Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 28

Cuối cùng vẫn phải đích thân Thẩm Phục xuống bếp nấu một bữa cơm. Vân Trúc Tâm ăn đến thỏa mãn, cả hai còn uống chút rượu. "Không ngờ anh còn biết nấu ăn đấy, anh còn kỹ năng gì mà tôi không biết không?" "Rửa bát đi." Thẩm Phục ngồi lại vào xe lăn, "Vân Trúc Tâm, chuyện cậu chưa biết còn nhiều lắm." Dưới sự chỉ dẫn của Thẩm Phục, cậu miễn cưỡng rửa xong đống bát đĩa. Vấn đề nảy sinh là chỗ ngủ: Trời tuyết thế này cậu nhất định không ngủ sàn nhà đâu. Thực tế, Vân Trúc Tâm không biết tửu lượng mình kém thế nào. Lúc chỉ cậu rửa bát, Thẩm Phục đã nhận ra cậu say khướt rồi, bảo gì làm nấy, cực kỳ ngoan ngoãn. Thẩm Phục thấy người cậu đầy mùi rượu nên ép cậu đi tắm. Thay xong áo ngủ, Vân Trúc Tâm ngồi co ro trên sô pha, mắt nhắm mắt mở nhưng vẫn cố căng ra nhìn. "Vân Trúc Tâm, lên giường mà ngủ." "Vâng." Cậu cười hì hì rồi lăn ra giường ngủ khì, đến chăn cũng quên đắp. Thẩm Phục đành kéo chăn đắp cẩn thận cho cậu. Sáng hôm sau, Vân Trúc Tâm tỉnh dậy trên chiếc giường ấm áp, cảm giác như đang ôm một chiếc gối ôm tự phát nhiệt. Cậu rúc sâu vào trong chăn, cằm va phải một thứ gì đó cứng cứng. Mở mắt ra nhìn... là bờ vai của một Alpha! Cậu đứng hình: Trời đất! Mình và Thẩm Phục ngủ chung một chăn! Thẩm Phục thức giấc vì động tĩnh của cậu, giọng anh khàn khàn: " Còn sớm." Ngữ khí cứ như thể chuyện này là hiển nhiên vậy. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận ngón tay thanh mảnh của cậu đang bám lấy eo mình, làn da có chút nóng nhưng anh đã quen rồi: "Ngủ thêm lát nữa đi." "Được ạ ~" Vân Trúc Tâm thỏa hiệp. Họ là phu phu cơ mà, ngủ chung cũng bình thường thôi. Ngoài kia gió tuyết thét gào, trong chăn thì thật là ấm áp... Nói thật lòng thì, được chui chung một chăn với một Alpha quả thực là ấm đến mức phát lạ. Vân Trúc Tâm cảm thấy mình sắp bị cái nóng đó làm cho vã cả mồ hôi hột, cậu thầm nghĩ một cách đầy "vô liêm sỉ" như thế. Ban ngày, cậu ở bên cạnh hỗ trợ Thẩm Phục đến chỗ giáo sư Mic để thực hiện các bài tập vật lý trị liệu và phục hồi chức năng; buổi tối, cả hai lại cùng nhau thong dong tản bộ khắp chốn, cứ tùy ý mà đi dạo như thế. Mấy ngày sau đó, bọn họ đều ngủ chung trên một chiếc giường, nhưng ngoài chuyện đó ra thì thực sự chẳng làm gì khác cả, thật đấy! Vân Trúc Tâm thề thốt như vậy. Thế nhưng, Vân Trúc Tâm lại tiếp tục đón nhận một tin xấu, đến mức cậu buộc phải xin nhà trường cho nghỉ học một tuần. "Vân Trúc Tâm, kỳ dễ cảm của tôi tới rồi, cậu có ý kiến gì không?" Thẩm Phục với hốc mắt ửng đỏ, cả người đứng chắn ngay cửa phòng, dùng giọng điệu chất vấn nói. Tuyến thể Alpha khôi phục, đồng nghĩa với việc kỳ dễ cảm của anh cũng sẽ bắt đầu diễn ra như người bình thường. Tuần lễ hoạt động vừa kết thúc, Vân Trúc Tâm đang định thu dọn hành lý để về nước thì một "tai nạn" nhỏ đã xảy ra. Do ở cùng phòng trong thời gian dài, tuyến thể Alpha của Thẩm Phục trở nên đặc biệt nhạy cảm với tin tức tố Omega của Vân Trúc Tâm. Đây là kỳ dễ cảm đầu tiên của anh kể từ sau khi bình phục. Vân Trúc Tâm quả thực là thụ sủng nhược kinh, vì Thẩm tiên sinh nhất định không chịu để cậu đi. Cậu gọi điện cầu cứu Kỳ Thanh Việt thì còn bị mắng ngược lại: "Vân Trúc Tâm, an ủi bạn đời trong kỳ dễ cảm là trách nhiệm và nghĩa vụ của mỗi Omega đã kết hôn." Alpha trong kỳ dễ cảm có ham muốn chiếm hữu cực kỳ mãnh liệt, lãnh địa của họ tuyệt đối không cho phép kẻ khác mạo phạm. Đến cả quản gia Tống cũng bị chặn ngoài cửa, hiện tại chỉ còn mình Vân Trúc Tâm có thể chăm sóc anh. Thẩm Phục nhìn chằm chằm Vân Trúc Tâm mọi lúc mọi nơi, bất kể cậu đi đâu, môi anh cũng thường trực một câu: "Vân Trúc Tâm, cho tôi cắn một cái." Vân Trúc Tâm nhất quyết từ chối: "Không được!" "Vậy thì cho tôi tin tức tố của cậu." Thẩm Phục lùi lại một bước, đưa ra yêu cầu thấp hơn. "Cái này thì được." Hương hoa hồng lãng mạn vờn quanh chóp mũi Alpha, xoa dịu nỗi nôn nóng trong lòng anh. Vân Trúc Tâm thầm nghĩ: Ủa, sao cái này nhìn cũng vui vui vậy ta? Cậu phát hiện Thẩm Phục lúc này ngoài việc có tính chiếm hữu cao một chút ra thì chẳng khác gì bình thường cả. À không, vẫn có khác biệt chứ: Thẩm Phục đang "xây tổ" trên giường bằng đống quần áo của Vân Trúc Tâm. Vân Trúc Tâm: "..." Đến ngày thứ năm của kỳ dễ cảm, Thẩm Phục đã dần khôi phục lý trí. Đúng lúc này, Vân Trúc Tâm lại cảm thấy không ổn. Đầu óc cậu choáng váng, tuyến thể Omega vừa sưng vừa căng nhức. Cậu nhờ Thẩm Phục xem hộ mình một chút vì sợ làn da mỏng manh bị cọ xát dẫn đến nhiễm trùng. Thẩm Phục được lời như cởi tấm lòng, cuối cùng cũng thực hiện được nguyện vọng của mình. Nhìn vào vùng cổ non nớt của Omega, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, anh lập tức nhào tới cắn một cái thật mạnh để đánh dấu lâm thời. Đến lúc nhả ra, trước khuôn mặt đầy phẫn hận của Vân Trúc Tâm, anh còn thản nhiên liếm láp những dư vị tin tức tố Omega còn sót lại nơi kẽ răng, đắc ý nói: "Không sao đâu, đánh dấu một chút là khỏi ngay thôi." Vân Trúc Tâm quả thật tỉnh táo hơn nhiều nhờ lượng tin tức tố Alpha vừa rót vào, nhưng nỗi oán hận trong lòng thì cứ thế tăng vọt. Đúng là người ta nói không sai, văn kiện quan trọng thì nên cất cho kỹ. Vân Trúc Tâm trong lúc vô tình đã lục thấy cuốn sổ bệnh án của mình nằm ngay trong ngăn kéo bàn làm việc của Thẩm Phục.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao