhưng lại sợ ông chết quá dễ dàng. Dù sao tiểu nương ta cũng là bị ông sai người đánh chết tươi mà." "Đó là tội ả ta đáng phải chịu! Ả ta đã làm thiếp thất của ta thì nên an phận thủ thường. Làm ra cái loại chuyện không thủ phụ đạo như thế thì cho dù có bị dìm lồng heo cũng là đáng đời!" Ta cười: “Nếu tính là không thủ phụ đạo, thì ông nạp nhiều thiếp thất như vậy, lại tính là gì?" "Ta với ả ta sao có thể giống nhau?" Ông ta gân cổ gào lên, cơ bắp run rẩy khiến trên cổ bị rạch một vệt máu nông. "Ả thân ở hậu trạch, không làm ra của cải. Là ta phát tiền tháng cho ả, nuôi ả. Nếu không có ta, ả đã sớm chết đói rồi!" "Lời này nói sai rồi." Ta lắc đầu, "Nếu không có ông cưỡng ép nạp bà làm thiếp, bà làm việc ở phường thêu cũng có thể ung dung tự nuôi sống bản thân, thậm chí còn có thể đường đường chính chính thành thân với người mình thực sự yêu, bên nhau đến bạc đầu." Trong khoảnh khắc này, ta thật sự rất muốn giết ông ta. Nhưng Cảnh Hành đi tới, nắm lấy tay ta, thấp giọng nói bên tai ta: "Đợi thêm chút nữa." "Yến Yến, đừng để bản thân vướng vào chuyện báo thù." Ta nhắm mắt lại, rốt cuộc buông tay ra. Trong đình viện này, gạch xanh ngay ngắn, một hàng đào rực rỡ được trồng đã che giấu hoàn hảo dấu vết của năm năm trước. Nhưng chỉ cần ta đứng ở đây, sẽ nhớ tới tiểu nương ta, nhớ tới thi thể đầm đìa máu me dần tắt thở của bà, vệt máu to loang lổ trên nên gạch xanh. Đầu ngón tay ta run rẩy. Cảnh Hành lập tức bế bổng ta lên, đi ra ngoài cửa. "Về nhà thôi, Yến Yến." Khi đi tới cửa, sau lưng bỗng truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Cảnh Hành bế ta dừng bước, xoay người lại, đối diện với vẻ mặt dữ tợn của Đường Thính Nguyệt. Sau lưng nàng ta là cái loa phóng thanh Vân Tước đi theo, nàng ta mở miệng nói: "Mẹ nào con nấy! Tiểu nương nàng ta là loại người đó mà nàng ta không lấy làm xấu hổ, ngược lại còn lấy làm vinh dự. Vương gia không sợ nàng ta cũng lẳng lơ dâm đãng như tiểu nương nàng ta sao?" Cảnh Hành sắc mặt như thường: "Nếu quả thực như vậy, bổn vương nhất định sẽ càng chăm chỉ tu luyện nam đức, khiến nàng ấy khó lòng rời xa bổn vương." Sau khi về phủ, việc đầu tiên Cảnh Hành làm là đưa ta đi xem bức bình phong kia. Trong phường thêu to lớn như vậy, tú nương vô số, tay nghề của tiểu nương ta vốn dĩ đã là xuất sắc bậc nhất, huống hồ bà đã dụng tâm thêu rất lâu bức bình phong này, muốn để lại cho ta làm của hồi môn. Ghé lại gần xem, ta bỗng nhiên hơi sững sờ. Đưa tay sờ thử mới phát hiện trên mỗi một cảnh sắc và cỏ cây, đều dùng chỉ ẩn thêu lên những dòng chữ không nhìn thấy, nhưng sờ được. "Cây đào của Yến Yến." "Con bướm của Yến Yến." "Yến Yến cùng ta." Trong khoảnh khắc, nước mắt ta tuôn rơi như mưa. Đêm hôm đó, Cảnh Hành ôm ta, kiên nhẫn và tỉ mỉ dỗ dành cả một đêm. "Trước kia là Yến Yến cùng nhạc mẫu, sau này là Yến Yến cùng ta." Tuy nhiên sau khi trời sáng, trong cung bỗng có người tới triệu hắn đi. "Nhiếp chính vương tự tiện xông vào nhà mệnh quan triều đình, coi trời bằng vung, miệt thị Hoàng thượng, giải tới Cấm cung chờ đợi định đoạt." Nét mặt của người đàn ông trung niên cưỡi trên bảo mã đang tươi cười kia có vài phần tương tự với vị hôn phu của Đường Thính Nguyệt. Hắn chính là Trường Ninh Hầu. Ta chặn trước đầu ngựa của hắn: "Vương gia chẳng qua là cùng ta về nhà mẹ đẻ một chuyến để lấy đi di vật tiểu nương để lại cho ta. Cái gì gọi là tự tiện xông vào? Sao lại thành tự tiện xông vào rồi?" Hắn khinh thường nhìn ta: "Là ý chỉ của Hoàng thượng. Nếu Nhiếp chính vương phi trong lòng có nghi hoặc, chi bằng cùng tới Cấm cung đợi Hoàng thượng tới thẩm vấn?" "Yến Yến, về đi." Cảnh Hành ở bên cạnh nhàn nhạt nói. Đao kiếm kề cổ mà thần sắc hắn vẫn ung dung, không nhìn ra nửa phần kinh hoảng thất thố: "Đêm qua gió lớn nên nàng ngủ không ngon. Về nghỉ ngơi cho khỏe đi." Sau khi Cảnh Hành bị đưa đi, ta tái mặt trở về phủ, đi thẳng tới thư phòng của hắn. Muốn gán tội cho người khác sợ gì không có lý do. Nếu Tiên hoàng thực sự để lại một đạo mật chỉ, bị Cảnh Hành giấu trong chiếc hộp kia, nhất định chính là thứ đương kim Hoàng thượng kiêng kỵ nhất. Ta mặt mày trắng bệch, quay vào thư phòng tìm chiếc hộp. Hồi lâu sau cuối cùng cũng mò được cơ quan của một ngăn bí mật. Ta mở ra, thế mà trong hộp lại đựng một cặp hoa châu bằng bạc sạch sẽ nhưng cũ kỹ. Ba năm trước, vào đêm Đường Thính Nguyệt biến thành kẻ câm, ta từng mắc một trận bạo bệnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!