Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pdqUIH3yd

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 28

14. Gần như vừa về đến Trấn Bắc Vương phủ, ngay sau đó từ Phương Viện đã truyền đến tin Liễu di nương bị chứng tim đập nhanh. Chiêu này chẳng mới mẻ gì, nhưng chỉ cần hữu dụng là được. Ta xuống ngựa, xách tà váy bị sương sớm làm ướt, ngẩng đầu nhìn chàng. Trước mặt, Triệu má má của Phương Viện vẻ mặt đầy mong đợi nhìn Nhiếp Hàn Sơn. Nhiếp Hàn Sơn cúi đầu nhìn chăm chú vào mặt ta, đưa tay bóp nhẹ tay ta: "Vi Vi, ta qua đó một chuyến, đợi về sẽ giải thích với nàng, tình huống giữa ta và Liễu di nương có chút đặc biệt." "Vương gia cứ đi là được, chớ vì thiếp thân mà bận lòng." Ta mỉm cười, trên mặt không nhìn ra chút cảm xúc nào. Hổ Phách đứng bên cạnh ta lại khó kìm nén được mà bĩu môi, lộ ra vẻ khinh bỉ. Đợi người đi rồi, ta vỗ nhẹ vào cánh tay nàng ấy, nhắc nhở một câu: "Vừa nãy làm cái gì thế? Những lời dạy về ngôn hạnh cử chỉ đều quên hết rồi sao." "Không..." Hổ Phách cắn môi, nhẫn nhịn một lúc, rốt cuộc vẫn không nhịn được mở miệng: "Tiểu thư, người nói xem Vương gia rốt cuộc là có ý gì? Người ở Phương Viện kia rõ ràng là giả vờ mà." "Thật thì thế nào, giả thì làm sao? Chỉ cần người nàng ta muốn tin, thì đó là thật." "Vậy Vương gia đối xử với tiểu thư như thế này, lại là có ý gì?" Trong giọng điệu của Hổ Phách có phần bất bình. "Hổ Phách, em lớn lên cùng ta từ nhỏ, em nên hiểu thế đạo này vốn không công bằng với nữ tử, nam nhân tam tâm nhị ý vốn là chuyện bình thường, tình cảm cả đời không thay lòng đổi dạ, chỉ yêu một người như cha nương ta mới là hiếm có, vốn dĩ có được là may mắn của ta, không có cũng chẳng mất mát gì." Vì những lời muốn nói quá riêng tư, có nha hoàn đi ngang qua muốn đến hành lễ với ta, đều bị ta xua tay ra hiệu tránh đi. Hổ Phách bước tới, đỡ lấy cánh tay ta, ta leo núi quá lâu, rốt cuộc vẫn thấy mệt. Ta chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt Hổ Phách, chợt phát hiện cô bé ngây ngô đi theo bên cạnh mình giờ đã trổ mã thành thiếu nữ duyên dáng, không nhịn được cười cười: "Nhìn kỹ lại xem, Hổ Phách nhà chúng ta giờ cũng lớn rồi, đã có ý trung nhân nào chưa?" "Tiểu thư! Người đừng trêu chọc em nữa, chúng ta đang nói chuyện của người mà." Khuôn mặt nhỏ của Hổ Phách đỏ bừng, ánh mắt bắt đầu lảng tránh. Ta cong khóe miệng, cười nhẹ, sau đó nghiêm mặt nói: "Hổ Phách, ta đang nói thật với em đấy, cuộc đời này của ta nếu không có gì bất trắc, có lẽ cũng cứ như vậy thôi. Nhưng em thì khác với ta, em lớn lên cùng ta từ nhỏ, ta chung quy vẫn mong em được tốt đẹp. Thế đạo này tuy nói không công bằng với nữ tử, nhưng trên đó còn có hai chữ quyền thế, rất may mắn là tiểu thư nhà em đây, cũng được coi là một trong số ít người nắm giữ quyền hành trong thế đạo này, em có thể tha hồ lựa chọn, chỉ cần không phải là người hoàng gia, tiểu thư nhà em đều có thể đảm bảo người đàn ông đó cả đời này tuyệt đối không dám bắt nạt em, em sẽ có một cuộc đời hạnh phúc và viên mãn." "Không... em không gả, em tự chải tóc! Em muốn cả đời này đều ở bên cạnh tiểu thư." Hổ Phách vừa nghe lời này, lập tức cuống lên, liên tục nói. "Cô bé ngốc, ở bên ta làm gì? Hay là nói em gả chồng rồi thì phải đi xa khỏi ta? Chúng ta rốt cuộc vẫn ở cùng nhau mà." Ta vỗ vỗ cánh tay nàng ấy an ủi. "Sao có thể chứ..." Nước mắt Hổ Phách sắp rơi xuống: "Em cứ không gả, cứ ở bên tiểu thư như vậy thôi." "Rõ ràng tiểu thư, người tốt như vậy, tại sao lại thành ra thế này..." Nói đến đây Hổ Phách bất bình mắng: "Ngài ấy thật không phải là thứ tốt lành gì!" "Cẩn thận lời nói!" Ta lắc đầu, đặt ngón tay lên môi ra hiệu: "Bình tâm mà xét, chàng cũng chỉ giống như mọi nam nhân trong thiên hạ mà thôi, là yêu cầu của em quá cao. Hơn nữa từ khi ta gả cho chàng, chàng đối với ta cũng không có gì không tốt, thể diện và sự tôn trọng cần cho đều đã cho đủ cả, nếu có người châm chọc ta, chàng cũng sẽ ra mặt thay ta, vác thương đánh tới tận cửa, hiện giờ vị phu nhân của Lễ bộ thị lang kia gặp ta đều phải đi đường vòng." "Vậy tiểu thư, người không thấy tiếc nuối sao?" "Tiếc nuối cái gì?" Ta định thần, nhìn nàng ấy, từ từ nói: "Tình yêu vốn là thứ trân quý và hiếm có, không cần cưỡng cầu, cho dù lúc đó yêu nhau, thì người thay lòng đổi dạ chẳng phải cũng có sao?" "Vậy tiểu thư, người cảm thấy Vương gia có thật lòng yêu Liễu di nương không?" Hổ Phách do dự hỏi. Ta sững sờ trong giây lát: "Sao lại hỏi vậy?" "Em không biết, chỉ là cảm giác thôi." Hổ Phách nhíu mày nói. Ta cười: "Chuyện đó ai mà biết được? Có lẽ là vậy." Trở về chính viện, ta sai người chuẩn bị nước tắm gội, ăn cơm xong, lười biếng dựa vào giường êm, cầm tập thơ mới ra tùy ý lật xem, ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Đợi đến khi tỉnh lại, cả người đã nằm trên giường lớn, bên cạnh còn dựa vào một cái đùi rắn chắc. Ngẩng đầu nhìn lên, Nhiếp Hàn Sơn đang dựa vào đầu giường vừa đọc sách, vừa canh cho ta ngủ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!