Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 30

Sau khi xác nhận thân thể không có vấn đề gì, Vân Trúc Tâm liền bị lão gia tống cổ đến công ty xử lý công vụ. Cậu bận tối tăm mặt mày, hết lên lớp ở trường lại đến công ty làm việc. Đến khi liên lạc lại với Thẩm Phục ở bên kia đại dương thì đã là chuyện của hai tháng sau. Lúc này Thẩm Phục đã có thể đi lại, tự đi những đoạn đường ngắn hoàn toàn không thành vấn đề. Thẩm Phục không nói không rằng, cứ thế đứng ở cổng trường đại học đợi Vân Trúc Tâm tan học, thu hút biết bao ánh nhìn của sinh viên qua lại. Vân Trúc Tâm bấy giờ mới nhận ra Thẩm Phục cao ráo biết nhường nào, người vừa đẹp trai, mặc áo gió lại còn cực hợp, đúng là cậu đã "nhặt được bảo vật" rồi. "Cái đó... sắp đến ngày chúng ta thỏa thuận ly hôn rồi. Anh vẫn chưa đòi tôi tài nguyên gì cả, giờ anh có ý tưởng gì không?" "Gia hạn hợp đồng." Vân Trúc Tâm có chút nghe không hiểu ý của anh: "Anh nói cái gì cơ?" Bọn họ đi tản bộ ở công viên gần đó, giống hệt như một đôi tình nhân thực thụ. Vân Trúc Tâm cúi đầu nhìn mặt đường, cậu luôn có dự cảm rằng thỏa thuận giữa cậu và Thẩm Phục sẽ không thể tiến hành được nữa. Khi đi đến một dãy ghế dài ven đường, cậu bảo: "Ngồi xuống nói chuyện đi." Đáp lại Vân Trúc Tâm là một nụ hôn sâu. Thẩm Phục đè thấp giọng, ánh mắt thâm thúy nhìn cậu: "Chính là ý này, em hiểu không?" "Tôi muốn được ở bên em mãi mãi." Mặt Vân Trúc Tâm đỏ bừng đến mức có thể "nấu chín thức ăn", đôi mắt ướt át, nửa ngày mới lí nhí được một tiếng: "Được thôi..." Thẩm Phục nhịn không được bật cười khẽ một tiếng, nắm lấy tay Vân Trúc Tâm tiếp tục bước đi. Bọn họ sẽ còn cùng nhau đi qua rất nhiều mùa xuân thu nữa. "Vốn dĩ tôi còn tưởng phải theo đuổi em mới được chứ." Vân Trúc Tâm tức khắc thấy mình bị lỗ lớn: "Không được, làm lại một lần nữa đi! Vừa rồi tôi chưa nghĩ kỹ!" "Làm lại cái gì? Hôn em á? Được thôi." Thẩm Phục biết rõ còn hỏi, làm bộ định hôn xuống ngay trước mặt người qua đường. Vân Trúc Tâm sợ tới mức suýt nhảy dựng lên: "Thẩm tiên sinh, làm người xin hãy có liêm sỉ một chút đi!" Vân Trúc Tâm vốn tính tình nhanh nhẹn, đi đứng thoăn thoắt, nhưng nghĩ đến Thẩm Phục chỉ vừa mới bình phục, cậu liền dừng bước, xoay người chờ đợi người đang chậm rãi đi phía sau. Hai người nắm tay nhau trở về nhà cũ, Vân lão gia nhìn thấu tất cả, khẽ nở nụ cười hiền hậu. "Em nói cái gì cơ?" Thẩm Phục vừa ký xong một bản văn kiện giao cho thư ký. Anh đã làm việc tại tập đoàn Vân gia được hai tháng, hiếm khi thấy Vân Trúc Tâm liên lạc với mình vào giờ làm việc thế này. Đầu dây bên kia, người Omega dường như đang rúc trong chăn gọi điện, giọng nói ồm ồm nghe không rõ. Thẩm Phục nảy sinh một nỗi lo lắng vô hình, anh dứt khoát gác máy, quyết định trở về nhà xem sao. Dạo này Thẩm Niệm đã thi đỗ vào chuyên ngành Thiết kế thời trang của trường đại học nơi Vân Trúc Tâm đang theo học, kỳ nghỉ thường đi theo cậu dạo chơi khắp nơi, nhưng tháng này nhóc con đã theo thầy giáo ra nước ngoài tu nghiệp. Vân Diễn và Chúc Tư Âm cuối cùng cũng gương vỡ lại lành, đang cùng nhau đi du lịch viễn xứ. Vân lão gia thì đưa quản gia đi nghỉ dưỡng. Căn nhà cũ họ Vân hiện giờ chỉ còn lại hai người họ, cùng một nữ đầu bếp định kỳ đến chuẩn bị cơm nước rồi đi ngay. Tầm giờ này, trong nhà hẳn chỉ có một mình Vân Trúc Tâm đang vật lộn với luận văn tốt nghiệp. Vân Trúc Tâm vừa nhận được thiệp mời đám cưới của Trần Nhược Nam và Tần Dật. Cặp đôi AO với lịch sử "hợp rồi tan, tan rồi hợp" đến 300 lần này cuối cùng cũng quyết định cùng nhau đi tiếp. Vân Trúc Tâm vẫn luôn đau đầu không biết nên tặng quà gì, có lẽ lần này cậu gọi anh về cũng là vì chuyện đó. Vừa bước vào cửa, Thẩm Phục liền đi thẳng lên lầu. Khoảnh khắc mở cửa phòng ngủ ra, một làn hương hoa hồng nồng nàn đột ngột ập đến như một đòn giáng mạnh, khiến anh không kịp trở tay. Đuôi mắt Thẩm Phục lập tức đỏ bừng, anh dùng chút lý trí cuối cùng để khóa chặt cửa phòng lại. Bản năng Alpha mách bảo anh rằng: Có một Omega đang bước vào kỳ phát tình ngay tại đây. Vân Trúc Tâm đang quỳ giữa giường, quấn chăn kín mít như một cái kén, màn hình laptop vẫn tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Cậu vẫn đang mải mê "chiến đấu" với luận văn mà chẳng hề nhận ra cơ thể mình có gì bất thường. Thấy Thẩm Phục vào, bao nhiêu uất ức liền tuôn ra: "Thẩm tiên sinh, sao luận văn lại khó viết đến thế này! Anh bật điều hòa lên đi, nóng quá, tôi sắp tan chảy ra rồi đây này." Thẩm Phục nới lỏng cà vạt vắt lên lưng ghế, vô thức nuốt khan một cái, ánh mắt sâu thẳm đến đáng sợ. Đúng lúc đó, điện thoại của Vân Trúc Tâm lại vang lên, là Kỳ Thanh Việt gọi đến: "Vân Trúc Tâm, tuyến thể của cậu là thể chất mị ma đấy, thật sự không cân nhắc làm đối tượng thí nghiệm cho tôi sao..." "Trúc Tâm, kỳ phát tình của em tới rồi." Thẩm Phục nắm lấy cổ tay cậu, chiếc điện thoại rơi bộp xuống thảm, cuộc trò chuyện bị ngắt quãng nhưng chẳng ai buồn bận tâm nữa. Vân Trúc Tâm gian nan vượt qua kỳ phát tình, nhưng một tháng sau lại đến kỳ dễ cảm của Thẩm Phục. Độ tương hợp tin tức tố của họ tăng vọt lên mức 90% đầy kinh ngạc. Thẩm Phục lúc này cứ nghe thấy mùi hương của cậu là như phát cuồng, khiến Vân Trúc Tâm không chịu nổi, đành thu dọn hành lý chạy thẳng đến chỗ Kỳ Thanh Việt đòi làm "vật thí nghiệm". "Được thôi Vân Trúc Tâm, nhưng cậu không cần lo lắng quá. Những cặp AO có độ tương hợp cao trong lần đầu đánh dấu chung thân đều sẽ mất đi lý trí vài ngày, đặc biệt là với tuyến thể mị ma của cậu, thời gian đó có thể lâu hơn một chút. Hì hì, sướng không?" Kỳ Thanh Việt vừa xem xét tài liệu vừa trêu chọc, nhưng khi lướt đến một dòng số liệu, sắc mặt hắn lập tức thay đổi. Hắn trừng mắt nhìn Vân Trúc Tâm một cái rồi rút điện thoại ra gọi thẳng cho Thẩm Phục ngay trước mặt cậu. "Anh làm gì đấy!" Vân Trúc Tâm vốn là trốn Thẩm Phục để chạy đến đây, chẳng lẽ Kỳ Thanh Việt muốn "phản bội" cậu sao? Kỳ Thanh Việt thở dài một tiếng đầy cảm thán: "Vân Trúc Tâm, cậu không làm đối tượng thí nghiệm cho tôi được đâu, thật đáng tiếc. Giờ tôi phải thông báo cho người nhà đến đón bệnh nhân về. Thưa người nhà của Vân Trúc Tâm, bệnh nhân đã mang thai rồi." Lúc Thẩm Phục lao đến nơi, anh thấy Vân Trúc Tâm đang ôm tờ kết quả chẩn đoán mà ngây người. Vừa thấy anh, cậu liền tức giận ném xấp tài liệu vào mặt anh: "Nhìn cái việc tốt mà anh làm đi này!" Thẩm Phục ôm chặt lấy Vân Trúc Tâm, đột nhiên cười lên đầy hạnh phúc. Anh bế bổng cậu đặt lên vai khiến Vân Trúc Tâm sợ hãi vội vàng ôm chặt lấy cổ anh. Thật tốt quá, Thẩm Phục thầm nghĩ, trái tim anh đã bị Vân Trúc Tâm lấp đầy từng chút một tự bao giờ. Tin tức Vân Trúc Tâm mang thai truyền đến tai người nhà họ Vân, cả gia tộc lại một phen náo loạn trong niềm vui sướng. Mọi người tranh nhau bàn tán xem phải chăm sóc cậu thế nào, chuẩn bị những gì... nhưng tất cả những việc đó cứ để họ lo đi. Từng có người không mấy lạc quan về cuộc hôn nhân này, bao gồm cả chính bản thân những người trong cuộc, nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác. Vân Trúc Tâm nhìn ánh nắng chiều rực rỡ ngoài cửa sổ xe, quay sang trao cho Thẩm Phục một nụ hôn nhẹ nhàng. Một sinh mệnh nhỏ sắp sửa gia nhập vào gia đình nhỏ của bọn họ. –HẾT–

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao