Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 18

"Cô Lâm có ý kiến gì sao?" Thấy tôi không động đậy, anh gấp sách lại nhìn tôi, mặt lạnh như băng, khác hẳn khi nói chuyện với cô gái kia, giống như hai người khác nhau vậy. Sao lại đáng ghét đến thế. Tôi bỗng thấy vô cùng tủi thân, vành mắt lập tức đỏ lên, đầu đau đến mức bắt đầu ù tai. "Cố tổng, nếu là vì lý do của tôi, khiến tâm trạng anh không tốt, tôi có thể đi trước..." "Lâm Ngữ An! Đã từng nghe câu ‘vạn lời vạn lẽ không bằng một sự im lặng’ chưa? Tốt nhất cô nên nghĩ kỹ rồi hãy nói, dù sao thì bây giờ cô đang ở Thâm Thành." Giọng điệu của anh gay gắt, lập tức nổi giận. Tôi lùi lại hai bước, có một thôi thúc muốn bỏ chạy. Tính khí của anh bây giờ sao lại trở nên tệ như vậy, khiến người ta không biết phải làm sao. Thấy hành động vô thức của tôi, mắt anh lóe lên, rồi đặt mạnh quyển sách xuống bàn, kìm nén giọng nói: "Muốn đi phải không? Cô có thể đi rồi, ra ngoài!" Tôi cảm thấy trong lòng nghẹn ngào khó chịu, quay người thu dọn đồ đạc. Anh đột nhiên đứng phắt dậy, ném quyển sách bên cạnh xuống đất. "Lâm Ngữ An, cô dám động thêm một cái nữa thử xem!" Tôi cứ ngây ngốc đứng yên ở đó. Tôi giận chính mình, dường như ở trước mặt anh, tôi làm gì cũng là sai. Cảm giác lúng túng đó giống như bị người lớn bắt được bằng chứng làm sai. Nhưng tôi đã lớn rồi, tự kiếm sống, tự lực cánh sinh, chưa từng dựa dẫm vào ai mà lớn lên. Tôi quay đầu lại, nhìn sâu vào mắt anh. Anh trừng mắt nhìn tôi, lồng ngực không ngừng phập phồng, ánh mắt sắc bén như muốn giết người. Tôi không để ý đến anh nữa, cầm đồ đi về phía cửa. Anh vài bước đã xông đến, một tay nắm lấy cánh tay tôi kéo ngược lại. Lực kéo quá mạnh khiến tôi vốn đã đau đầu lại càng choáng váng, sau một cơn ù tai thì mất đi ý thức. 18. Tôi như bị lạc trong một khu rừng. Xung quanh tối đen, sương trắng khắp nơi, chỉ có những đốm sáng mờ ảo ở phía xa. Tôi miệt mài chạy về phía ánh sáng, cho đến khi kiệt sức mới phát hiện đó là một vách đá sâu không thấy đáy. Tôi cô đơn đứng bên bờ vực, không tìm được đường về, nỗi tuyệt vọng và bi thương nhấn chìm, tôi đành nhắm mắt nhảy xuống. Theo sau đó là cảm giác mất trọng lượng và rơi tự do. Tiếng gió rít gào, nhưng bên tai lại xen lẫn tiếng người nói chuyện văng vẳng. Tôi muốn nhìn xem là ai, nhưng mí mắt nặng trĩu, chỉ có thể cố gắng lắng nghe. Có người thận trọng nói: "Bệnh nhân có thể do áp lực quá lớn gây suy giảm miễn dịch. Bị cảm lạnh rất dễ gây ra các triệu chứng cảm cúm, hạ sốt là ổn, đừng quá lo lắng." Có người lo lắng nói: "Cô ấy dị ứng với thuốc hạ sốt! Sẽ nổi mẩn đỏ khắp người.” "Thuốc Đông y cũng được, chỉ là hiệu quả chậm hơn một chút." "Chậm hơn một chút? Người đã sốt cao đến mức này rồi, anh nói với tôi là chậm hơn một chút? Chậm mấy phút? Có cần đi cúng bái trước không?" "Thưa anh, kết hợp với hạ sốt vật lý sẽ giúp cô ấy dễ chịu hơn. Tắm nước ấm, không quá 10 phút, nhiệt độ nước kiểm soát trong khoảng 29-32 độ." "Đi lấy thuốc đi." Tôi lắc đầu muốn nói không muốn tắm, nhưng lại phát hiện không thể phát ra âm thanh. Không lâu sau, tôi như từ vách đá rơi xuống đáy hồ, nước xung quanh không ngừng tràn vào cơ thể, mũi và miệng cũng bị sặc nước, khiến tôi gần như ngạt thở. Sự sợ hãi khiến tôi không ngừng vùng vẫy, cố gắng nắm lấy bất cứ thứ gì bên cạnh. Một lực mạnh mẽ đột nhiên kéo tôi lên, tôi tham lam hít thở không khí, không kìm được mà ho sặc sụa. Cảm giác xung quanh dần trở lại, tôi mặc áo choàng tắm, được bế ngang trong vòng tay ai đó. Tay tôi nắm chặt cổ áo sơ mi đối phương, bên dưới là hơi nước ấm áp bốc lên từ bồn tắm. Căn phòng yên tĩnh, tiếng thở dài khe khẽ cũng bị phóng đại lên vô hạn. Đồng tử của tôi không ngừng co lại, cố gắng nhìn rõ người trước mắt, nhưng mọi thứ vẫn mờ ảo, tôi chỉ có thể thều thào: "Cố Nam Phong..." Cánh tay đang ôm tôi bỗng cứng đờ, trên trán có một chút ấm áp chạm vào rồi rời đi, "Đồ sói mắt trắng vô ơn..." Anh không nói gì thêm, bế tôi định đặt lại vào bồn tắm. Tôi vội vàng vòng tay ôm chặt cổ anh. Anh không biết tôi sợ nước, hồi nhỏ tôi suýt chết đuối dưới sông. Anh dừng động tác, trầm giọng nói: "Lâm Ngữ An, đừng ép tôi..." Tôi tủi thân thì thầm bên tai anh: "Đừng dìm chết tôi, tôi sợ. Đánh chết tôi đi, đánh chết còn tốt hơn..." Lồng ngực anh khẽ rung lên, hình như là anh cười, khẽ nói: "Đúng là phiền phức thật." Rồi như chấp nhận số phận mà bế tôi lên, quay người, để tôi đứng trên mặt đất, một tay ôm eo tôi tựa vào người anh để lấy lực. Sau vài tiếng "tít tít", đột nhiên có một cơn mưa nóng trút xuống, mang đến cảm giác dễ chịu. Tôi kiệt sức đứng không vững, cơ thể lảo đảo. Giọng nói bên tai mang theo sự oán trách: "Đừng lộn xộn, ngoan một chút." "Ưm, tôi không động." Tôi tựa đầu vào hõm vai anh, nắm lấy áo sơ mi của anh để đứng vững. Mắt tôi khẽ liếc xuống, thấy người anh cũng đã ướt sũng. Áo sơ mi dính vào người, để lộ đường eo rắn chắc, xuống nữa là quần tây đen và một chỗ nhô lên bất thường. Tôi vội nhìn đi chỗ khác, đứng xa anh ra một chút. Trên đầu truyền đến giọng nói bất lực: "Đồ vô lương tâm..." Tôi cứ thế mơ màng lắng nghe, không phân biệt được đâu là thực, đâu là mơ, chỉ nhớ miệng bị ép uống thứ nước đắng nghét, sau đó là những cơn mưa nóng dội xuống.

Bình luận (1)

Đăng nhập để bình luận

Ngô Phương ThảoNgô Phương Thảo

đúng gu điên ý tôi cần bộ tương tự huhuhuhuhuuu 😭