Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 7 Ác mộng
Thấy Thẩm Ngọc không giống như đang đùa, trong lòng Cố Cẩn không khỏi đấu tranh dữ dội, nhưng vẫn cắn chặt môi không chịu khuất phục.
Thẩm Ngọc thấy hắn vẫn còn cứng đầu, liền dứt khoát đổ luôn nửa bát canh gà vào miệng hắn.
Lúc này Cố Cẩn đang bị trói chặt tay chân, căn bản không thể vùng vẫy được.
Hắn vốn định phun thẳng vào mặt đối phương, kết quả Thẩm Ngọc đã sớm dự đoán được mà né sạch.
Nội tâm ai đó: Mấy cái tình tiết này tiểu thuyết giờ chẳng thèm viết nữa, phim truyền hình thì diễn nát rồi được chưa! Ta đây đâu có ngu mà đứng yên cho người ta phun.
Sau đó, Thẩm Ngọc lại gắp thêm một viên thịt tổ chảng đưa tới.
Cố Cẩn cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa: "Ta ăn!"
"Thế có phải ngoan không! Ngươi dễ chịu mà ta cũng thoải mái."
Thẩm Ngọc ra hiệu cho Tiểu Vân Tử đang đờ người ra kia mau cởi trói cho hắn, sau đó lập tức nhảy xuống giường đứng cách ra một đoạn xa, đúng kiểu "một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng".
Cố Cẩn không biết hắn lại đang bày trò gì, tốt nhất là hạ độc chết mình ngay bây giờ đi.
Nếu không, nếu có ngày sau...
"Nhớ phải ăn hết sạch đấy nhé!" Thẩm Ngọc "tốt bụng" nhắc nhở, nói đoạn lại bảo Tiểu Vân Tử lấy thêm một bát cơm đầy nữa.
Nếu hắn nhớ không lầm, Cố Cẩn đã không được ăn gì từ sáng hôm qua rồi.
Cố Cẩn gần như nghiến răng nghiến lợi mới ăn hết hai bát cơm lớn và bốn bát canh.
Thẩm Ngọc thấy vậy rất hài lòng, thầm nghĩ: Sau này ngươi sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của bản Thế tử thôi.
Kết quả là ngay đêm đó Cố Cẩn đã được "thấm" luôn cái sự khổ tâm ấy.
Hắn khó nhọc cuộn tròn người trên giường, vẻ mặt đau đớn hoàn toàn không giống như đang diễn kịch.
Thẩm Ngọc không biết hắn bị làm sao, nhưng hắn thề là mình tuyệt đối không hề hạ độc, vội sai Tiểu Vân Tử đi mời đại phu tới.
Cố Cẩn cười lạnh: "Thế tử nếu muốn giết ta, cứ việc sai người cho một đao là xong, hà tất phải giả nhân giả nghĩa thế này."
Thẩm Ngọc: "..."
Hắn đúng là tình ngay lý gian, chỉ đành đợi đại phu đến phân giải.
Đại phu hai ngày nay đi ra đi vào muốn mòn luôn cả ngưỡng cửa Hầu phủ.
"Thế nào rồi?" Thẩm Ngọc hỏi.
"Thế tử gia không cần lo lắng, vị tiểu công tử này không có gì đáng ngại.
Chỉ là do trước đó nhịn đói quá lâu, lại đột ngột ăn quá no dẫn đến bị đầy bụng (tích thực) mà thôi! Để lão phu kê vài thang thuốc kiện tỳ dưỡng vị, uống hai ngày là khỏi."
Thẩm Ngọc nghe vậy mới vô thức thở phào nhẹ nhõm, rồi nhìn cái kẻ trên giường bệnh nói: "Ta đã bảo là không có bỏ thuốc hại ngươi rồi mà!"
Cố Cẩn im lặng.
Thẩm Ngọc đúng là không bỏ thuốc hại hắn, nhưng nếu không phải hắn ép hắn ăn sạch chỗ đó, thì hắn cũng đâu có bị...
"Ta chỉ thấy ngươi bị bỏ đói hai ngày rồi, nên mới muốn ngươi ăn nhiều một chút thôi mà!" Thẩm Ngọc lầm bầm nhỏ giọng.
Thẩm Ngọc tình ngay lý gian, chẳng thể thanh minh được gì, chỉ đành đợi đại phu đến rồi tính tiếp.
Lão đại phu hai ngày nay đi ra đi vào muốn mòn luôn cả ngưỡng cửa Hầu phủ.
"Thế nào rồi?" Thẩm Ngọc sốt sắng hỏi.
"Thế tử gia không cần lo lắng, vị tiểu công tử này không có gì đáng ngại. Chỉ là do trước đó nhịn đói quá lâu, lại đột ngột ăn quá no dẫn đến bị đầy bụng (tích thực) mà thôi! Để lão phu kê vài thang thuốc kiện tỳ dưỡng vị, uống hai ngày là sẽ khang phục."
Thẩm Ngọc nghe vậy mới vô thức thở phào nhẹ nhõm, rồi nhìn kẻ đang nằm trên giường bệnh nói: "Ta đã bảo là không có bỏ thuốc hại ngươi rồi mà!"
Cố Cẩn im lặng.
Thẩm Ngọc đúng là không bỏ thuốc hại hắn, nhưng nếu không phải y ép hắn ăn sạch chỗ đó, thì hắn cũng đâu có đến mức này...
"Ta chỉ thấy ngươi bị bỏ đói hai ngày rồi, nên mới muốn ngươi ăn nhiều một chút thôi mà!" Thẩm Ngọc lầm bầm nhỏ giọng.
Cố Cẩn vẫn không nói lời nào, rõ ràng là chẳng hề dao động.
Thẩm Ngọc cảm thấy mình đúng là làm ơn mắc oán, sớm biết người này khó chiều như vậy, hôm qua cứ để mặc cho người ta xử phăng đi cho rồi...
Thôi bỏ đi! Vì cuộc sống tốt đẹp sau này, không chấp nhặt với hắn nữa.
Đêm đến, Thẩm Ngọc vẫn ngủ trên chiếc sập nhỏ ở gian ngoài.
Nhưng Cố Cẩn lại không ngủ được.
Hắn luôn cảm thấy Thẩm Ngọc cứ như biến thành một người khác vậy, nhưng rõ ràng vẫn là gương mặt đó, tại sao lại đột nhiên...
Những tủi nhục, bắt nạt ngày trước vẫn còn hiện rõ mồn một, hắn thật sự rất khó tin rằng Thẩm Ngọc đã thật lòng thay đổi.
Cho dù có tốt lên thật, thì y lấy tư cách gì mà chỉ dùng một câu xin lỗi để xóa sạch mọi ác hạnh trước đây?
Thôi bỏ đi! Dù sao vận mệnh cũng nằm trong tay kẻ khác, cứ chờ xem rốt cuộc y muốn làm gì?
Thẩm Ngọc cũng không ngủ được, chủ yếu là do ban ngày đã ngủ bù cả buổi sáng nên giờ tinh thần đang cực kỳ hưng phấn.
Ước gì có điện thoại hay máy tính ở đây, ít nhất còn có thể chơi game giết thời gian.
Cũng chẳng biết mình phải ở lại thế giới này bao lâu nữa?
Sau khi chết liệu có quay về được thế giới cũ không?
Nếu cái xác ở thế giới bên kia đã chết rồi thì tính sao?
Hắn nghĩ ngợi lung tung đủ thứ, mãi đến tận nửa đêm cơn buồn ngủ mới ập tới, lờ mờ nhắm mắt lại.
Kết quả vừa chợp mắt được một lúc, bên trong phòng trong đã truyền đến tiếng của Cố Cẩn.
Nửa đêm nửa hôm, gọi hồn đấy à?
Hắn vốn định không quan tâm, nhưng tiếng động bên trong cứ đứt quãng vang lên, ồn tới mức hắn không sao ngủ được, chỉ đành bò dậy xem rốt cuộc là có chuyện gì.
"Đêm hôm khuya khoắt không ngủ đi, ngươi định làm cái gì đấy?"
Người trên giường hai mắt nhắm nghiền, cơ thể run rẩy muốn co quắp lại, nhưng khổ nỗi chân tay đều bị dây thừng trói chặt.
Mồ hôi lạnh trên trán đã thấm ướt cả lọn tóc mai đen nhánh, đôi gò má bệnh tật hiện lên một vệt ửng hồng không tự nhiên, răng cắn chặt môi dưới.
Thẩm Ngọc lúc này mới nhận ra hắn có gì đó không ổn.
"Này! Ngươi không sao chứ?" Hắn đưa tay ra vỗ nhẹ vào vai đối phương.
Cố Cẩn tức khắc run rẩy dữ dội hơn.
"Đừng đánh tôi! Đừng đánh..."
"Ngươi nói gì cơ? Có phải bị bóng đè rồi không? Này! Cố Cẩn..."
"Tránh ra! Cút đi —"
"Cố Cẩn, là ta đây, Thẩm Ngọc, ngươi tỉnh lại đi. Này..." Hắn gọi hồi lâu mà chẳng thấy phản ứng, bèn đưa tay chạm thử vào trán đối phương.
Hình như hơi nóng, không lẽ phát sốt rồi đấy chứ?
Hắn lại đặt tay kia lên trán mình để so sánh nhiệt độ.
Đúng là phát sốt thật rồi.
Phen này phải làm sao bây giờ?
Y tế thời cổ đại còn hạn chế, nghe nói chỉ một cơn cảm mạo phát sốt xoàng xĩnh thôi cũng có thể lấy mạng người như chơi.
Cố Cẩn trước đó bị giam trong thủy lao một ngày, lại còn bị đánh đến mức da thịt bong tróc, giờ nửa đêm phát sốt cũng là chuyện thường tình.
Thế nhưng nếu không hạ sốt kịp thời, e là sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Nghĩ đến đây, Thẩm Ngọc lập tức sai Tiểu Vân Tử đi mời đại phu tới một chuyến.
"Giờ này là nửa đêm canh ba rồi, đại phu e là khó mời lắm ạ."
"Khó mời cũng phải mời, mau đi đi!" Thẩm Ngọc chẳng còn kiên nhẫn mà lôi thôi với hắn.
Nếu mình thực sự không thể quay về hiện đại, thì hạnh phúc nửa đời sau đều phải trông cậy vào Cố Cẩn đấy!
Cho nên cái gã này hiện tại chưa thể chết được, ít nhất là trước khi cốt truyện thay đổi thì tuyệt đối không được chết!
Tiểu Vân Tử đi nửa ngày trời vẫn không mời được đại phu về, mà tình trạng của Cố Cẩn trông có vẻ ngày càng nghiêm trọng hơn.
Thẩm Ngọc thấy vậy không khỏi lo lắng, đành vận dụng phương pháp hạ sốt vật lý ở hiện đại.
Hắn đích thân ra giếng nước sau viện múc một chậu nước lạnh vào, sau đó dùng khăn thấm nước vắt hơi khô, xếp thành dải dài đắp lên trán Cố Cẩn.
Ngoài ra còn phải nới lỏng y phục, như vậy mới giúp cơ thể tản nhiệt tốt hơn, tốt nhất là nên lau người bằng nước ấm...
Nghĩ đến đó, Thẩm Ngọc liền đưa tay ra cởi thắt lưng của đối phương.
Nhưng vừa mới chạm vào, hắn bỗng thấy có chút lấn cấn khó tả, cứ cảm giác cảnh tượng này nó cứ "sao sao" ấy...
Nhưng mà, đều là đàn ông con trai với nhau cả, có gì mà phải ngại?
Hồi trước đi học đại học ở phương Bắc, hắn còn to gan lớn mật đến cả nhà tắm công cộng cơ mà!
Mặc dù vì mặt mỏng, lại còn quấn khăn tắm nên trở thành tâm điểm chú ý của cả phòng, cuối cùng chưa kịp tắm đã phải tháo chạy trối chết.
Thôi bỏ đi! Dù sao người bị lột sạch cũng chẳng phải là hắn.
Người thấy hổ thẹn đáng lẽ phải là Cố Cẩn mới đúng.
Nghĩ vậy, hắn liền ra tay "lột" đồ mà chẳng còn chút gánh nặng tâm lý nào...
Cố Cẩn tuy có hơi gầy yếu, nhưng không phải kiểu gầy trơ xương.
Vì bình thường hay bị đám người hầu bắt nạt, mọi việc nặng nhọc dơ bẩn ở hậu viện như gánh nước, chẻ củi đều đổ lên đầu hắn, nên dù nhìn thì gầy nhưng cơ bắp lại rất săn chắc, thậm chí còn có cả cơ bụng...
Nói thật lòng, Thẩm Ngọc có "một tỷ" điểm ngưỡng mộ, bởi vì hắn không có.
Nguyên chủ từ nhỏ đã sống trong nhung lụa quen rồi, làn da không chỉ trắng trẻo mềm mại, mà bụng thậm chí còn có chút "mỡ thừa" nho nhỏ nữa cơ.
không sao đâu nha bà,chỉ cần bà đừng drop bộ này là được chứ muộn cũng không sao á<3
hóng chapp mới aa<3
ui hồi đấy tớ có xem video này ở nhà nào mà drop giữa chừng ai ngờ bây giờ lại tìm thấy được,cảm ơn ad nhiều nhaa tớ cứ tưởng là ko xem đc phần tiếp theo nữa rồi chứ <3
Cảm giác như dùng AI dịch hay sao mà văn phong lủng củng, xưng hô đại từ loạn xạ. Tìm được cốt truyện đọc khá hợp nhưng nhờ cách dịch mà mất cả hứng đọc rất khó chiu
Trên đáy có nhiều hội văn phong khá tốt, ad có thể học hỏi thêm. Đc thì thêm cách dòng, chữ dính chi chít nhìn hơi bựa