Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

"Nhưng cũng không đến mức ngay cả tiền bốc thuốc cũng không đưa nổi..." "Vương gia đừng vội, nghe ta nói từ từ, Hổ Phách, đi lấy hết sổ sách ra đây." Ta đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt chàng. Hổ Phách đáp lời, cười tủm tỉm vào phòng mở rương, lấy những cuốn sổ sách đã chuẩn bị từ trước ra. Ta lật cuốn sổ của Phương Viên ra, cười nói: "Triệu ma ma cầu xin thế này, trong lời nói đều là trách cứ ta đối xử tệ bạc với Liễu di nương, vậy chúng ta hãy xem thử là tệ bạc như thế nào nhé." "Vậy xem tháng trước đi. Ngày mồng một tháng mười một, chi một trăm năm mươi lượng bạc trắng, mua hai bình sứ Thanh Hoa Bạch Điệp; ngày mồng ba tháng mười một gọi Liễu thêu bà của Cẩm Tú Phường tới, may mới một chiếc áo khoác da hồ ly, vài bộ y phục gấm vóc, tổng cộng tám trăm năm mươi lượng; ngày mồng bốn tháng mười một, mua năm cân yến huyết thượng hạng, tổng cộng một trăm năm mươi lượng..." Gần như mỗi câu ta đọc lên, sắc mặt Triệu ma ma lại trắng bệch thêm một phần, đọc đến cuối, ta cũng mệt, dứt khoát đưa cuốn sổ cho Nhiếp Hàn Sơn để chàng tự xem: "Chỗ này còn có những cuốn trước đó, Vương gia cứ việc xem hết." "Thuốc của Liễu di nương, ta chưa từng cho cắt, ta chỉ là có chút tò mò, rốt cuộc cần sự cung phụng thế nào mới có thể khiến Liễu di nương vượt qua cửa ải khó khăn? Y phục mới này tháng nào cũng may, năm nào cũng có, các tiệm trang sức trong kinh thành lại càng là khách quen của Vương phủ, chưa kể đến Phương Viên mỗi ngày cần mười cân thịt lợn, năm con gà sống, cá tươi thượng hạng để cung cấp cái ăn, ta lấy làm lạ, thân thể Liễu di nương yếu ớt như vậy, làm sao mà ăn hết được? Ta chỉ cắt bớt y phục mới và trang sức, cắt giảm chút chi phí ăn uống, Triệu ma ma sao lại chạy đến cửa khóc lóc chỉ trích ta như vậy? Nghĩ chắc không có những thứ này, Liễu di nương sống không nổi nhỉ." Nói đến đây, ta nhìn về phía Nhiếp Hàn Sơn sắc mặt đã xanh mét, mỉm cười nói tiếp: "Ta biết Vương gia thương xót Liễu di nương, chỉ là cả đại gia đình chúng ta vẫn phải sống qua ngày, nếu ngài kiên quyết, một là ngài mang bạc về, hai là thiếp thân e rằng không gánh vác nổi cái nhà này, còn xin ngài ban cho thiếp một bức thư bỏ vợ, thiếu thiếp, cũng bớt đi được vài khoản chi tiêu." Nhiếp Hàn Sơn mặt lạnh như băng, không nói một lời, im lặng lật từng trang sổ sách, sau đó lại xem qua các khoản chi tiêu khác một lượt. Triệu ma ma sợ đến mức chân tay run lẩy bẩy. Ta không muốn xem tiếp phần sau, trực tiếp dẫn Hổ Phách đi ra ngoài. Một lát sau, ta thấy Nhiếp Hàn Sơn sai người cầm sổ sách, phất tay áo bỏ đi, phía sau còn cho người lôi Triệu ma ma đã mềm nhũn người đi theo. "Đi, lấy chìa khóa kho của phủ ra đây, đưa sang cho Vương gia." "Hả!" Hổ Phách kêu lên một tiếng. Ta cạn lời liếc nhìn nàng ấy: "Bây giờ không giao ra, thì đợi đến bao giờ mới giao, chẳng lẽ thật sự lấy của hồi môn của ta nuôi Vương phủ sao? Lúc này chính là cơ hội tốt, ta cũng có thể trút bỏ gánh nặng trên vai, sau này của hồi môn của ta chỉ lo cho cái viện này của chúng ta thôi." "Ồ ồ ồ, được ạ, được ạ." Hổ Phách cười nói. 4. Chìa khóa đưa đi, chưa được mấy ngày đã được Nhiếp Hàn Sơn đích thân mang trả lại. Ta bưng một chén trà xanh ngồi ngay ngắn trước bàn, đẩy chìa khóa trên bàn về phía chàng: "Vương gia, ý này là sao?" "Phu nhân, chuyện này là bổn vương sai, những người trong Phương Viên bổn vương đã xử lý, sau này phủ đệ vẫn phải làm phiền phu nhân." Ta nhấp một ngụm trà, không nói một lời, trong lòng lại đầy châm biếm. Cái gọi là xử lý của chàng là gì, mắng Liễu di nương vài câu? Ha ha. Nhưng dù sao cũng không phải dùng bạc của ta. "Thiếp thân tài hèn học ít, e là không gánh vác nổi cái nhà này, cũng sợ sẽ làm chậm trễ Liễu di nương. Nếu Liễu di nương vì cung cấp không đủ mà tổn hại thân thể, thiếp thân không gánh nổi trách nhiệm, còn mong Vương gia thu hồi thành mệnh." "Phu nhân..." Nhiếp Hàn Sơn bất lực: "Ta đã thanh lọc Phương Viên một lượt rồi, tin rằng sau này sẽ không còn những chuyện tương tự làm phiền đến phu nhân nữa." Ta khẽ cười thành tiếng. Nói lời này lừa ai, coi ta là kẻ ngốc chắc? Đó là tâm can bảo bối của chàng, muốn sao hái sao muốn trăng hái trăng, nếu thực sự làm loạn lên, tâm chàng liệu có một khắc nào thiên vị ta? Có điều đối với việc Nhiếp Hàn Sơn quay lại, ta cũng đã sớm dự liệu, ta nhìn về phía quản gia đang đứng một bên. "Thiếp thân trước khi vào phủ, nghe nói trong phủ cũng đều do Liễu di nương trông coi, chi bằng thế này đi, tách Phương Viên ra khỏi phủ, trích một phần ba tài chính của cả phủ giao cho Liễu di nương tự mình xử lý. Thiếp thân chăm sóc không tốt, Triệu ma ma thương xót chủ tử như vậy, tin rằng sẽ chăm sóc tốt thôi, Vương gia thấy sao?" "Không được, chuyện này để người ngoài biết, họ sẽ nghị luận nàng thế nào?!" "Thiếp thân không quan tâm, hơn nữa những lời đồn đại bên ngoài cũng chẳng thiếu điều này, Vương gia nếu thực sự nghĩ cho thiếp thân, chi bằng cứ trực tiếp đồng ý đi." Giọng điệu ta rất lạnh, ánh mắt dời đi, cũng không nhìn chàng nữa. Nhiếp Hàn Sơn nghẹn lời, trầm mặc không nói: "Ta biết ta có lỗi với nàng." "Đã biết là có lỗi, vậy sao còn làm?" Ta lạnh lùng hỏi ngược lại: "Nếu gặp lúc thiếu hụt tiền bạc, chẳng lẽ lại muốn ta bỏ tiền ra bù vào sao? Tự gia chúng ta chẳng lẽ mắc nợ Trấn Bắc Vương phủ à?! Ta tự thấy mình làm một chính thất phu nhân đã đủ tư cách rồi." Chuyện này vốn chẳng vẻ vang gì, nói ra cũng chỉ khiến người ta chê cười. "Bổn vương đã khiển trách Liễu di nương rồi, sau này nhất định sẽ không phung phí như trước kia nữa, còn về phần phu nhân đã bù vào, bổn vương sẽ bù đắp đầy đủ cho phu nhân." "Không cần, chỉ cần Vương gia đồng ý thỉnh cầu của thiếp thân là được." Ta kiên quyết không lùi một bước. Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng kinh hô và la hét. Là Liễu di nương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!