Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 9: Bàn chuyện hôn sự
"Ngọc Nhi, con đến rồi." Nguyễn Miên Miên tinh mắt nhìn thấy con trai đang đứng ở cửa.
"Cha, nương."
"Nghe Tiểu Vân Tử nói tối qua con ngủ không ngon, có chuyện gì phiền lòng sao?"
Thẩm Ngọc quả thực có một chuyện phiền lòng, nhưng có nói ra thì họ cũng chẳng giúp được gì.
"Không có ạ. Đúng rồi, cha nương vội vàng tìm con qua đây có việc gì thế?" Hắn đánh trống lảng hỏi.
"Nếu chúng ta không tìm con, e là con đã sớm quên mất cha nương rồi. Nhưng hôm nay gọi con tới đúng là có một đại sự quan trọng."
"Ngồi xuống ăn chút gì đi đã! Nương con sáng sớm đã đích thân xuống bếp làm mấy món con thích nhất, ngay cả cha con cũng không có phúc phần đó đâu..."
Nguyễn Miên Miên lườm ông một cái: "Ai bảo ông làm lão nương tức giận!"
Hầu gia cha lập tức ngậm miệng.
Thẩm Ngọc sáng nay chưa ăn gì, lúc này đúng lúc thấy đói bụng.
"Đại sự quan trọng gì thế ạ?" Hắn vừa ăn vừa hỏi.
"Là hỉ sự của con." Nguyễn Miên Miên nói.
"Của con, hỉ sự?" Thẩm Ngọc suy nghĩ kỹ một chút, ngày sinh của nguyên chủ trùng với hắn, đúng vào đêm giao thừa.
Bây giờ còn hơn hai tháng nữa mới đến giao thừa mà!
Ngoài chuyện đó ra, hình như hắn chẳng còn hỉ sự nào khác.
Nguyễn Miên Miên thấy con trai không hiểu, thở dài một hơi đầy bất lực: "Sang năm con đã nhược quán (20 tuổi) rồi, cũng đến lúc phải bàn chuyện hôn sự."
"Phụt!" Thẩm Ngọc vừa húp một ngụm canh, lập tức phun sạch ra ngoài.
Bàn chuyện hôn sự?
Nếu cậu nhớ không lầm, nam giới Bắc triều 18 tuổi mới làm lễ nhược quán, nhưng hắn hiện tại còn chưa đầy 17 tuổi...
Đổi sang hiện đại thì vẫn còn đang học lớp 10 đấy!
Hơn nữa, trong truyện dường như không có đoạn này!
Nhưng hắn chỉ là nam phụ thứ ba, loại chuyện riêng tư này tự nhiên không thể viết rõ ràng làm chậm tiến độ cốt truyện được.
"Chỉ là bàn chuyện thôi, cũng đã phải thành thân ngay đâu, xem con kìa, kích động đến thế."
Thẩm Ngọc: "..."
Cậu đâu có kích động, cậu là... kinh hãi!
Được rồi! Cậu quả thực có chút kích động.
Một kiếp độc thân suốt 20 năm, lần cuối cùng hắn được nắm tay con gái là từ hồi... chơi trò chơi ở nhà trẻ.
Không ngờ tới, thật không ngờ tới, cậu cũng có ngày sắp có một thứ gọi là "vợ".
Nhưng mà: "Con còn chưa đầy mười bảy tuổi, bàn chuyện hôn sự chẳng phải quá sớm sao?"
"Mười bảy không hề sớm. Đích tử nhà Hộ bộ Thị lang đối diện kìa, mười bốn tuổi đã đính hôn, mười lăm tuổi thành thân, bằng tuổi con bây giờ thì con trai nó đã chạy đi mua tương được rồi đấy."
Thẩm Ngọc: "..."
Cậu nhất thời cạn lời.
Nhưng mà vợ con gì tầm này, tiền đồ của hắn còn đang mờ mịt, sống qua được tuổi hai mươi hay không còn chưa biết.
Nếu bây giờ cưới vợ sinh con, tương lai không thay đổi được kết cục cũ, chẳng phải là tiếp tay cho việc "gia tăng nhân khẩu" vào danh sách bị chém đầu cả nhà sao?
Nghĩ đến đây, cậu lập tức lắc đầu: "Con không bàn chuyện hôn sự đâu."
"Tại sao?" Nguyễn Miên Miên không hiểu, chẳng lẽ con trai vẫn chưa "khai khiếu"?
Thông thường, trước khi các công tử thế gia làm lễ nhược quán, cha mẹ sẽ sắp xếp vài thông phòng để dạy chuyện nam nữ.
Con trai nàng từ nhỏ đã chơi bời lêu lổng, nghe nhạc ở thanh lâu là chuyện thường tình.
Nhưng hắn mắt cao hơn đầu, không thèm ngó ngàng đến nha hoàn hầu hạ trong phủ, còn những nữ tử phức tạp bên ngoài thì Nguyễn Miên Miên lại không yên tâm rước về, nên chuyện của hắn cứ thế trì hoãn đến tận giờ.
"Con..." Phải tìm lý do gì vừa phù hợp với thiết lập nhân vật, lại vừa từ chối được định thân đây?
"Ngọc Nhi, không lẽ con... không thích phụ nữ?" Nguyễn Miên Miên bất giác nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy hôm qua.
"Tất nhiên là không phải!"
Cậu là trai thẳng "thép nguội", sao có thể không thích phụ nữ chứ?
Thấy ánh mắt bà mẹ hờ ngày càng nghi ngờ, hắn đành nói bừa: "Con chỉ là muốn tìm một người mình thật sự thích để kết hôn thôi! Đúng vậy, chính là như thế."
"Ngày nào con không chọi gà thì cũng đi dạo phố, nghe nhạc thanh lâu, con định đi đâu mà gặp được cô nương tử tế để thích?"
Thẩm Ngọc lại bị á khẩu.
Nguyễn Miên Miên tiếp lời: "Bình thường con đến mấy chỗ lầu xanh đó vui chơi qua đường thì ta không nói! Nhưng nếu muốn rước về nhà thì nương tuyệt đối không để con làm càn đâu."
Nghe mẹ nói vậy, Thẩm Ngọc bỗng nhớ lại một đoạn tình tiết.
Nguyên chủ ở Phong Nguyệt Các đã nhất kiến chung tình với nữ chính, về nhà đòi cưới bằng được.
Nguyễn Miên Miên kiên quyết phản đối, còn mang một số tiền lớn đến sỉ nhục nữ chính, khiến ấn tượng của nữ chính về gã "nam phụ liếm cẩu" này cực kỳ tệ hại.
Dù nguyên chủ có vì nàng ta mà dốc hết tâm can, tán tận gia sản, suýt làm mẹ ruột tức chết, rồi bị nam phụ thứ hai (Cố Cẩn) chém cả nhà, nàng ta cũng chẳng mấy cảm động.
Thậm chí vì lo sợ nam chính ghen, nàng ta còn cảm thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng thoát được kẻ bám đuôi.
Tất nhiên không thể trách hoàn toàn nữ chính, là do nguyên chủ tự nguyện làm "liếm cẩu" thôi.
Thẩm Ngọc chắc chắn sẽ không yêu đương mù quáng như vậy, Cậu vỗ ngực cam đoan với mẹ: "Nương, người yên tâm đi! Con dù gì cũng là Thế tử, sao có thể lấy kỹ nữ thanh lâu được. Con trai của người hoặc là không cưới, đã cưới thì phải cưới người tốt nhất kinh thành này."
Nguyễn Miên Miên nghe vậy mới tạm yên tâm.
Nhưng chuyện định thân, theo bà vẫn cần phải sắp xếp...
Ăn cơm trưa ở Đinh Lan Viện xong, Thẩm Ngọc quay về sân của mình.
Nguyễn Miên Miên cảm thấy con trai hai ngày nay có gì đó lạ lùng, liền bảo Dung ma ma đi dò hỏi xem dạo này hắn đang làm gì.
Khi Thẩm Ngọc trở về, Cố Cẩn đang dùng bữa.
Hiển nhiên, so với việc bị ai đó ép buộc, hắn thà chọn cách thức thời.
Tuy nhiên, Cố Cẩn đang ốm nên chán ăn, chỉ húp nửa bát cháo loãng và một bát canh.
Thẩm Ngọc vốn định bảo hắn ăn thêm, nhưng nhớ tới việc hôm qua có người ăn đến phát nghẹn nên thôi không nói gì.
Không được ra ngoài, ở nhà lại chán, hắn nảy ra ý định tìm người kia "giao lưu tình cảm".
"Này, Cố Cẩn, chúng ta nói chuyện tử tế một lát đi?"
Nhưng người kia coi như không nghe thấy, rõ ràng không muốn đếm xỉa đến hắn.
Thẩm Ngọc cũng chẳng chấp nhặt, đành tìm đại một chủ đề: "Tối qua có phải ngươi gặp ác mộng không?"
Người nọ vẫn phớt lờ, ăn xong liền nằm quay lưng lại.
Thẩm Ngọc biết muốn hắn tha thứ không dễ dàng gì, nhưng vì cái mạng nhỏ sau này, Cậu chủ động xuống nước: "Khụ khụ! Lúc trước ta quả thực có hơi quá đáng, ta xin lỗi ngươi được chưa? Hoặc là, ngươi nói xem ta phải làm gì thì ngươi mới chịu tha thứ?"
Cố Cẩn vẫn im lặng như tờ, rõ ràng là không có ý định tha thứ.
Thẩm Ngọc nói hồi lâu nhưng đối phương vẫn không hé nửa lời, đúng là cục đá trong hố xí, vừa hôi vừa cứng.
Thôi bỏ đi! Chuyện xây dựng tình cảm không thể vội vàng trong một sớm một chiều.
Tối đến, Thẩm Ngọc vẫn nhường giường cho Cố Cẩn.
Hắn không tin trái tim đối phương làm bằng đá! Kết quả không biết có phải do ban ngày ngủ nhiều hay không mà buổi tối hắn lại mất ngủ.
Điều khiến hắn đau đầu hơn là Cố Cẩn dường như lại gặp ác mộng.
"Này, tỉnh lại đi! Cố Cẩn..." Cậu bước tới cạnh giường gọi mấy tiếng, nhưng Cố Cẩn không hề phản ứng, chỉ nhắm chặt mắt lẩm bẩm mê sảng.
"Không, đừng... đừng bỏ rơi ta!"
"Ngươi nói cái gì cơ?"
Thẩm Ngọc không dám ghé tai sát vào nữa, chỉ sợ đối phương lại nhân cơ hội cắn nát cái tai còn lại của mình.
"Này! Ngươi không sao chứ?"
không sao đâu nha bà,chỉ cần bà đừng drop bộ này là được chứ muộn cũng không sao á<3
hóng chapp mới aa<3
ui hồi đấy tớ có xem video này ở nhà nào mà drop giữa chừng ai ngờ bây giờ lại tìm thấy được,cảm ơn ad nhiều nhaa tớ cứ tưởng là ko xem đc phần tiếp theo nữa rồi chứ <3
Cảm giác như dùng AI dịch hay sao mà văn phong lủng củng, xưng hô đại từ loạn xạ. Tìm được cốt truyện đọc khá hợp nhưng nhờ cách dịch mà mất cả hứng đọc rất khó chiu
Trên đáy có nhiều hội văn phong khá tốt, ad có thể học hỏi thêm. Đc thì thêm cách dòng, chữ dính chi chít nhìn hơi bựa