Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 5: Con trói hắn vào phòng làm gì?
Thẩm Ngọc muốn khóc chết đi được.
Không lẽ hành trình xuyên sách của cậu lại kết thúc chóng vánh thế này sao?
Ngay lúc cậu cảm thấy mình sắp bị bóp cổ đến chết, Cố Cẩn đột nhiên buông tay.
Cậu cứ ngỡ đối phương lương tâm trỗi dậy, ai dè là do Cố Cẩn kiệt sức nên lại ngất xỉu lần nữa, lại còn xui xẻo thế nào mà đổ ập ngay lên người cậu...
Tiểu Vân Tử nghe thấy động động tĩnh trong phòng, lo lắng có chuyện chẳng lành nên vội vàng đẩy cửa bước vào, và rồi chứng kiến cảnh tượng thế này:
Thế tử gia bị tên súc sinh... không phải, bị Cố Cẩn đè dưới thân, môi của hắn còn vừa khéo chạm ngay vào khóe môi Thế tử gia...
Thẩm Ngọc cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn đời nữa.
Hôm qua bị Cố Cẩn cắn một miếng, hôm nay lại bị hắn hôn một cái, cái hình ảnh này nhìn kiểu gì cũng thấy sai sai...
Mà khoan!
Trong tiểu thuyết, đây chẳng phải là tình tiết cẩu huyết kiểu "định luật vạn vật hấp dẫn của Newton cũng không đè nổi nắp quan tài" chỉ dành cho nam nữ chính sao?
Nhưng mà, giờ không phải lúc để suy nghĩ chuyện đó.
"Còn ngây ra đó làm gì? Mau khiêng hắn đi đi!"
Cậu dùng tay đẩy khuôn mặt tuấn tú của Cố Cẩn ra, chỉ hận không thể đào ngay một cái lỗ để chui xuống.
Tiểu Vân Tử lúc này mới sực tỉnh, vội vàng tiến lên giúp một tay đỡ Cố Cẩn ra.
"Gia, ngài, ngài không sao chứ?"
Thẩm Ngọc có sao đấy, cậu thấy mặt mũi mình mất sạch rồi: "Chuyện hai ngày nay, ngươi liệu mà giấu kín trong lòng. Nếu để người thứ ba biết được, ngươi tự hiểu kết cục sẽ thế nào!"
Câu nói này rất có sức nặng, ít nhất là với Tiểu Vân Tử: "Gia yên tâm, Tiểu Vân Tử vừa rồi chẳng thấy gì hết, tuyệt đối không nói ra chuyện Cố Cẩn cắn ngài rồi lại hôn ngài đâu ạ!"
Thẩm Ngọc: "..."
Cậu day day thái dương, cảm thấy mệt mỏi rã rời.
"Gia, vậy xử lý Cố Cẩn thế nào ạ?"
"Khiêng hắn lên giường trước đi, sau đó... tìm một sợi dây thừng đến đây, loại nào to và chắc một chút ấy." Cậu dặn thêm.
Tiểu Vân Tử ngẩn người, sau đó như chợt hiểu ra điều gì, thầm nghĩ: Chẳng lẽ gia muốn chơi trò gì kích thích? Thế là hắn nhìn Cố Cẩn vẫn đang hôn mê bằng ánh mắt đầy thương cảm, rồi lập tức đi chuẩn bị dây thừng...
Thẩm Ngọc vừa mới trói xong Cố Cẩn trên giường thì bà mẹ hờ đã tới.
Oái oăm hơn là lúc này Thẩm Ngọc đang ngồi cưỡi trên người Cố Cẩn để buộc dây, tư thế này nhìn thế nào cũng thấy mờ ám...
"Cái đó... Mẹ, không phải, nương, người nghe con giải thích đã." Cậu đưa tay ra kiểu cầu cứu Erkang.
Nguyễn Miên Miên nhìn cảnh tượng trước mắt, nhất thời rơi vào trạng thái "câm nín".
Bà vốn định đến xem con trai đã thực sự khỏe chưa, giờ nhìn thì có vẻ là khỏe rồi, nhưng mà hình như có chỗ nào đó không ổn lắm?
"Ngọc nhi, con đang làm gì thế?"
Thẩm Ngọc lập tức nhảy khỏi người Cố Cẩn, à không, nhảy khỏi giường.
"Con..."
Cậu đang vắt óc tìm cách giải thích thì bà mẹ hờ đột nhiên thốt lên kinh hãi: "Ngọc nhi, tai của con bị làm sao thế này?"
Thẩm Ngọc theo bản năng đưa tay chạm vào, lập tức đau đến mức nhe răng trợn mắt.
"Hôm qua con vẫn còn khỏe mạnh, sao tự dưng lại bị thương thế này? Chẳng lẽ là do đứa con hoang kia làm?"
Thẩm Ngọc: "..."
Sao cậu cứ cảm thấy lời của bà mẹ hờ nghe nó cứ kỳ kỳ thế nào ấy nhỉ?
"Khụ khụ! Không, không có. Không phải hắn, là con tự đi đứng không cẩn thận nên va vào thôi."
"Thật không?"
"Vâng vâng vâng!"
"Vậy con trói hắn vào phòng làm gì?"
Thẩm Ngọc lại bị nghẹn lời: "Con... ồ! Hôm qua hắn hại con ngã xuống hồ suýt chết đuối, nên con muốn dạy dỗ hắn một trận nên thân ấy mà. Đúng vậy, chính là như thế!"
Nguyễn Miên Miên luôn cảm thấy lời giải thích của con trai có chút gượng ép, nhưng lại không nói rõ được là sai ở đâu.
"Con bệnh mới khỏi, muốn dạy dỗ hắn thì cần gì phải tự mình ra tay. Dung ma ma, mang người đi!"
"Rõ!"
Dung ma ma lập tức ra lệnh cho đám người hầu tiến lên.
"Ấy! Khoan đã!"
Thẩm Ngọc thầm nghĩ không thể để bà mẹ hờ này mang Cố Cẩn đi được, nếu không hắn không chết cũng tàn phế.
"Nương, con muốn tự mình dạy dỗ hắn. Chuyện giữa con và hắn, người đừng quản nữa."
Nguyễn Miên Miên nghe vậy vẫn không yên tâm: "Vạn nhất tên súc sinh này bị dồn vào đường cùng mà làm con bị thương thì sao?"
"Khụ khụ! Không đâu ạ! Con đã trói chặt hắn rồi. Hắn mà dám chống đối, con sẽ đánh cho đến khi hắn tâm phục khẩu phục mới thôi."
Nguyễn Miên Miên tuy thấy hành vi của con trai có chút không ổn, nhưng...
"Nương, người cứ yên tâm đi! Tính khí của con mà người còn không hiểu sao?"
Nguyễn Miên Miên đương nhiên hiểu rõ tính cách con trai mình, nghe vậy cũng không tiện nói thêm gì nữa.
"Vậy được rồi! Nhưng cũng đừng chơi quá... Chỉ là một tên nô tì hèn mọn thôi, nếu con không thích hắn, cứ trực tiếp sai người đánh chết rồi vứt ra ngoài là được."
"Vâng vâng, con biết rồi ạ." Thẩm Ngọc vội vàng gật đầu đồng ý.
Trong lòng cậu không khỏi cảm thán: Nô bộc ở thời cổ đại đúng là mạng rẻ như cỏ rác, một mạng người sống sờ sờ mà lại có thể tùy ý quyết định theo tâm trạng của chủ nhân. May mà cậu xuyên thành nam phụ số 3.
Dù kết cục cuối cùng có hơi thảm một chút, nhưng ít nhất từ lúc sinh ra đã có vinh hoa phú quý hưởng không hết.
Mỗi ngày không ăn uống chơi bời thì cũng là chọi gà, dắt chó, xách lồng chim đi dạo hoặc lui tới chốn lầu xanh. Đây đúng là cuộc sống "cá mặn" lý tưởng nhất trong lòng cậu rồi.
Đêm qua ngủ không ngon, Thẩm Ngọc khó khăn lắm mới lừa được bà mẹ hờ đi khuất, đang định đi ngủ nướng thêm một lát thì thấy người trên giường đã tỉnh, lại còn đang trợn mắt nhìn cậu đầy căm hận.
Nếu cậu đoán không lầm, cuộc đối thoại giữa cậu và bà mẹ vừa rồi, Cố Cẩn chắc chắn đã nghe thấy hết.
"Thả ta ra! Muốn đánh muốn giết, tùy nghi xử lý!"
Thẩm Ngọc không biết phải giải thích thế nào thì đối phương mới tin rằng mình thực sự không muốn giết hắn, cuối cùng cậu cũng lười giải thích, chỉ dặn dò Tiểu Vân Tử: "Sắc thuốc cho hắn uống. Còn nữa, mỗi ngày ba bữa phải cho hắn ăn no uống đủ."
Tiểu Vân Tử cũng chẳng hiểu Thế tử gia định làm cái quái gì, nhưng lệnh của chủ tử hắn không dám cãi lời.
Cố Cẩn đương nhiên hiểu lầm rằng Thẩm Ngọc muốn nuôi hắn cho khỏe lại rồi mới từ từ hành hạ.
Dù sao với hạng công tử bột như Thẩm Ngọc, nô bộc chẳng qua cũng chỉ là món đồ chơi để tiêu khiển mà thôi!
Thẩm Ngọc cũng chẳng buồn quan tâm hắn có hiểu lầm hay không, dù sao lòng tin không phải ngày một ngày hai mà xây dựng được.
Cậu đi ra gian ngoài, vừa nằm xuống đã thấy người hầu vào bẩm báo, nói là Nhị công tử phủ Thượng thư mời cậu tối nay đi uống rượu hoa ở Phong Nguyệt Các.
Phong Nguyệt Các?
Đó chẳng phải là...
không sao đâu nha bà,chỉ cần bà đừng drop bộ này là được chứ muộn cũng không sao á<3
hóng chapp mới aa<3
ui hồi đấy tớ có xem video này ở nhà nào mà drop giữa chừng ai ngờ bây giờ lại tìm thấy được,cảm ơn ad nhiều nhaa tớ cứ tưởng là ko xem đc phần tiếp theo nữa rồi chứ <3
Cảm giác như dùng AI dịch hay sao mà văn phong lủng củng, xưng hô đại từ loạn xạ. Tìm được cốt truyện đọc khá hợp nhưng nhờ cách dịch mà mất cả hứng đọc rất khó chiu
Trên đáy có nhiều hội văn phong khá tốt, ad có thể học hỏi thêm. Đc thì thêm cách dòng, chữ dính chi chít nhìn hơi bựa