Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6: Cơ thể ngươi so với cái miệng thì thành thật hơn nhiều

Thẩm Ngọc nỗ lực hồi tưởng lại đoạn này trong nguyên tác. Phong Nguyệt Các tuy không phải là hồng lâu lớn nhất kinh thành, nhưng lại là nơi có danh tiếng nhất. Bởi lẽ các cô nương ở đó ai nấy đều có dung mạo tuyệt mỹ, lại tinh thông cầm kỳ thi họa. Tú bà thậm chí còn trang bị cho họ đầy đủ nha hoàn và vú già, dạy dỗ thơ từ ca phú, lễ nghi quy củ, phong thái chẳng kém cạnh gì tiểu thư nhà tử tế, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn. Điều kỳ lạ hơn nữa là, ở đó không phải khách chọn cô nương, mà là cô nương chọn khách. Nếu nhìn trúng cô nương nào và muốn trở thành khách trong màn của họ, không chỉ phải chi tiền mà còn cần lấy được lòng các cô nương trước. Nếu muốn chuộc thân cho cô nương thì không tốn một xu, nhưng điều kiện bắt buộc là: tám người khiêng kiệu, danh chính ngôn thuận cưới về làm vợ cả! Nghe có vẻ vô lý, nhưng cũng chính vì thế mà nơi này càng khêu gợi trí tò mò, khiến không ít quyền quý công tử trong kinh thành đem lòng ưu ái, ủng hộ. Những người này cao quý hơn nữ tử chốn lầu xanh, nhưng lại lẳng lơ hơn tiểu thư đoan chính. Có người đàn ông nào mà không thích kiểu phụ nữ ban ngày thì thanh cao lạnh lùng, ban đêm lại phong tình quyến rũ đến tận xương tủy như thế này chứ? Nghe nói, Tiên đế cũng từng bí mật ghé thăm vài lần, còn trở thành vị khách duy nhất của chủ nhân Phong Nguyệt Các. Mà nữ chính trong cuốn truyện này cũng xuất thân từ nơi đó... Đúng vậy, thực ra nữ chính và nam phụ Cố Cẩn còn một lý do nữa khiến họ không thể ở bên nhau: họ là anh em cùng cha khác mẹ. Cái tình tiết này bạn thấy có "cẩu huyết" không? Phải nói rằng người thảm nhất vẫn là Cố Cẩn, vì hắn thật lòng yêu em gái cùng cha khác mẹ của mình. Cuối cùng, sau khi đau đớn từ bỏ nữ chính, hắn đã sống độc thân suốt đời. Cái thiết lập nhân vật này bạn thấy có thảm không? Dù sao thì Thẩm Ngọc cũng không muốn đi vào vết xe đổ của nguyên chủ, cho nên dù có hiếu kỳ về nơi được đồn đại là "vừa vào Phong Nguyệt là không hỏi chuyện thế gian" kia đến đâu, cậu cũng tuyệt đối không đi chuốc họa vào thân. Hơn nữa, với dáng vẻ hiện tại của mình mà đi ra ngoài, chẳng phải sẽ để đám bạn xấu cười nhạo sao? “Không đi!” Thẩm Ngọc trực tiếp khước từ. Tiểu Vân Tử cảm thấy thật kỳ lạ, trước đây nơi chủ tử thích đến nhất chính là Phong Nguyệt Các, vậy mà bây giờ lại từ chối ngay lập tức không cần suy nghĩ. Nhưng mà chủ tử đang bị thương ở tai, giờ vẫn còn quấn băng gạc lớp trong lớp ngoài, đi đến đó đúng là có chút mất mặt. “Vậy tiểu nhân đi từ chối đây ạ.” Thẩm Ngọc gật đầu, dặn Tiểu Vân Tử trước giờ cơm đừng đến làm phiền mình. Tiểu Vân Tử nghe vậy, theo bản năng liếc nhìn Cố Cẩn đang ở trên giường trong nội thất. Không biết gia định dùng thủ đoạn gì để nhục mạ Cố Cẩn mà lại không cho người khác quấy rầy... Thẩm Ngọc thì làm gì có thủ đoạn nào. Hắn bị cơn ác mộng sáng sớm làm cho tỉnh giấc, giờ đã buồn ngủ rũ rượi. Tuy nhiên, để đảm bảo an toàn cho bản thân, hắn vẫn đi vào cạnh giường, kiểm tra kỹ lưỡng dây thừng đang trói trên người Cố Cẩn, xác định đối phương không thể thoát ra được mới yên tâm. Thế nhưng trong mắt Cố Cẩn, chuyện này lại hoàn toàn khác. Thẩm Ngọc sờ soạng tới lui trên người hắn mấy lần, khiến mặt hắn đỏ bừng lên, chẳng biết là do tức giận hay vì lý do gì khác. “Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Có bản lĩnh thì giết ta đi!” Cố Cẩn nhịn không nổi nữa lên tiếng. Thẩm Ngọc lúc này chẳng muốn thèm chấp hắn, dù sao thì vừa bị cắn một cái vô duyên vô cớ, ngay cả nụ hôn đầu giữ gìn suốt 20 năm cũng... Hắn vừa nghĩ đến cảnh tượng "cẩu huyết" đó, vẻ mặt liền trở nên mất tự nhiên, thế là không nói một lời nào, đi ra sập nhỏ ở ngoại thất nghỉ ngơi. Cố Cẩn: “?” Hắn không biết Thẩm Ngọc lại đang bày trò gì, nhưng nếu để hắn có cơ hội trốn thoát, nỗi nhục ngày hôm nay, ngày sau nhất định sẽ bắt phải trả lại gấp bội! ... Khi Thẩm Ngọc tỉnh dậy thì đã là quá trưa. Bụng hắn đói đến kêu vang, liền bảo Tiểu Vân Tử đi chuẩn bị thiện thực mang lên. Chẳng mấy chốc, trên bàn đã bày đầy các món mỹ vị, chỉ là trông có vẻ hơi thanh đạm. “Gia, đại phu nói rồi, mấy ngày nay ngài nên ăn thanh đạm một chút để vết thương mau hồi phục.” Thẩm Ngọc nhìn đống cháo ý dĩ, Phật nhảy tường, canh phỉ thúy, canh rau thuần, bánh nhất phẩm tô, huyết yến... trước mặt. Giỏi thật, những thứ này mà gọi là thanh đạm sao? Ăn xong có chắc là không bị chảy máu cam luôn không? Nhưng nhìn có vẻ rất ngon, Thẩm Ngọc cũng lười quản chuyện có chảy máu cam hay không, cứ ăn trước đã. Lúc này, hắn cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào thức ăn trong bát mình. Quay đầu lại nhìn, thì thấy "ai đó" đang chột dạ quay ngoắt đi chỗ khác. “Không cho hắn ăn cơm sao?” Tiểu Vân Tử nghe vậy ngẩn ra, sau đó nhỏ giọng nói: “Gia, ngài còn chưa dùng bữa nên...” “Chẳng phải ta đã bảo đừng để hắn bị đói sao?” “Tiểu nhân đi chuẩn bị ngay đây ạ.” Một lúc sau, Tiểu Vân Tử bưng đến nửa bát cháo trắng, đến một món ăn kèm cũng không có. Thẩm Ngọc thấy vậy, không khỏi khẽ nhíu mày: “Cho hắn ăn mỗi cái này thôi à?” Tiểu Vân Tử lại ngẩn người, đây đã là tốt lắm rồi. Bình thường còn phải chờ Thế tử gia tâm tình tốt mới chịu ban cho Cố Cẩn một miếng cơm sạch để ăn. Thẩm Ngọc nhìn vẻ mặt của Tiểu Vân Tử là biết mình lại làm hỏng thiết lập nhân vật (OOC) rồi. Nhưng hắn cũng chẳng quan tâm, vì sau này sẽ còn hỏng nặng hơn nữa... “Mang hết mấy thứ này qua cho hắn ăn.” Hắn chọn huyết yến, canh gà, thịt viên, canh rau thuần và một bát cơm trắng lớn. Tiểu Vân Tử đã ngẩn người đến mức thành thói quen, nên đờ đẫn bưng những thức ăn Thế tử dặn dò vào trong nội thất. Tuy nhiên, Tiểu Vân Tử rất nhanh đã trở ra. “Gia, hắn không chịu ăn.” Thẩm Ngọc: “?” Hắn húp nốt một ngụm lớn canh phỉ thúy, rồi đứng dậy đi về phía giường trong nội thất. “Tại sao không ăn?” Cố Cẩn nhắm nghiền hai mắt, rõ ràng là không muốn để ý đến hắn. “Thằng nhãi ranh, Thế tử gia đang hỏi ngươi đấy!” Tiểu Vân Tử giả bộ hung dữ. Thẩm Ngọc nghe xong, có chút thán phục nhìn Tiểu Vân Tử một cái, trong lòng thầm nghĩ: Ngày sau ngươi tự cầu phúc cho mình đi nhé! Cố Cẩn vẫn ngó lơ như cũ. Thẩm Ngọc cũng hết kiên nhẫn: "Ngươi không ăn, chẳng lẽ là sợ ta hạ thuốc ở bên trong?" Cố Cẩn vẫn không thèm quan tâm. Tiểu Vân Tử thấy hắn kiêu ngạo như vậy, định mắng tiếp thì bị ánh mắt của Thẩm Ngọc ngăn lại. Hắn không tin tuổi thật của mình hai mươi cộng thêm nguyên chủ mười bảy, làm tròn thành bốn mươi tuổi đầu rồi mà còn không thu phục nổi thằng nhóc miệng còn hôi sữa mới mười bốn, mười lăm tuổi trước mặt này. "Nếu ngươi không ăn, vậy bản Thế tử đành phải cưỡng ép ngươi ăn thôi." Cố Cẩn: "..." Thẩm Ngọc không hề nói đùa, ra hiệu cho Tiểu Vân Tử ra tay. Cố Cẩn tức khắc có chút không giữ nổi bình tĩnh, đặc biệt là khi thấy Thẩm Ngọc cởi giày, bước chân lên sập... "Cút đi!" Hắn lạnh giọng quát. Thẩm Ngọc bây giờ chẳng sợ hắn, trực tiếp dùng một tay bóp chặt cằm đối phương: "Sao nào? Muốn bản Thế tử đích thân đút cho ngươi, hay là ngươi tự mình ăn?" Gương mặt tuấn tú của Cố Cẩn tràn đầy hổ thẹn và phẫn nộ, cuối cùng chỉ có thể nghiến răng nói: "Ta không đói." Lời này rất nhanh đã bị vỗ mặt. "Ục ục~" Thẩm Ngọc nhịn không được bật cười thành tiếng: "Cơ thể ngươi có vẻ thành thật hơn cái miệng của ngươi nhiều đấy." Ơ, câu này nghe sao cứ thấy sai sai? Hình như đã nghe thấy ở đâu rồi? Ngôn tình tổng tài bá đạo? YUE! (Oẹ!) Thẩm Ngọc bị chính sự sến súa của mình làm cho buồn nôn. Cố Cẩn hiển nhiên cũng thấy vậy, nên không chịu nổi mà giận dữ nói: "Ta, Cố Cẩn, cho dù có chết đói cũng không thèm ăn đồ ngươi đút!" "Thế à?" Thẩm Ngọc lại thích nhất là dạy dỗ những kẻ bướng bỉnh như thế này, bèn trực tiếp bê một bát canh gà đưa tới trước mặt: "Cho ngươi cơ hội cuối cùng, tự mình ăn, hay là muốn bản Thế tử đút cho đây?"

Bình luận (5)

Đăng nhập để bình luận

ZinZin

không sao đâu nha bà,chỉ cần bà đừng drop bộ này là được chứ muộn cũng không sao á<3

ZinZin

hóng chapp mới aa<3

ZinZin

ui hồi đấy tớ có xem video này ở nhà nào mà drop giữa chừng ai ngờ bây giờ lại tìm thấy được,cảm ơn ad nhiều nhaa tớ cứ tưởng là ko xem đc phần tiếp theo nữa rồi chứ <3

Phượng CửuPhượng Cửu

Cảm giác như dùng AI dịch hay sao mà văn phong lủng củng, xưng hô đại từ loạn xạ. Tìm được cốt truyện đọc khá hợp nhưng nhờ cách dịch mà mất cả hứng đọc rất khó chiu

BadadaBadada

Trên đáy có nhiều hội văn phong khá tốt, ad có thể học hỏi thêm. Đc thì thêm cách dòng, chữ dính chi chít nhìn hơi bựa

Danh sách chương

Cấu hình đọc

chương 1 : Loại trừ hậu quả trong tương lai Chương 2 Cả hai đều là chó của nữ chính, tại sao lại vội vàng đánh nhau? Chương 3: Bây giờ lấy lòng liệu có còn kịp không? Chương 4 Phòng của Thẩm Ngọc Chương 5: Con trói hắn vào phòng làm gì?

Chương 6: Cơ thể ngươi so với cái miệng thì thành thật hơn nhiều

Chương 7 Ác mộng Chương 8: Già mặt cũng phải đỏ Chương 9: Bàn chuyện hôn sự Chương 10 Vâng lời Chương 11: 108 cách để lấy lòng đàn ông Chương 12: Định cư Chương 13: Nam chính, Sở Mộ Hàn Chương 14: Vẫn cứ là Cố Cẩn tốt hơn Chương 15: Ngươi ngồi ở đây Chương 16: Ngươi thích là được rồi Chương 17: Nốt chu sa nơi lồng ngực Chương 18: Ngươi giúp ta Chương 19: Ngươi nói đúng, đều đúng hết Chương 20: Cậu ấy chọn Cố Cẩn Chương 21: Nếu như sợ lạnh, có muốn ngủ cùng ta không? Chương 22: Hay thật đấy, cha con gặp nhau rồi Chương 23: Ngươi, ngẩng đầu lên Chương 24: Thẩm Ngọc có đau lòng hay không Chương 25: Thẩm Ngọc ở dưới Chương 26: Thẩm thế tử, ngài đúng là người tốt mà Chương 27: Vị hôn thê của Thẩm Ngọc Chương 28: Đao của ta đâu? Chương 29: Hoàng tuyền Bích lạc, ta mang theo ngươi Chương 30: Chút cảm giác tội lỗi này là sao thế nhỉ? Chương 31: Dẫn hắn đi lầu hoa lâu Chương 32: Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Chương 33: Chỉ cần hắn không thấy ngại, thì người thấy ngại sẽ là Cố Cẩn. Chương 34: Ngươi ngủ bên trong hay bên ngoài Chương 35: Cố Cẩn gặp chuyện Chương 36: Bế kiểu công chúa Chương 37: Có thể sẽ hơi đau, ngươi nhịn một chút Chương 38: Kết bạn đi uống rượu hoa Chương 39: Có gì mà không dám? Chương 40: Tối qua chơi vui không? Chương 41: Người của bản Thế tử Chương 42: Tên này chẳng phải hạng tử tế gì đâu Chương 43: Ngọc huynh phong lưu Chương 44: Đau không? Chương 45: Sau này hắn chẳng phải sẽ giao cả mạng cho cậu sao Chương 46: Món quà thấy vật nhớ người Chương 47: Nuôi dưỡng Cố Cẩn kiểu nhà giàu Chương 48: Không kịp ngủ nữa rồi... Chương 49: Nếu ta lừa ngươi, tùy ngươi xử lý Chương 50: Bao trùm lấy cả người Thẩm Ngọc Chương 51: Ta bế ngươi về Chương 52: Xung động Chương 53: Ca ca cũng sẽ cưới vợ sao? Chương 54: Sau này ta là anh trai duy nhất của ngươi Chương 55: Gọi ta là anh cả đời Chương 56: Ca ca sẽ không ghét bỏ chứ? Chương 57: Ca ca tắm rửa không thích có người hầu hạ Chương 58: Đời này phi cậu ấy không cưới Chương 59: Người trong mộng của ca ca là ai? Chương 60: Lại... lại... lại là bế kiểu công chúa Chương 61: Chỉ đành mời hai vị thí chủ ngủ tạm một đêm Chương 62: Tối nay thêm một chiếc chăn nữa nhé
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao