Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 23: Bát canh này chắc là bổ cho anh

"Vân thiếu gia, đây là những văn kiện mà Vân tổng giao cho cậu xử lý." Quản gia Tống đứng đợi ở cửa, trên tay là xấp tài liệu cần giải quyết trong ngày. "Được rồi, đưa cho tôi đi." Vân Trúc Tâm uể oải đáp. Ban ngày cậu phải đến trường đi học, tan học về nhà cũ lại phải xử lý một đống công việc. Vân lão gia nói cậu đã kết hôn rồi, cũng nên bắt đầu tiếp xúc với sự vụ của công ty, học cách đọc và duyệt văn kiện. Chẳng phải là xem văn kiện thôi sao, ai mà chẳng biết xem? Coi như là thời gian đọc sách mỗi ngày thôi mà. Thế nhưng, xem suốt hai ngày trời, Vân Trúc Tâm cứ xem xong là quên sạch. Lúc dùng bữa sáng, Vân lão gia hỏi vài câu, thấy cậu ấp úng, sắc mặt ông liền trầm xuống. Đã vậy, ông còn yêu cầu cậu phải nêu ra ý kiến cá nhân. Vân Trúc Tâm trả lời cực kỳ chật vật, hễ đáp án không làm ông hài lòng là bị mắng một trận ngay trước mặt mọi người trong nhà. Điều này khiến Vân Trúc Tâm cứ nghe đến hai chữ "văn kiện" là lại thấy hãi hùng, mấy ngày nay tinh thần cũng chẳng tốt lành gì. Trái ngược với cậu, Thẩm tiên sinh – người sống cùng dưới một mái hiên – lại có một cuộc sống "thần tiên" khiến Vân Trúc Tâm vô cùng ghen tị: xem sách xong là đi ngủ đúng giờ. Vân Trúc Tâm u oán nhìn Thẩm Phục đang tựa lưng vào sô pha uống sữa một cách thong thả dễ chịu. Trong đầu cậu chợt lóe lên một tia sáng: Việc gì cũng có chuyên gia, Thẩm Phục chẳng phải là một tay lão luyện trong giới kinh doanh sao! "Thẩm tiên sinh, tôi thương lượng với anh chuyện này được không?" Vân Trúc Tâm mở to đôi mắt, nhìn Thẩm Phục bằng vẻ mặt đáng thương vô cùng. "Anh giảng cho tôi mấy cái này có ý nghĩa gì được không? Đi mà, đi mà." "Cộp." Thẩm Phục khẽ nhếch môi. Anh cứ tưởng Vân Trúc Tâm sẽ cố chấp thêm vài ngày nữa mới cầu cứu chứ. Anh chậm rãi đặt ly sữa đã uống cạn xuống: "Cậu tin tôi?" "Tin chứ, hiện tại chúng ta là đồng minh mà." Vân Trúc Tâm cung kính dâng xấp văn kiện bằng cả hai tay. Hành động lấy lòng này của Vân Trúc Tâm khiến Thẩm Phục thấy khá hài lòng. Ngón tay thon dài của anh chạm vào xấp giấy: "Được thôi." Những thứ giống như "thiên thư" (sách trời) trong mắt Vân Trúc Tâm, qua miệng Thẩm Phục lại trở nên đơn giản như bài tập nhi đồng. Vân Trúc Tâm kỳ tích phát hiện ra cũng có ngày mình hiểu được văn kiện, càng xem càng hăng hái, càng xem càng tự tin. Liên tiếp vài ngày, Vân lão gia bỗng thấy Vân Trúc Tâm trả lời các câu hỏi của mình rất khá. Ông liếc nhìn Thẩm Phục đang ngồi điềm nhiên bất động bên cạnh, thầm cười một tiếng trong lòng nhưng không vạch trần. Sau đó, Vân Trúc Tâm dứt khoát không thèm diễn nữa. Cứ về đến nhà là cậu chủ động nhận văn kiện rồi ném cho Thẩm Phục. Cậu cầm túi đồ ăn vặt, cứ đút cho anh một miếng rồi mình ăn một miếng, vừa ăn vừa nói chuyện. Lúc đầu, khi bị Vân Trúc Tâm bất thình lình đút đồ ăn vào miệng, Thẩm Phục hơi sững sờ, nhưng giây tiếp theo anh liền há miệng đón lấy, rồi tiếp tục giảng giải phần nội dung còn dang dở. Vân Trúc Tâm đôi khi còn kể cho Thẩm Phục nghe về những chuyện thú vị xảy ra ở trường, phần lớn là về hai vị vai chính của 《Phong Tuyết》 – Trần Nhược Nam và Tần Dật. Vân Trúc Tâm ghi nhớ bài học xương máu, ở trường luôn cố gắng giữ khoảng cách với hai người họ: "Chiều nay, hệ tôi với hệ Võ thuật có trận đấu bóng rổ, tôi với bạn cùng phòng đều đi xem. Tần Dật ở trong đội bóng, còn Trần Nhược Nam làm trọng tài. " "Có người nhân lúc nghỉ giữa hiệp đã tỏ tình với Trần Nhược Nam ngay trước mặt Tần Dật. Cả ký túc xá tôi đều biết Trần Nhược Nam và Tần Dật đang trong giai đoạn mập mờ." "Anh không biết đâu, lúc bạn Omega đó cầm hoa ra, chúng tôi phấn khích như được ăn dưa lớn (hóng drama) vậy!" "Toàn bộ khán giả đều hò reo cổ vũ bảo Trần Nhược Nam đồng ý đi, chỉ có tôi là thấy sắc mặt Tần Dật lúc đó xanh mét đến đáng sợ, nước mắt sắp trào ra luôn. Vậy mà cái tên Trần Nhược Nam thô kệch kia vẫn chưa nhận ra! Hắn vẫn còn đang lúng túng từ chối." "Thế là Tần Dật chạy thẳng vào nhà vệ sinh khóc đấy!" Nhìn vẻ mặt bất bình đầy giận dữ của Vân Trúc Tâm, Thẩm Phục lật sang trang tiếp theo của văn kiện, thản nhiên hỏi: "Khóc sao? Tôi nhớ lúc đó cậu ngồi ở khán đài cơ mà, làm sao biết được Tần Dật khóc?" Vân Trúc Tâm nhướng đôi mày thanh mảnh, khoanh tay ngồi quỳ trên sô pha, đến đồ ăn vặt cũng chẳng buồn ăn nữa. "Tôi ngứa mắt cái tính tình dây dưa không dứt của Trần Nhược Nam trong chuyện tình cảm, thấy sắc mặt Tần Dật không ổn là tôi chạy thẳng xuống sân tìm cậu ta ngay." "Tôi nghe thấy tiếng khóc trong nhà vệ sinh đấy. Ôi dào, anh bảo xem tình cảm của hai người vai chính sao mà cứ phải khúc như thế không biết?" Thẩm Phục bật cười không thành tiếng, trong ánh mắt thoáng hiện chút ý vị nuông chiều. "Sau đó thì sao?" "Sau đó Tần Dật bám lấy vai tôi, khóc đến ướt đẫm cả một bên vai. Haiz, đúng là Omega làm từ nước mà. Đến lúc kết thúc giờ nghỉ giữa hiệp, cảm xúc của Tần Dật mới ổn định lại." "Cậu ta lạnh mặt thi đấu nốt trận bóng, đến lúc rời sân cũng chẳng thèm liếc nhìn Trần Nhược Nam lấy một cái." Nói xong, Vân Trúc Tâm chạy vào phòng tắm để rửa mặt đánh răng. Lúc nói nốt nửa câu sau, trong giọng điệu của cậu không giấu nổi chút ý tứ hả hê khi thấy người gặp họa. Đúng lúc đó, chuông điện thoại của Vân Trúc Tâm vang lên. Chiếc điện thoại bị chủ nhân vứt tùy tiện trên sô pha. Thẩm Phục liếc nhìn màn hình: Kỳ Thanh Việt – vị bác sĩ từng kiểm tra thân thể cho anh. Thẩm Phục không có thói quen nghe điện thoại hộ người khác. "Vân Trúc Tâm, nghe điện thoại đi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao