Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 21: Nếu như sợ lạnh, có muốn ngủ cùng ta không?

“Lấy hai bộ này đi!” Thẩm Ngọc vung tay một cái, chi tiền mua đồ vô cùng hào phóng. “Công tử thật hào sảng! Có muốn đặt may thêm hai bộ y phục cho vị tiểu công tử này không? Dẫu sao trời cũng ngày càng lạnh rồi, không chừng vài ngày nữa sẽ có tuyết rơi đại phong đấy!” Thẩm Ngọc nghĩ cũng phải, thời cổ đại không có máy vắt hay máy sấy, mùa đông mưa dầm kéo dài, không thể chỉ để Cố Cẩn có hai bộ quần áo mặc thay đổi được. “Vậy thì đặt may thêm hai ba bộ nữa.” “Không cần tốn kém như vậy đâu.” Cố Cẩn nhịn không được lên tiếng. “Ta cũng không thiếu chút bạc này, cứ coi như là báo đáp ngươi chép bài tập giúp ta đi ! ” Cố Cẩn thấy hắn đã dứt khoát trả tiền xong xuôi nên cũng không nói thêm gì nữa. Thẩm Ngọc vốn định hỏi hắn thích kiểu dáng nào, nhưng đoán chừng hỏi xong hắn cũng sẽ đáp là "tùy ý", nên dứt khoát tự mình chọn cho hắn vài mẫu. Về phần màu sắc, hắn chọn hai bộ màu đen huyền, hai bộ màu tím sẫm, vì những màu này tương đối thông dụng. Cố Cẩn không có ý kiến gì, đối với hắn mà nói, có đồ mặc là được rồi... Sau khi chọn xong kiểu dáng và màu sắc cho y phục đặt may, còn phải đo kích thước. Lúc này, trong tiệm bỗng nhiên có rất nhiều khách ùa vào. Tiểu nhị và ông chủ chỉ có hai người, bận rộn đến mức không xoay xở kịp. Thẩm Ngọc nhìn trời không còn sớm, bèn bảo tiểu nhị lấy thước cuộn tới, dự định tự mình đo kích thước cho Cố Cẩn . Cậu không tin mình đã hầu hạ Cố Cẩn đến mức này mà còn không làm y cảm động được... Cố Cẩn quả thực có chút dao động, bởi vì từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai chu đáo giúp y mua quần áo như vậy. Đặc biệt là khi nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc tự tay đo kích thước cho mình của Thẩm Ngọc... “Nhấc tay trái lên một chút.” Thẩm Ngọc thấy y cứ cứng đờ người không nhúc nhích, bèn nhắc nhở. Cố Cẩn nghe vậy, theo bản năng ngoan ngoãn nhấc tay trái lên phối hợp. “Tay phải.” Cố Cẩn lại ngoan ngoãn nhấc tay phải lên. Thẩm Ngọc tiếp tục đo chiều rộng vai, chiều dài lưng, vòng ngực, rồi đến vòng eo cho y... Tiểu Vân Tử đứng bên cạnh nhìn thấy hết thảy, không biết nên ghen tị với Cố Cẩn , hay nên cảm thấy mất mặt thay cho chủ tử nhà mình nữa. Còn Cố Cẩn thì từ nét mặt căng thẳng đã dần dần lan ra căng cứng cả toàn thân. Bởi vì khi Thẩm Ngọc dùng thước dây đo từng tấc một khắp người y, cảm giác đó giống như đang châm lửa vậy. Đặc biệt là khi đo vòng eo , Thẩm Ngọc gần như lấy tư thế ôm vòng qua người để dán sát vào lòng y, ngay cả hơi thở cũng kề sát thật gần, y gần như có thể cảm nhận rõ ràng sự nóng rực bên vành tai. Cảm giác này khiến lòng người ngứa ngáy khó nhịn một cách khó hiểu... "Thực ra ngươi không cần cố ý gồng mình như vậy, cứ đứng thẳng là được rồi." Thẩm Ngọc hiểu lầm rằng y chưa từng được may quần áo bao giờ nên mới quá mức căng thẳng. Cố Cẩn nghe vậy, da mặt bỗng dưng nóng bừng lên, y vừa rồi... "Xong... xong chưa?" "Sắp xong rồi!" Thẩm Ngọc lại ngồi xổm xuống giúp y đo chiều dài chân, có thể nói là tỉ mỉ chu đáo, chẳng hề cảm thấy mất mặt chút nào. Cố Cẩn thì càng thêm khó xử. Thẩm Ngọc đã đo đến đùi, chỉ còn thiếu một chút cuối cùng nữa thôi, nhưng Cố Cẩn đột nhiên lùi lại né tránh. "Ngươi sao vậy?" "Không cần đo nữa đâu, quần dài một chút cũng mặc được." Thẩm Ngọc thấy y nói cũng có lý: "Cũng đúng, ngươi bây giờ đang tuổi lớn, làm dài một chút sang năm vẫn có thể mặc thêm được một năm nữa, vậy cứ làm theo chiều dài quần của ta đi!" Cố Cẩn không phản đối. Thẩm Ngọc lại nói: "Ngươi không chê ta bủn xỉn chứ?" Cố Cẩn : "..." Y đang định nói là không, thì lại nghe Thẩm Ngọc nói tiếp: "Ơ! Sao mặt ngươi lại đỏ lên thế này? Không lẽ là dạo này trời lạnh nên bị sốt rồi chứ?" Cố Cẩn : "..." Y đưa tay day nhẹ giữa lông mày : "Không phải!" Thẩm Ngọc không yên tâm, đưa tay qua thăm dò nhiệt độ. Cố Cẩn hơi khựng lại, định né ra thì "cái vuốt" của ai đó đã thu về rồi. "Làm ta hết cả hồn, cũng may là không sao, nếu không lại phải chăm sóc ngươi cả đêm rồi." Cố Cẩn : "..." Sau khi đo xong kích thước, hai người liền trực tiếp quay trở về phủ, hoàn toàn không chú ý tới một vị khách trong cửa tiệm đang dùng ánh mắt kỳ quái nhìn theo bóng lưng họ rời đi... Buổi tối. Thẩm Ngọc đặc biệt dặn dò Tiểu Vân Tử thêm một chiếc chăn nữa lên chiếc sập nhỏ của Cố Cẩn . Hôm nay ở tiệm may, người nào đó thân thể đã đông cứng cả lại rồi. Cố Cẩn trước kia bị nguyên chủ hành hạ không nhẹ, mùa đông toàn dựa vào "hào quang nam phụ phản diện " mới sống sót được đến tận bây giờ. Mấy ngày nay thời tiết dần trở lạnh, chính là thời cơ tốt để sưởi ấm lòng người mà... Cậu thậm chí còn đề nghị với ai kia: "Nếu ngươi sợ lạnh, có muốn ngủ cùng ta không?" Cố Cẩn : "?" "Khụ khụ! Nếu ngươi để ý thì cứ coi như ta chưa nói gì đi..." Cố Cẩn : "..." Trong đêm , người được thêm một chiếc chăn nào đó lại nóng đến mức không ngủ được. Y quay đầu nhìn vào gian phòng trong, Thẩm Ngọc đã ngủ say sưa, thậm chí còn đá văng cả chăn ra ngoài. Ma xui quỷ khiến thế nào, y lại bước tới, đưa tay kéo chăn đắp lại cho hắn. Đến khi đắp được một nửa, y mới chợt bừng tỉnh nhận ra, bản thân vậy mà lại đi quan tâm xem Thẩm Ngọc có bị cảm lạnh hay không? Nực cười! Chưa đầy hai tháng ngắn ngủi, y vậy mà đã quên sạch mười năm bị đối phương đánh đập nhục mạ trước đó rồi sao? Cố Cẩn nghĩ đến đây, sắc mặt tức khắc lạnh xuống. Y buông chăn ra , xoay người muốn rời đi, lại đột nhiên bị đối phương chộp lấy cổ tay... "Cố Cẩn ." Thẩm Ngọc gọi trong cơn mê sảng. ... Ngày hôm sau. Thẩm Ngọc nằm bò trên giường không muốn dậy sớm. Cậu đêm qua mơ thấy một giấc mộng đẹp, mơ thấy sau khi Cố Cẩn lên ngôi hoàng đế, đã kết nghĩa huynh đệ với hắn, có phúc cùng hưởng... "Gia gia , ngài mà còn không dậy là sẽ bị muộn đấy." Tiểu Vân Tử nhắc nhở. "Trời lạnh thế này, không dậy nổi, không muốn dậy." Cậu lầm bầm. Tiểu Vân Tử cũng không miễn cưỡng, bởi vì Thế tử gia năm nào cũng vậy, cứ đến mùa đông là không dậy nổi, phải ngủ đến khi mặt trời lên cao mới chịu bò dậy. Hầu gia và phu nhân đều chiều theo ý hắn, phu tử (thầy giáo) không quản được, không dám quản, mà cũng chẳng muốn quản. Thậm chí còn mong Thế tử gia đừng có đến... "Vậy Cố công tử có đi không ạ?" Tiểu Vân Tử thấy Cố Cẩn đã rửa mặt chải chuốt xong xuôi. "Hắn, đương nhiên phải đi." Thẩm Ngọc nghĩ đến đây, lập tức bò dậy. Tiểu Vân Tử còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã thấy Thế tử gia tự mình mặc xong quần áo. Thẩm Ngọc thầm nghĩ: Vì cuộc sống tươi đẹp nửa đời sau với Cố Cẩn , bây giờ hy sinh một chút giấc ngủ nướng thì có đáng là gì. Tại Thượng Thư Phòng. Thẩm Ngọc và Cố Cẩn đến vừa kịp lúc. Phu tử còn chưa kịp cảm thấy an lòng thì đã thấy Tam hoàng tử với khuôn mặt âm trầm bước vào. Thẩm Ngọc cũng chẳng nể mặt gì hắn, nếu không phải cô mẫu khuyên hắn đừng gây chuyện, hắn còn muốn tẩn cho tên này một trận nữa. Hai người vừa gặp mặt đã như kẻ thù, dù không nói câu nào cũng khiến người ta cảm nhận được mùi thuốc súng nồng nặc. Trước đây hai người vốn đã không hòa thuận, bởi vì chỉ có Tam hoàng tử mới dám đối đầu trực diện với nguyên chủ Thẩm Ngọc, và cũng chỉ có nguyên chủ Thẩm Ngọc mới dám bật lại Tam hoàng tử. Phu tử trước đó đã đặc biệt sắp xếp bàn học của hai người, một người ngồi ở trên cùng, một người ở dưới cùng. Thế nhưng hiện tại Cố Cẩn đang ngồi ở vị trí trên cùng, chiếm mất chỗ của Tam hoàng tử. Mọi người xung quanh đều mang vẻ mặt hóng hớt, cứ ngỡ hai người này sẽ lập tức lao vào đánh nhau, dẫu sao Tam hoàng tử cũng không phải hạng người dễ chọc vào. Nhưng ai ngờ, Tam hoàng tử vậy mà không hề hé răng nửa lời, còn chủ động ngồi xuống cạnh Thẩm Ngọc, chiếm luôn cả bàn học vốn thuộc về Ngũ hoàng tử Sở Mộ Hàn...

Bình luận (5)

Đăng nhập để bình luận

ZinZin

không sao đâu nha bà,chỉ cần bà đừng drop bộ này là được chứ muộn cũng không sao á<3

ZinZin

hóng chapp mới aa<3

ZinZin

ui hồi đấy tớ có xem video này ở nhà nào mà drop giữa chừng ai ngờ bây giờ lại tìm thấy được,cảm ơn ad nhiều nhaa tớ cứ tưởng là ko xem đc phần tiếp theo nữa rồi chứ <3

Phượng CửuPhượng Cửu

Cảm giác như dùng AI dịch hay sao mà văn phong lủng củng, xưng hô đại từ loạn xạ. Tìm được cốt truyện đọc khá hợp nhưng nhờ cách dịch mà mất cả hứng đọc rất khó chiu

BadadaBadada

Trên đáy có nhiều hội văn phong khá tốt, ad có thể học hỏi thêm. Đc thì thêm cách dòng, chữ dính chi chít nhìn hơi bựa

Danh sách chương

Cấu hình đọc

chương 1 : Loại trừ hậu quả trong tương lai Chương 2 Cả hai đều là chó của nữ chính, tại sao lại vội vàng đánh nhau? Chương 3: Bây giờ lấy lòng liệu có còn kịp không? Chương 4 Phòng của Thẩm Ngọc Chương 5: Con trói hắn vào phòng làm gì? Chương 6: Cơ thể ngươi so với cái miệng thì thành thật hơn nhiều Chương 7 Ác mộng Chương 8: Già mặt cũng phải đỏ Chương 9: Bàn chuyện hôn sự Chương 10 Vâng lời Chương 11: 108 cách để lấy lòng đàn ông Chương 12: Định cư Chương 13: Nam chính, Sở Mộ Hàn Chương 14: Vẫn cứ là Cố Cẩn tốt hơn Chương 15: Ngươi ngồi ở đây Chương 16: Ngươi thích là được rồi Chương 17: Nốt chu sa nơi lồng ngực Chương 18: Ngươi giúp ta Chương 19: Ngươi nói đúng, đều đúng hết Chương 20: Cậu ấy chọn Cố Cẩn

Chương 21: Nếu như sợ lạnh, có muốn ngủ cùng ta không?

Chương 22: Hay thật đấy, cha con gặp nhau rồi Chương 23: Ngươi, ngẩng đầu lên Chương 24: Thẩm Ngọc có đau lòng hay không Chương 25: Thẩm Ngọc ở dưới Chương 26: Thẩm thế tử, ngài đúng là người tốt mà Chương 27: Vị hôn thê của Thẩm Ngọc Chương 28: Đao của ta đâu? Chương 29: Hoàng tuyền Bích lạc, ta mang theo ngươi Chương 30: Chút cảm giác tội lỗi này là sao thế nhỉ? Chương 31: Dẫn hắn đi lầu hoa lâu Chương 32: Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Chương 33: Chỉ cần hắn không thấy ngại, thì người thấy ngại sẽ là Cố Cẩn. Chương 34: Ngươi ngủ bên trong hay bên ngoài Chương 35: Cố Cẩn gặp chuyện Chương 36: Bế kiểu công chúa Chương 37: Có thể sẽ hơi đau, ngươi nhịn một chút Chương 38: Kết bạn đi uống rượu hoa Chương 39: Có gì mà không dám? Chương 40: Tối qua chơi vui không? Chương 41: Người của bản Thế tử Chương 42: Tên này chẳng phải hạng tử tế gì đâu Chương 43: Ngọc huynh phong lưu Chương 44: Đau không? Chương 45: Sau này hắn chẳng phải sẽ giao cả mạng cho cậu sao Chương 46: Món quà thấy vật nhớ người Chương 47: Nuôi dưỡng Cố Cẩn kiểu nhà giàu Chương 48: Không kịp ngủ nữa rồi... Chương 49: Nếu ta lừa ngươi, tùy ngươi xử lý Chương 50: Bao trùm lấy cả người Thẩm Ngọc Chương 51: Ta bế ngươi về Chương 52: Xung động Chương 53: Ca ca cũng sẽ cưới vợ sao? Chương 54: Sau này ta là anh trai duy nhất của ngươi Chương 55: Gọi ta là anh cả đời Chương 56: Ca ca sẽ không ghét bỏ chứ? Chương 57: Ca ca tắm rửa không thích có người hầu hạ Chương 58: Đời này phi cậu ấy không cưới Chương 59: Người trong mộng của ca ca là ai? Chương 60: Lại... lại... lại là bế kiểu công chúa Chương 61: Chỉ đành mời hai vị thí chủ ngủ tạm một đêm Chương 62: Tối nay thêm một chiếc chăn nữa nhé
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao