Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 9

Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát, tim đột nhiên thắt lại. Sao anh có thể làm vậy, chỉ để trả thù tôi sao? Thông báo công khai trên toàn mạng chẳng khác nào chặn đứng mọi con đường của Thâm Tư, còn công ty đầu tư nào dám cho chúng tôi cơ hội nữa? Nhớ lại những lời đầy mong đợi của anh họ, tôi gần như đứng không vững. Phải giải thích với anh ấy thế nào đây? Nếu không phải do tôi đường đột xuất hiện, có lẽ mọi chuyện vẫn có thể cứu vãn. Tôi có chút sốt ruột, đột ngột ngẩng đầu nhìn anh. Trong mắt anh thoáng qua một tia khác lạ, nhưng tôi không còn tâm trí để ý, "Cố tổng, xin anh cho Thâm Tư thêm một cơ hội, có thể tạm thời không thông báo được không? Chúng tôi là những người đầu tiên tham gia vào lĩnh vực này, hiện tại sản phẩm đã đến giai đoạn thử nghiệm, chỉ cần vượt qua bài kiểm tra an toàn, sẽ mang lại lợi nhuận khổng lồ cho Chính Viễn. Anh đã từng nói những dự án vừa có lợi cho công ty, vừa có lợi cho dân chúng là có ý nghĩa nhất, không nên bị chôn vùi. Đây là bản kế hoạch và dữ liệu thử nghiệm mới nhất của chúng tôi, xin anh hãy xem qua, nó không hề thua kém dự án y tế quốc tế hiện tại đâu." Tôi vội vàng lật tìm bản kế hoạch, hai tay đưa cho anh. Khi nhìn lại, trong mắt anh đã không còn bất kỳ cảm xúc nào. Anh phớt lờ sự sốt sắng của tôi, không nhận bản kế hoạch trong tay tôi, mà bước qua tôi, ngồi xuống sau chiếc bàn làm việc rộng lớn. Anh nói với trợ lý Hình, "Chí Huy, nếu cô Lâm đã kiên quyết, vậy thì cứ mang bản kế hoạch qua đây, tôi sẽ xem xét." Trợ lý Hình rõ ràng cảm thấy ngạc nhiên trước cách nói chuyện của chúng tôi, anh ấy sững sờ một lúc. Mắt tôi đỏ hoe, sau đó tôi nở nụ cười gượng gạo, hai tay đưa bản kế hoạch cho trợ lý Hình. Tôi biết khoảnh khắc này mình mất mặt đến mức nào, nhưng tôi không còn cách nào khác. Những biến cố liên tiếp xảy ra khiến tôi không còn lựa chọn nào khác. Trợ lý Hình lúng túng nhận lấy, rồi đặt bản kế hoạch bên cạnh Cố Nam Phong. Nhưng anh lại đẩy bản kế hoạch sang một góc, lạnh lùng nói, "Mời cô Lâm ngồi, tôi còn có việc quan trọng cần xử lý trước." Tôi quay lưng về phía anh ngồi trên sô pha, không ngừng tự nhủ, cầu xin người ta thì phải có thái độ của người cầu xin. Người ta muốn mình chết canh năm, thì canh ba mình phải tự cắt cổ. Đó là quy tắc từ xưa để lại, không nghĩ nhiều thì sẽ không buồn. "Chí Huy, đặt một bó hoa hồng Carola đỏ cho Vũ Tư, đồ ngọt thì chọn quán mà cô ấy thích nhất." "Vâng, Cố tổng." Lúc trợ lý Hình đóng cửa đi ra ngoài, anh ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy áy náy. Tôi mỉm cười với anh ấy, rồi khẽ lắc đầu. Chiếc đồng hồ trên bức tường cẩm thạch chầm chậm quay từng vòng. Phía sau thỉnh thoảng vang lên tiếng lật tài liệu. Cũng may, cuối cùng anh cũng xem rồi, vậy là đủ rồi. Dù là Vũ Tư hay là ai, cũng không liên quan đến tôi. Một người yêu cũ tốt nên giống như đã chết rồi, nếu tôi đã mặt dày tìm đến, thì nên chuẩn bị sẵn tinh thần bị sỉ nhục. Tôi ngồi ngây người, mặc cho cảm giác chua xót ùa vào lồng ngực rồi lại tan đi. Không biết đã qua bao lâu, tiếng lật giấy ngừng lại, mùi bạc hà hòa lẫn với mùi thuốc lá thoảng đến. Anh lại hút thuốc rồi, rõ ràng đã..., phải rồi, đó là trước đây, sau này không còn đến lượt tôi quản nữa. Tôi cảm thấy mình như đã ngồi cả thế kỷ, cho đến khi hai chân tê dại, mới nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Mùi thuốc lá bạc hà lướt qua bên cạnh, anh cứ thế đi ra ngoài. Không lâu sau, trợ lý Hình đẩy cửa bước vào, áy náy nói nhỏ, "Cô Lâm, Cố tổng đã đi rồi, cô có thể quay lại vào ngày mai…” Lúc ra ngoài, tôi nhìn về phía bàn làm việc của anh. Bản kế hoạch đó vẫn nằm ở góc bàn, chưa từng được động đến. Tôi chợt nhớ đến câu nói của Schopenhauer: "Cuộc đời giống như một con lắc, dao động giữa đau khổ và mệt mỏi." 10. Tôi mỉm cười chào tạm biệt trợ lý Hình, rất cảm kích sự giúp đỡ của anh ấy. Trên đường, người qua lại tấp nập, thời tiết trở nên âm u. Tôi thong thả dạo phố, nhìn thấy một tiệm bánh ngọt bỗng cảm thấy hơi đói, vào trong gọi rất nhiều món. Nhân viên hơi do dự hỏi: "Cô gái, một mình cô ăn, có phải hơi nhiều không?” Tôi mỉm cười đáp, "Không sao, tôi thích ăn ngọt." Tôi thật sự rất đói, ngồi ở một góc gần cửa sổ, ăn từng miếng lớn. Ở bàn cách đó không xa, một cặp đôi trẻ dường như đang cãi nhau. Chàng trai cúi đầu xin lỗi, vẻ mặt buồn bã. Còn cô gái thì vẻ mặt chế giễu, lời nói đanh thép, "Đừng hỏi tôi sống có tốt không. Không tốt cũng không cần anh giúp, tốt cũng không phải công lao của anh. Chuyện xin lỗi anh đã làm rồi, đừng nói xin lỗi nữa. Tôi không cần anh xin lỗi, tôi muốn anh cũng đau khổ như tôi. Ai cũng lần đầu làm người, tại sao tôi phải nhường anh chứ? Đừng lấy tam quan của anh ra để đánh giá cách làm của tôi. Anh buồn thì liên quan gì đến tôi? Cứ như thể tha thứ cho anh thì cuộc đời tôi sẽ thăng hoa vậy." Cô gái nói xong, thong dong đứng dậy rời đi. Chàng trai không đuổi theo, ngồi ngây người một lúc lâu. Lúc rời đi, anh ta đi về hướng ngược lại với cô gái, tôi thấy anh ta khóc. Phải rồi, tại sao phải tha thứ. Tình yêu nồng nhiệt nhất thường sẽ có kết cục lạnh lùng nhất. Chỉ là chúng ta đã yêu quá nồng nhiệt mà thôi...

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

Ngô Phương ThảoNgô Phương Thảo

đúng gu điên ý tôi cần bộ tương tự huhuhuhuhuuu 😭