Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2 Cả hai đều là chó của nữ chính, tại sao lại vội vàng đánh nhau?

Trong căn thủy lao ẩm ướt, âm u, hơi lạnh thấu xương bao trùm. Căn phòng tối tăm và ngột ngạt. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và sự cũ kỹ. Tường đá lạnh lẽo sờn rêu, nhỏ giọt nước đều đều xuống sàn. Thẩm Ngọc nhìn quanh căn phòng, cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Đây là lần đầu tiên hắn đến một nơi như thế này. Thiếu niên với quần áo rách rưới bị xiềng xích khóa chặt trên giá hình, làn nước bẩn đục đã ngập quá thắt lưng, còn thân trên thì bị quất roi đến mức chằng chịt vết thương, hầu như chẳng còn một miếng da thịt nào lành lặn. Dưới làn tóc đen rối bời, thấp thoáng một gương mặt trẻ tuổi non nớt nhưng đầy quật cường, khóe môi trắng bệch vẫn còn đang rỉ máu, từng giọt từng giọt rơi xuống nước hồ, khiến không khí hôi thối nồng nặc mùi máu tanh thoang thoảng... Thẩm Ngọc đã từng đọc qua đoạn này trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình mang tên “Thiên Hạ Giai Vi Quần Hạ Thần”, trong truyện tác giả chỉ lướt qua bằng vài dòng ngắn ngủi, lúc đó cậu cũng không thấy thảm hại đến mức này. Ngược lại, chuyện sau này Cố Cẩn giết cha đoạt ngôi, diệt tộc Hoàng hậu cũng như cả nhà họ Thẩm, rồi treo hàng trăm chiếc đầu lâu lên Đông Trực Môn, máu nhuộm đỏ cả phố Trường Lạc không cho lau dọn, khiến phụ nữ trẻ em ban ngày không dám ra đường, con trẻ đêm đêm khóc thét không thôi, làm cả kinh thành như biến thành địa ngục trần gian, mới thực sự là điều khiến người ta kinh hồn bạt vía. Nhưng lúc này, tận mắt chứng kiến thảm trạng của Cố Cẩn, Thẩm Ngọc cảm thấy nếu đổi lại là cậu, cậu cũng sẽ hắc hóa... "Ô kìa! Thế tử gia, sao ngài lại đến đây. Nơi này vừa bẩn vừa hôi, có gì sai bảo ngài cứ giao cho tiểu nhân là được." Tên sai vặt trông coi thủy lao mặt đầy nịnh hót. "Hắn... chết rồi sao?" Thẩm Ngọc thấy người trên giá hình nhắm nghiền mắt không chút động đậy, giống hệt một xác chết không hồn. "Chưa đâu, vẫn còn thoi thóp một hơi! Thế tử gia, ngài định xử lý tiểu dã chủng này thế nào?" Cố Cẩn trước mắt quả thực rất thê thảm, nhưng để bảo toàn cái mạng nhỏ sau này của mình... "Cách chết nào nhanh gọn, ít đau đớn nhất?" Cậu hỏi. Nói đi cũng phải nói lại, cậu và Cố Cẩn vốn không oán không thù, cho nên dù có phải giết cũng không cần thiết tiếp tục hành hạ đối phương. Hơn nữa, Cố Cẩn thật sự rất khổ, thân thế lại càng khổ hơn. Mẹ hắn là Cố Khanh vốn là tiểu thư của một gia đình quan lại, vì tranh chấp đảng phái mà bị vu oan. Đương kim thánh thượng đa nghi, sau khi đoạt được đế vị, bất kể đúng sai đã dồn nhà họ Cố vào đường cùng, nam thì bị lưu đày, nữ thì bị sung vào kỹ viện. Cố Khanh từ nhỏ tinh thông cầm kỳ thi họa, dựa vào bán nghệ mà trở thành hoa khôi lầu xanh nổi tiếng trên sông Hoài Châu. Khi hoàng đế tuần du phía nam đã cải trang thành thương nhân, vừa gặp đã đem lòng yêu bà, đưa bà về kinh và hứa hẹn sẽ cưới bà. Đáng thương cho Cố Khanh không biết đối phương chính là kẻ thù giết cha mình, còn ảo tưởng sau khi về kinh sẽ có cơ hội minh oan cho cha, nào ngờ hoàng đế đã sớm biết rõ thân phận của bà, đối với bà cũng chỉ là tham luyến sắc đẹp mà thôi! Đến khi Cố Khanh phát hiện mình bị lừa thì đã muộn, bà đã mang thai Cố Cẩn. Cố Khanh liều chết ám sát hoàng đế thất bại, chọc giận long nhan lại bị hoàng hậu kiêng dè truy sát, may mắn thay tình cờ được Thẩm Tấn An cứu giúp. Thẩm Tấn An thời thiếu niên theo cha tuần tra Hoài Châu từng gặp thích khách, chính Cố Khanh đã cứu ông một mạng, vì vậy để báo đáp ân tình, ông đã bí mật nuôi dưỡng bà ở một trang viên dưới quê. Sau khi ám sát thất bại, Cố Khanh từng muốn lợi dụng đứa trẻ để báo thù rửa hận, để tên hoàng đế chó má kia tự nếm trái đắng, nên bà đối xử với Cố Cẩn vô cùng nghiêm khắc, cũng không cho phép hắn gọi mình là mẫu thân (mẹ). Thế nhưng mỗi ngày đối diện với đứa con thơ vô tội, là một người mẹ, cuối cùng bà vẫn mềm lòng, bèn cầu xin Thẩm Tấn An che giấu thân phận của Cố Cẩn , định mang theo con trai rời khỏi chốn thị phi này, từ đó nương tựa lẫn nhau mà sống... Tiếc thay, hai mẹ con còn chưa kịp rời đi thì đã bị hoàng hậu – kẻ năm xưa vu oan cho nhà họ Cố phát hiện. Cố Khanh vì cứu con trai, chỉ còn cách nhảy xuống vách núi kết thúc quãng đời còn lại. Thẩm Tấn An nhận sự ủy thác của Cố Khanh đưa Cố Cẩn về phủ, để tránh gây phiền phức, bèn để hắn làm bạn học (thư đồng) cho con trai mình. Nào ngờ đám hạ nhân miệng lưỡi thế gian, đồn đại rằng Cố Cẩn là con riêng của ông. Để không khiến phu nhân và con trai hiểu lầm, ông chỉ còn cách cố gắng không quan tâm đến Cố Cẩn, nhưng cũng vì thế mà cuộc sống tuổi thơ của Cố Cẩn phải chịu đựng thêm nhiều khổ cực. Nguyên chủ trêu chọc, phu nhân đánh chửi, hạ nhân sỉ nhục, gần như là chuyện cơm bữa. Nói thẳng ra là sống còn không bằng một con chó giữ cửa trong hầu phủ. Thân thế thế này hỏi xem có thảm hay không? Tên sai vặt nghe vậy thì sững người một lúc, nhưng nghĩ đến tính cách có thù tất báo của Thế tử gia, hắn liền hiểu ra. "Dùng độc, hoặc trực tiếp dùng kiếm đâm vào ngực là có thể mất mạng ngay lập tức! Thế tử gia muốn tự mình ra tay, hay là...?" Thẩm Ngọc nhìn khuôn mặt non nớt nhợt nhạt trước mắt, lương tâm thầm cảm thấy bất an. Nhưng nếu không nhân cơ hội này trừ khử đối phương, tương lai người chết sẽ là cả nhà cậu. Thôi bỏ đi! Lương tâm cũng không thể đem ra ăn thay cơm được. Hơn nữa, hắn chết hay không thì liên quan gì đến cậu? "Đi tìm một kẻ ra tay nhanh và độc ác đến đây." Cậu dặn dò xong, không nỡ nhìn đối phương thêm nữa mà cất bước rời khỏi thủy lao... Tên sai vặt không dám kháng lệnh, lập tức gọi một phủ vệ đến giải quyết. Phủ vệ cầm kiếm từng bước tiến gần Cố Cẩn , sau đó nhắm thẳng vào vị trí tim, đang định đâm một nhát thì nghe thấy từ phía sau truyền đến một giọng nói ngăn cản. "Dừng tay!" ... Trong phòng chứa củi ở hậu viện. "Hắn bình thường sống ở đây sao?" Thẩm Ngọc nhìn phòng chứa củi bốn bề lộng gió trước mắt, rõ ràng không ngờ rằng trong Hầu phủ xa hoa lại có nơi như thế này. Hôm qua vừa mới mưa xong, mặt đất toàn là những vũng nước bùn lầy lội, đống củi tích trữ bốc lên một mùi ẩm mốc hôi thối. Trong phòng ngay cả một bộ bàn ghế cũng không có, giường ngủ chỉ là hai tấm gỗ bên trên trải một chiếc chiếu rách nát. Đây đâu phải nơi dành cho người ở, ngay cả chuồng chó cũng còn tốt hơn. Tên tiểu sai đi theo bên cạnh - Tiểu Vân Tử đáp: "Dạ! Đây là do ngài đặc biệt căn dặn mà, ngài nói một đứa tiểu dã chủng như hắn chỉ xứng ngủ ở nơi này, còn nói Vương phủ không nuôi phế vật, mỗi ngày cho hắn ăn một bữa là đủ rồi. Chó ăn gì thì cho hắn ăn cái đó, không cần xem hắn là người..." Thẩm Ngọc: "..." Mẹ kiếp! Nguyên chủ không phải chỉ là một kẻ phong lưu ăn chơi thôi sao? Sao lại độc ác như vậy, hèn gì cuối cùng bị Cố Cẩn xử cực hình, đúng là đáng đời mà! Đổi lại cậu là Cố Cẩn, cậu cũng phải hắc hóa báo thù thôi! Khụ khụ! Nghĩ xa quá rồi... "Cái đó, trước đây hắn ở đâu?" "Bẩm Thế tử gia, đứa tiểu dã chủng này trước đây..." "Đổi cách xưng hô đi." Đây là hoàng đế tương lai đấy, nhục mạ hoàng tộc là đại tội tru di tam tộc đó! Thẩm Ngọc vốn dĩ muốn trực tiếp dùng một đao kết liễu mầm họa Cố Cẩn này, nhưng nghĩ lại đối phương và cậu vốn không oán không thù, giết người dường như quá tàn nhẫn. Hơn nữa, Cố Cẩn trong truyện là một nhân vật phản diện quan trọng thúc đẩy cốt truyện, nếu cứ thế mà chết đi, vạn nhất khiến thế giới hư cấu này sụp đổ thì sao? Thứ hai, cùng là phận làm "chó" của nữ chính, cớ sao phải tàn sát lẫn nhau... Thứ ba, Cố Cẩn tương lai chính là Bắc Triều hoàng đế dưới một người trên vạn người. Cố Cẩn trong sách tuy là một tên bạo quân điên phê hung tàn độc ác, nhưng đó là bắt nguồn từ những tổn thương mà Hầu phủ gây ra cho hắn, cũng như sự căm hận khi biết được mối thù của mẫu thân mình. Chúng ta có thể mở rộng tầm mắt một chút, đổi tư duy khác mà suy nghĩ. Nếu từ bây giờ bắt đầu quan tâm chăm sóc hắn chu đáo, để hắn trưởng thành khỏe mạnh trở thành một thanh niên tài tuấn chính trực, cũng không tranh giành nữ chính với hắn, lại còn trợ giúp hắn lên ngôi hoàng đế, thì hắn chẳng có lý do gì để giết sạch cả nhà họ Thẩm nữa đúng không? Biết đâu chừng, đến lúc đó còn có thể kết nghĩa huynh đệ với hắn, phong cho cậu chức vương gia khác họ nào đó, rồi ban cho một mảnh đất phong thủy bảo địa, thưởng cho một phòng đầy mỹ nhân... Thẩm Ngọc càng nghĩ càng thấy ý tưởng này khả thi! "Hả?" Tiểu Vân Tử nghe vậy thì nhất thời không kịp phản ứng. "Hắn tên là gì, ngươi không biết sao?" "Biết, biết ạ." Tiểu Vân Tử gãi đầu, vẫn có chút không hiểu ra sao. Thẩm Ngọc không đủ kiên nhẫn để giải thích dông dài với hắn. Vừa mới xuyên không tới, cậu còn rất nhiều việc cần từ từ sắp xếp cho rõ ràng, nên đã phân phó: "Chuyển hắn về nơi ở cũ trước đây, ngoài ra đi mời đại phu đến khám cho hắn tử tế, đừng để hắn chết." Tiểu Vân Tử nghi ngờ có phải tai mình có vấn đề hay không, nhưng thấy Thế tử gia không giống như đang nói đùa, đành phải tuân lệnh lập tức đi mời đại phu, lại sai người khiêng Cố Cẩn về phòng của Thế tử gia...

Bình luận (5)

Đăng nhập để bình luận

ZinZin

không sao đâu nha bà,chỉ cần bà đừng drop bộ này là được chứ muộn cũng không sao á<3

ZinZin

hóng chapp mới aa<3

ZinZin

ui hồi đấy tớ có xem video này ở nhà nào mà drop giữa chừng ai ngờ bây giờ lại tìm thấy được,cảm ơn ad nhiều nhaa tớ cứ tưởng là ko xem đc phần tiếp theo nữa rồi chứ <3

Phượng CửuPhượng Cửu

Cảm giác như dùng AI dịch hay sao mà văn phong lủng củng, xưng hô đại từ loạn xạ. Tìm được cốt truyện đọc khá hợp nhưng nhờ cách dịch mà mất cả hứng đọc rất khó chiu

BadadaBadada

Trên đáy có nhiều hội văn phong khá tốt, ad có thể học hỏi thêm. Đc thì thêm cách dòng, chữ dính chi chít nhìn hơi bựa

Danh sách chương

Cấu hình đọc

chương 1 : Loại trừ hậu quả trong tương lai

Chương 2 Cả hai đều là chó của nữ chính, tại sao lại vội vàng đánh nhau?

Chương 3: Bây giờ lấy lòng liệu có còn kịp không? Chương 4 Phòng của Thẩm Ngọc Chương 5: Con trói hắn vào phòng làm gì? Chương 6: Cơ thể ngươi so với cái miệng thì thành thật hơn nhiều Chương 7 Ác mộng Chương 8: Già mặt cũng phải đỏ Chương 9: Bàn chuyện hôn sự Chương 10 Vâng lời Chương 11: 108 cách để lấy lòng đàn ông Chương 12: Định cư Chương 13: Nam chính, Sở Mộ Hàn Chương 14: Vẫn cứ là Cố Cẩn tốt hơn Chương 15: Ngươi ngồi ở đây Chương 16: Ngươi thích là được rồi Chương 17: Nốt chu sa nơi lồng ngực Chương 18: Ngươi giúp ta Chương 19: Ngươi nói đúng, đều đúng hết Chương 20: Cậu ấy chọn Cố Cẩn Chương 21: Nếu như sợ lạnh, có muốn ngủ cùng ta không? Chương 22: Hay thật đấy, cha con gặp nhau rồi Chương 23: Ngươi, ngẩng đầu lên Chương 24: Thẩm Ngọc có đau lòng hay không Chương 25: Thẩm Ngọc ở dưới Chương 26: Thẩm thế tử, ngài đúng là người tốt mà Chương 27: Vị hôn thê của Thẩm Ngọc Chương 28: Đao của ta đâu? Chương 29: Hoàng tuyền Bích lạc, ta mang theo ngươi Chương 30: Chút cảm giác tội lỗi này là sao thế nhỉ? Chương 31: Dẫn hắn đi lầu hoa lâu Chương 32: Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Chương 33: Chỉ cần hắn không thấy ngại, thì người thấy ngại sẽ là Cố Cẩn. Chương 34: Ngươi ngủ bên trong hay bên ngoài Chương 35: Cố Cẩn gặp chuyện Chương 36: Bế kiểu công chúa Chương 37: Có thể sẽ hơi đau, ngươi nhịn một chút Chương 38: Kết bạn đi uống rượu hoa Chương 39: Có gì mà không dám? Chương 40: Tối qua chơi vui không? Chương 41: Người của bản Thế tử Chương 42: Tên này chẳng phải hạng tử tế gì đâu Chương 43: Ngọc huynh phong lưu Chương 44: Đau không? Chương 45: Sau này hắn chẳng phải sẽ giao cả mạng cho cậu sao Chương 46: Món quà thấy vật nhớ người Chương 47: Nuôi dưỡng Cố Cẩn kiểu nhà giàu Chương 48: Không kịp ngủ nữa rồi... Chương 49: Nếu ta lừa ngươi, tùy ngươi xử lý Chương 50: Bao trùm lấy cả người Thẩm Ngọc Chương 51: Ta bế ngươi về Chương 52: Xung động Chương 53: Ca ca cũng sẽ cưới vợ sao? Chương 54: Sau này ta là anh trai duy nhất của ngươi Chương 55: Gọi ta là anh cả đời Chương 56: Ca ca sẽ không ghét bỏ chứ? Chương 57: Ca ca tắm rửa không thích có người hầu hạ Chương 58: Đời này phi cậu ấy không cưới Chương 59: Người trong mộng của ca ca là ai? Chương 60: Lại... lại... lại là bế kiểu công chúa Chương 61: Chỉ đành mời hai vị thí chủ ngủ tạm một đêm Chương 62: Tối nay thêm một chiếc chăn nữa nhé
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao