Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 22

Cậu ta cực kỳ đồng tình với việc Vân Trúc Tâm bỏ rơi hoạt động này, nhưng không dám thể hiện quá rõ: "Vân Trúc Tâm! Cơ hội thực tế tốt như vậy sao cậu lại bỏ lỡ chứ? Còn làm phiền Hội trưởng Trần phải đích thân đến nhắc nhở!" Trần Nhược Nam nghe vậy gật đầu lia lịa, vẻ mặt sắc sảo. "Học trưởng Trần, thực ra anh hiểu lầm tôi rồi. Việc quan trọng như 'Quan tâm hải âu' sao tôi có thể quên được! Thực chất là tôi đang suy nghĩ cho anh đấy." Vân Trúc Tâm mặt không đỏ, tim không đập mà nói dối trắng trợn: "Anh xem, thời gian hoạt động gấp rút như vậy, mà chỉ có anh, tôi (lúc đó nguyên thân thích hắn mới báo danh), và đàn em Tần Dật (nhấn mạnh ba chữ này) báo danh thành công." "Hơn nữa hè vừa rồi tôi bận một việc cực kỳ quan trọng, nên tôi đành hy sinh cơ hội quý báu này để nhường không gian cho anh và đàn em Tần! Tôi tin rằng dưới sự quan tâm của hai người, các đồng chí hải âu sẽ vui vẻ lắm." Thực tế, cái hoạt động "Quan tâm hải âu" ngớ ngẩn này là do nam chính thụ Tần Dật đề xuất vì muốn thỏa mãn sở thích của Trần Nhược Nam – một người lớn lên ở vùng nội địa chưa bao giờ được đi biển. Nói trắng ra là buổi hẹn hò riêng của hai người họ, nguyên thân ngày xưa vì ngứa mắt nên mới nhảy vào phá đám. Trần Nhược Nam nghe những lời ẩn ý của Vân Trúc Tâm thì bị nói trúng tim đen, vừa ngượng ngùng vừa có chút lâng lâng. Hóa ra việc mình thích Tần Dật đã lộ liễu đến vậy sao? "Khụ khụ, lần này bỏ qua. Tháng sau có hoạt động 'Quan tâm sương đêm', cậu có muốn báo danh không?" Các người định hẹn hò dây dưa đến bao giờ nữa! Vân Trúc Tâm thầm trợn trắng mắt, cậu không muốn làm cái bóng đèn sáng choang đâu, bèn tỏ vẻ thẹn thùng giải thích: "Học trưởng Trần, thật đáng tiếc quá. Học kỳ này tôi nhiều môn lắm, không sắp xếp được thời gian. 'Quan tâm sương đêm' nghe qua đã thấy ý nghĩa rồi, nhưng tôi đành từ bỏ thôi. Chắc chắn đàn em Tần đã báo danh rồi đúng không?" "Tôi không muốn vì mình mà làm hỏng hoạt động của hai người. Chúc Hội trưởng và đàn em Tần có một kỳ thực tế hoàn mỹ. Cố lên! Tôi ủng hộ hai người hết mình!" Không đợi Trần Nhược Nam kịp nói thêm gì, Vân Trúc Tâm kéo Mạc Phỉ chạy biến vào đám đông bạn học. Mạc Phỉ càng thêm kinh ngạc về hoạt động thực tế "Quan tâm sương đêm" kia, cậu ta xuýt xoa: "Trúc Tâm à, đó là Hội trưởng Trần Nhược Nam đấy! Anh ấy chủ động đến tìm cậu tham gia hoạt động cơ mà. Trần Nhược Nam lợi hại biết bao nhiêu, môn nào cũng điểm tối đa." "Nếu anh ấy mà chủ động tìm mình, chẳng cần anh ấy nói gì mình cũng gật đầu đồng ý ngay. Hơn nữa, lượng Omega theo đuổi anh ấy đếm không xuể đâu nhé!" Mạc Phỉ thậm chí còn có chút nóng lòng muốn thử vận may. "Hả, lớp trưởng đại nhân ơi, tôi khuyên cậu nên từ bỏ ý định đó đi." Vân Trúc Tâm trực tiếp dội một gáo nước lạnh: "Trần Nhược Nam thích đàn em Tần Dật bên hệ Võ thuật rồi. Vừa nãy anh ta biểu hiện rõ ràng như thế, chẳng lẽ cậu nhìn không ra sao?" Vân Trúc Tâm trực tiếp nói toạc ra thiên cơ. Với cậu, cảm nhận sau khi đọc xong cuốn 《Phong Tuyết》 chính là: Tình yêu của vai chính thì đám vai phụ chúng ta tốt nhất đừng có xen vào, càng tránh xa càng tốt. "Cái gì? Hội trưởng Trần có người trong lòng rồi á? Thế thì mình bỏ cuộc vậy." Mạc Phỉ cũng chỉ mới nảy ra chút ý định thôi chứ không lún sâu, Alpha ưu tú hơn Trần Nhược Nam còn đầy rẫy, cậu ta chẳng thiếu gì một người này nên lập tức vứt bỏ tâm tư đó ngay. "À mà nói cho các cậu biết, căng tin mới mở một tiệm bánh ngọt đấy, lát nữa chúng ta đi xem thử đi..." Vân Trúc Tâm thầm nghĩ: Vai chính thực ra cũng chẳng đáng sợ như trong tưởng tượng, chỉ cần mình không dây dưa vào tuyến tình cảm với họ, cậu vẫn có thể sống sót một cách vô cùng rực rỡ. Đêm đó trở về phòng ngủ, Thẩm Phục đã thay đồ ngủ, đang chậm rãi đọc sách. "Thẩm tiên sinh, tôi về rồi đây." "Ừ." Vân Trúc Tâm thầm nghĩ, Thẩm Phục suốt ngày chỉ ăn, ngủ, tập phục hồi rồi đọc sách, không biết anh có thấy chán không nhỉ? Cậu lấy một chiếc thẻ ngân hàng kẹp vào trang sách Thẩm Phục đang đọc. Thẩm Phục dời ánh mắt sang nhìn cậu: "?" Vân Trúc Tâm chớp mắt: "Trong thẻ này có tiền tôi gửi vào, mật mã là ngày tổ chức tiệc cưới của chúng ta. Anh cứ lấy mà tiêu." "Cảm ơn, tôi có tiền." Thẩm Phục nhướng mày ngạc nhiên trước sự hào phóng của cậu. Thời gian qua anh đã tranh thủ đầu tư vài dự án nhỏ và kiếm được không ít, nhưng anh không trả lại thẻ: "Coi như đây là tiền tiêu vặt cậu cho tôi vậy." Vân Trúc Tâm không để tâm, cậu trèo lên giường tầng, nằm vật ra nhìn ánh đèn trần: "Thẩm tiên sinh, hôm nay tôi gặp Trần Nhược Nam rồi." Thẩm Phục gấp sách lại, nhớ đến cái tên này. Trong thực tế anh không quen biết Trần Nhược Nam, hơi khác với trong sách một chút, nhưng vấn đề không lớn. "Ừ, cậu thích hắn à?" "Còn lâu nhé!" Vân Trúc Tâm đâu có nông cạn đến thế. Tâm trạng Thẩm Phục bỗng nhiên trở nên tươi tỉnh một cách lạ lùng. "Thẩm tiên sinh, cuối tuần này chúng ta đi ra biển xem hải âu đi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!