Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 29: Ánh hoàng hôn rất đẹp, và em cũng vậy

"Sao anh lại có sổ khám bệnh của tôi?" Vân Trúc Tâm nhìn những dòng chữ quen thuộc kia, trong phút chốc cả người như bị rút cạn sức lực, lảo đảo chực ngã về phía sau. Hóa ra, kết cục của cậu rốt cuộc vẫn chẳng có gì thay đổi sao? Vừa lúc đó, bờ vai của Thẩm Phục đã kịp thời vươn ra làm điểm tựa cho cậu: "Lần này sẽ khác." Thẩm Phục cũng không biết tự bao giờ, anh bắt đầu mong chờ được gặp gỡ một Omega đến thế, bắt đầu quan tâm sâu sắc đến mọi buồn vui hờn giận của cậu. "Em gặp được tôi, tôi gặp được em, chúng ta nhất định có thể nỗ lực thử lại một lần." Trong lòng Thẩm Phục đã có một suy đoán, nhưng lúc này anh vẫn chưa thể chắc chắn, tốt nhất là không nên nói ra quá sớm. Vân Trúc Tâm nín khóc mỉm cười, giọng mũi còn hơi nghẹn lại: "Thẩm tiên sinh, anh không thấy mấy lời này thốt ra từ miệng anh nghe 'sến' lắm sao?" Kỳ dễ cảm của Thẩm Phục kết thúc cũng là lúc thời gian xin nghỉ của Vân Trúc Tâm sắp hết. Cậu chuẩn bị về nước, nhưng tâm thế đã hoàn toàn thay đổi, gương mặt không giấu nổi vẻ ưu tư trĩu nặng. Trên xe ra sân bay, Thẩm Phục nhẹ nhàng mơn trớn lòng bàn tay Vân Trúc Tâm: "Rất có thể là chẩn đoán sai thôi, em vốn chẳng thấy có gì bất ổn cả." Vân Trúc Tâm muốn biết tất cả câu trả lời, và Thẩm Phục đã lần lượt kể hết cho cậu nghe. Năm đó tại sảnh Mai Tửu, cậu đã cứu một Omega đang phát tình bị mảnh vỡ thủy tinh làm bị thương tuyến thể. Sự việc đó đã kích phát kỳ phát tình sớm của cậu, gây ra một khung cảnh hỗn loạn kinh hoàng. Những Alpha đỉnh cấp có mặt khi đó đều mất kiểm soát, suýt chút nữa đã đánh dấu loạn xạ các Omega tại hiện trường. Cảnh sát phải dốc toàn lực để ổn định trật tự và đưa người bị thương đi cấp cứu. Cũng chính lúc đó, cậu bị chẩn đoán mắc bệnh biến tuyến thể Omega. Sự cố tại sảnh Mai Tửu có liên quan đến chính trường Đế quốc, đó là lý do vì sao nơi đó bị đóng cửa kinh doanh. Điều Thẩm Phục đang trăn trở là: Vân Trúc Tâm lúc bấy giờ vốn không phải là người đang ngồi trước mặt anh đây. Nhưng sau khi nghe cậu thú nhận vào đêm hôm đó, anh lại bắt đầu không chắc chắn. Vân Trúc Tâm gượng cười, nhưng nụ cười của cậu lúc này còn khó coi hơn cả khóc. "Vân Trúc Tâm." Thẩm Phục lúc nào cũng chú ý đến cảm xúc của cậu. Xuất phát từ lòng xót xa và muốn trấn an, anh quyết định làm một việc. Vân Trúc Tâm ngẩng đầu lên, nụ hôn của Thẩm Phục nhẹ nhàng đặt xuống khóe môi cậu: "Không một điều gì có thể cướp em đi khỏi tôi cả, kể cả chính bản thân em. Hãy tin tôi, cho tôi thêm chút thời gian." Sự mềm mại ấy đã xua tan đi nỗi lo âu trong lòng cậu. Biết đâu Thẩm Phục nói đúng, mọi chuyện vẫn còn cơ hội, lần này thực sự đã khác rồi. Cậu hạ quyết tâm về nước sẽ đến chỗ Kỳ Thanh Việt để kiểm tra lại một lần nữa. Ba ngày sau, Vân Trúc Tâm hớt hải chạy đến bệnh viện của Kỳ Thanh Việt. Hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc, đích thân vị bác sĩ này đã đưa cậu đi kiểm tra. "Vân Trúc Tâm, cậu đây là bị 'đói khát' tin tức tố Alpha quá độ thì có! Căn bản chẳng có cái bệnh biến tuyến thể nào ở đây cả." Kỳ Thanh Việt được một phen hú vía, nhưng khi nhìn vào kết luận chẩn đoán, hắn không nhịn được mà cười nhạo một trận. Thật không ngờ Vân Trúc Tâm kết hôn lâu như vậy rồi mà mới chỉ nhận được đúng một cái đánh dấu: "Này, có phải Thẩm Phục không 'làm ăn' gì được không thế?" Gương mặt Vân Trúc Tâm đỏ bừng đến tận mang tai, cậu vẫn mạnh miệng cãi lại: "Anh là cái đồ Alpha độc thân, quan tâm chuyện đó làm gì!" "Thật sự là không có bệnh gì sao?" "Không có. Chắc là do số liệu cơ thể trước đây của cậu có một chút xu hướng giống triệu chứng đó thôi, giờ thì bình thường rồi. Mà nói đi cũng phải nói lại, tình cảm phu thê hai người kém đến thế cơ à? Thẩm Phục còn chẳng thèm đánh dấu cậu tử tế nữa." "Kỳ Thanh Việt, anh đi xem mắt mãi mà không tìm được Omega nào là có lý do cả đấy!" Mất mặt thì cũng đã mất đủ rồi, tảng đá lớn trong lòng Vân Trúc Tâm cuối cùng cũng được đặt xuống. Cậu tung tăng nhảy nhót trở về nhà cũ, đem tin tốt lành này kể cho Vân lão gia nghe. "Tiểu Trúc, giờ cháu không có bệnh gì cả, cháu tính bao giờ thì ly hôn với Thẩm Phục?" Vân Trúc Tâm nghẹn họng. Trước đây cậu từng nghĩ đến chuyện này, nhưng hiện tại, cậu lại bắt đầu thấy do dự. "Chúc mừng em." Thẩm Phục ở bên kia đại dương nhận được tin tức đúng như dự đoán của mình. Nghe chính miệng Vân Trúc Tâm báo tin, tâm trạng anh cũng theo đó mà vui lây cho người Omega trong màn hình video. Vân lão gia đem tình trạng của Vân Trúc Tâm chuyển đạt lại cho Chúc Tư Âm. Chúc Tư Âm vốn đang có buổi biểu diễn tại đất nước Thẩm Phục đang điều trị, nên đã rút ra một ngày để gặp mặt anh, đi cùng còn có cả Vân Diễn. "Chuyện của Trúc Tâm, chắc cậu đã biết rồi?" Sắc mặt Chúc Tư Âm nhàn nhạt. Nghe lão gia kể về tình hình chấn thương và công việc của Thẩm Phục, thấy ông có vẻ đã khá hài lòng với biểu hiện của anh, ấn tượng của Chúc Tư Âm về Thẩm Phục cũng có phần khởi sắc hơn. "Tôi biết." Thẩm Phục gật đầu. Anh gặp hai người khi đang tập đi bộ. Vân Diễn bị Chúc Tư Âm tìm cớ cho ra ngoài. "Đã bao giờ cân nhắc đến việc ly hôn với nó chưa?" Chúc Tư Âm không nỡ để người thứ hai đi vào vết xe đổ của mình. "Nếu cậu muốn, tôi sẽ giúp cậu thực hiện." "Tôi không muốn, thưa cha." "Vậy thì xem biểu hiện của cậu thế nào đã."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao