Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 4
Cuộc chiến giữa các vị diện đã kéo dài sang năm thứ bảy.
Hai phe từ chỗ mơ hồ, bối rối trong những ngày đầu, nay đã tích tụ thù hận máu me chồng chất, chỉ cần chạm mặt là lao vào chém giết, không chừa lại nửa phần tình cảm.
Vệ Hoán tiện tay liếc nhìn số người trong phòng chat: [999/1000].
Quả nhiên, vừa mới nhập cuộc đã có người bỏ mạng.
Khung chat lập tức bùng nổ.
[Có người chết rồi kìa?]
[Gì vậy? Mới vào trận đã chết? Xuống xe à?]
[Có khi xui xẻo, gặp đúng lúc quái vật lạc đàn bò lên đường.]
[Đang trong giai đoạn bảo vệ tân binh mà! Phải đen đủi cỡ nào mới gặp quái lúc này chứ?]
…
Dù nghĩ vậy có phần không hay, nhưng khi thấy con số người giảm đi một, bả vai Vệ Hoán vẫn vô thức thả lỏng đôi chút.
Bởi điều đó đồng nghĩa với một việc —— mọi thứ quả nhiên đang lặp lại y hệt kiếp trước.
Nếu vậy thì, chiếc rương tiếp theo…
Chính là Rương Hắc Thiết.
Như để xác nhận suy đoán của hắn, chưa đến mười phút sau, ven đường đã xuất hiện một chiếc rương đen âm u, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt mang sắc kim loại đen lạnh lẽo.
Đó chính là Rương Hắc Thiết.
Nó lớn hơn rương đồng, dài khoảng một mét, hoa văn cổ xưa phức tạp, khí tức nặng nề trầm ổn, chỉ cần liếc mắt là đã cảm nhận được đẳng cấp vượt trội.
Cùng lúc ấy, trong khung chat đang được chiếu lên kính chắn gió, hướng dẫn viên vẫn không ngừng spam tin nhắn.
Đằng Gia Dương:
[Tuyệt đối không được mở rương dưới cấp Hắc Thiết! Nếu ba rương đầu không xuất hiện Hắc Thiết, cũng đừng hoảng loạn, càng không được rời xe…]
Nói cách khác ——
Gặp rương Hắc Thiết rồi, cứ mở thẳng tay.
Thuốc tiến hóa dị năng trong rương Hắc Thiết, thấp nhất cũng đạt hai sao, vận khí khá một chút thì ba sao cũng chẳng phải hiếm.
Mà chỉ cần sở hữu dị năng ba sao, đã đủ sức “gánh” trọn bốn ải đầu của thử thách, đồng thời nhận được sự coi trọng và chiêu mộ từ quân đoàn thử thách.
Kiếp trước, Vệ Hoán chính là người đã mở chiếc rương này, may mắn thu được một lọ thuốc dị năng ba sao, từ đó thức tỉnh nghề nghiệp đầu tiên của mình — “Nông Phu”.
“Nông Phu” → “Chiến Binh” → “Chân Binh”…
Không cần tốn công chuẩn bị thuốc ba sao từ sớm, hắn chỉ mất vỏn vẹn bốn năm để thuận lợi thăng cấp lên “Chân Binh”.
“Chân Binh” có khả năng triệu hồi bất kỳ vũ khí đơn binh nào trong phạm vi 3×3 mét mà bản thân từng tiếp xúc gần đây — vừa tiện lợi, vừa cực kỳ mạnh mẽ.
Dòng nghề “Nông Phu” cũng là hệ nghề phổ biến nhất mà nhân loại Lam Tinh có thể thức tỉnh, toàn bộ đều được quân đoàn thử thách thu nhận.
Đồng thời, đây cũng là hệ nghề duy nhất mà Đại Hạ nắm rõ vị trí của thuốc dị năng cấp bốn và cấp năm.
Xỉu cái đùng, mò vô sâu 3 ngày thấy thêm 1 chap 🥲🥲🥲🥲 khóc lụt nhà
Shop năng suất quá!!!!! Nhưng mà đọc vèo cái hết luôn 🫠🫠🫠mong ra nhìu nhìu để đọc cho sướng hehe
Đoạn Mục Trọng đút cho Vệ Hoán ăn trong ngơ ngác đáng yêu xỉu 🥺🥺🥺
Ngồi hóng từng ngày inggg
Mặc dù soi mấy bộ cùng tác giả thì có vẻ phần lớn cường thụ chủ thụ nhưng mà đọc truyện trái tim cứ sợ ship nhầm kèo tại Vệ Hoán hiện tại top quá. Nhưng mà đọc cứ thấy nhá hint sau này khi lên lv cao Mục Trọng cũng quan trọng làm cứ có cảm giác Mục Trọng mới là top. Nếu dị thật tui tung hoa còn ko phải thì vẫn đọc tiếp 🙂↕️🙂↕️🙂↕️
Nhìn tình hình thì có lẽ Vệ Hoán là top nhưng mà tui vẫn mong chờ một phép màu về cái chân của Mục Trọng (๑´•.̫ • `๑)
Huhu nhất định phải ra nhìu chút nhé🥺🥺 lâu lắm mới kiếm được bộ hợp gu như này
Cười khùng, cứ đọc đến con sói là lại nhớ đến lúc nó cắn mông :))))) ko nhịn được cười