Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 24

Thẩm Phục tốt bụng nhắc nhở, âm lượng nâng cao một chút để người trong phòng tắm có thể nghe rõ. Vân Trúc Tâm đi đôi dép lê chạy "lạch bạch" ra ngoài, miệng vẫn còn đang đánh răng, vội vàng bắt máy. Nghe Kỳ Thanh Việt nói vài câu, mắt thường cũng có thể thấy Vân Trúc Tâm bắt đầu kích động hẳn lên: "Thật sao?" "Tốt quá rồi! Cảm ơn, cảm ơn nhé! Lát nữa tôi mời anh ăn cơm." Chuyện tốt đến nơi rồi sao? Chuyện gì mà lại vui mừng đến thế? Thẩm Phục không kìm được sự hoài nghi dâng lên trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn không biểu hiện gì. Vân Trúc Tâm ngân nga điệu nhạc nhỏ, lại "lạch bạch" chạy về phòng tắm. "Thẩm tiên sinh, tôi ra ngoài một chuyến nhé." Vân Trúc Tâm thay một bộ quần áo sạch sẽ, vội vã rời khỏi nhà cũ họ Vân. Thẩm Phục đứng bên cửa sổ, nhìn bóng chiếc xe của Vân Trúc Tâm lao vào con đường tối, rồi dần mất hút. Phố thị lên đèn, cuộc sống ban đêm tại thành phố A mới chỉ bắt đầu, không khí ồn ào náo nhiệt dần trỗi dậy. Theo địa chỉ Kỳ Thanh Việt đưa, Vân Trúc Tâm đến một nhà hàng tư nhân ấm cúng. Bên trong đang nhộn nhịp tiếng người, Kỳ Thanh Việt đã đợi sẵn ở cửa đón cậu. "Tới nhanh vậy sao?" Kỳ Thanh Việt thoáng ngạc nhiên trước tốc độ của cậu. "Cũng tạm, trên đường không bị kẹt xe. Thật sự tìm được người rồi chứ?" Vân Trúc Tâm đi theo Kỳ Thanh Việt vào một phòng bao yên tĩnh, tiếng ồn ào lập tức bị ngăn cách hoàn toàn. "Tôi lừa cậu làm gì? Đêm hôm không ngủ, lừa cậu ra đây thì có ích gì chứ?" Trong phòng bao, Vân Trúc Tâm gặp lại vài gương mặt quen thuộc. Đó là những Alpha đỉnh cấp của các hào môn từng bị nguyên thân trêu chọc tình cảm: Tuyên Lệnh nhà họ Tuyên, Lãnh Kinh nhà họ Lãnh và Ôn Tông nhà họ Ôn. Thấy cậu vào, sắc mặt họ có chút cứng nhắc, nhưng thế này đã là tốt hơn trước rất nhiều rồi. Nghe tin Vân Trúc Tâm quay lại trường học, mấy vị này từng đích thân kéo đến trường tìm cậu tính sổ, nhưng cuối cùng đều bị Vân Trúc Tâm dùng tâm tư hóa giải ân oán cũ. Giờ đây họ có thể gạt bỏ hiềm khích để giúp cậu một tay, Vân Trúc Tâm đã thấy vô cùng cảm kích rồi. Sau khi kết hôn, biểu hiện của Vân Trúc Tâm thực sự khiến những Alpha này kinh ngạc. Không ngờ cậu thay đổi nhiều như vậy, biết điều hơn, làm họ thầm tiếc nuối vì đã không theo đuổi được vị Omega này. Thực ra, việc Vân Trúc Tâm nhờ Kỳ Thanh Việt chính là nhờ mấy vị Alpha này hoàn thành giúp. Để đôi chân của Thẩm Phục có thể khôi phục hoàn toàn, Vân Trúc Tâm cần tìm được giáo sư Mic – một chuyên gia chỉnh hình hàng đầu thế giới đang đi du lịch khắp nơi. Gia tộc họ Kỳ có ngành dược phẩm trải khắp thế giới, nên Vân Trúc Tâm đã nhờ Kỳ Thanh Việt nghe ngóng tung tích của giáo sư Mic. Kỳ Thanh Việt có giao tình khá tốt với mấy vị Alpha này nên đã lỡ miệng nhắc qua, không ngờ Ôn Tông lại tình cờ gặp được giáo sư ở nước ngoài. "Thật sự cảm ơn các vị rất nhiều, cuối cùng cũng tìm được người rồi!" Đôi mắt Vân Trúc Tâm lấp lánh như sao sa khiến người đối diện phải lóa mắt. Cậu gọi món và kính mỗi người một ly rượu. "Không có gì, chỉ là tiện tay thôi." Ôn Tông và mấy người kia ánh mắt dao động, lòng dạ bồi hồi. Đây coi như là "một ly rượu giải ân thù". "Sau này nếu các vị có việc gì cần đến Vân Trúc Tâm tôi, cứ việc nói thẳng nhé." Trước kia, để nghe được một câu cảm ơn chính miệng Vân Trúc Tâm nói ra là chuyện khó hơn lên trời, vậy mà giờ đây lại dễ dàng nghe thấy như vậy. Mấy vị Alpha đỉnh cấp có chút không quen, nhưng nhìn cách Vân Trúc Tâm đối đãi với bạn đời của mình, dốc hết tâm tư tìm thầy trị thương cho gã Alpha kia, họ không khỏi đỏ mắt ghen tị. Bữa ăn trở nên nhạt nhẽo vô vị. Trước đây khi theo đuổi Vân Trúc Tâm, họ chỉ nhìn chằm chằm vào gia sản nhà họ Vân đứng sau lưng cậu, nhưng giờ nhìn Vân Trúc Tâm trước mắt, cái bóng của Vân gia dường như đã không còn quan trọng đến thế nữa. Trong bữa tiệc, Vân Trúc Tâm nếm thử món canh móng giò của quán, hương vị độc đáo, thầm đoán ai đó có lẽ sẽ thích nên đã riêng đóng gói một phần mang về cho Thẩm Phục. Hành động này đều bị các Alpha thu vào tầm mắt, ai nấy đều một phen ngưỡng mộ: Có bạn đời chăm lo đúng là sướng thật! Sau bữa ăn, mấy người họ định đi hội quán chơi tiếp và mời Vân Trúc Tâm đi cùng. Cậu từ chối vì sáng mai có tiết, hơn nữa đã quen thói quen ngủ sớm. Giờ này đối với cậu đã tính là thức khuya rồi, huống hồ trong phòng còn có một người bị thương, về muộn quá sẽ làm phiền Alpha nghỉ ngơi không tốt. Đến cả Kỳ Thanh Việt cũng thấy lòng dạ chua loét. Trước khi chia tay, anh còn tặng miễn phí cho Vân Trúc Tâm một cái lườm: "Trên đời này thật sự nên có một loại trà tên là 'Trà xanh Vân Trúc Tâm' mới đúng." Vân Trúc Tâm ngân nga điệu nhạc nhỏ quay về nhà cũ họ Vân. Cậu ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ phòng ngủ, không thấy ánh đèn, chắc là Thẩm Phục đã ngủ rồi. Những người khác trong nhà cũng đã về phòng nghỉ ngơi, Vân Trúc Tâm rón rén xách hộp canh móng giò lên lầu. Vặn mở cửa phòng ngủ, cậu xoay người lại thì thấy bên cạnh sô pha sáng lên một vầng sáng yếu ớt từ chiếc đèn đọc sách. Thẩm Phục đang ngồi đó lật sách, phần lớn thời gian anh vẫn giữ nguyên tư thế bất động. "Thẩm tiên sinh, anh vẫn chưa ngủ à? Vừa hay quá!" Vân Trúc Tâm không còn phải rón rén nữa, cậu nhấn công tắc bật đèn trần khiến căn phòng sáng bừng lên. "Ừ." Thân hình cứng đờ của Thẩm Phục khẽ cử động, anh tháo kính ra, day day sống mũi. Vân Trúc Tâm lại xách hộp canh xuống lầu, vài phút sau bưng một bát canh nóng hổi, thơm phức quay lại. "Nếm thử bát canh tôi mang về đi, vừa mới vào bếp hâm nóng lại đấy." Bát canh được đẩy đến trước mặt Thẩm Phục. Anh vốn dĩ không có cảm giác thèm ăn, nhưng nhìn bát canh lại bỗng thấy đói bụng. "Ngon không? Người ta bảo 'ăn gì bổ nấy', bát canh này chắc chắn là bổ cho cơ thể anh rồi." "Cũng thường thôi. Mà là canh gì?" Vân Trúc Tâm không nén nổi nụ cười xấu xa: "Haha, canh móng giò!" Tay cầm thìa của Thẩm Phục khựng lại một nhịp. Anh lờ đi nụ cười trêu chọc của cậu, tiếp tục uống cạn bát canh. Dù sao cũng là Omega lặn lội đường xa mang về cho mình, không thể lãng phí được. Thấy Thẩm Phục uống sạch bát canh móng giò, lòng Vân Trúc Tâm dâng lên một nỗi thỏa mãn vô vàn. Cậu hào hứng thông báo: "Thẩm tiên sinh, thương tích ở chân của anh có hy vọng rồi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!