Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KhZtR0ImH

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 49

"Phải." Nàng giơ cổ tay lên, sợi dây đỏ bị đứt như đang nhắc nhở điều gì đó: "Giống như dây đỏ dễ đứt, trăng sáng định sẵn phải lặn về tây." "Có một số việc, rốt cuộc phải nhìn về phía trước." Trên bờ sông vẫn ồn ào náo nhiệt, khắp nơi đều tràn ngập tiếng cười vui vẻ, nhưng không khí bên tai ta lại tĩnh lặng, ta nhìn chằm chằm vào mắt nàng, thần tình cứng đờ, giọng khản đặc: "Vi Vi... ta..." Nàng không nhìn ta nữa, chuyển sang nhìn ánh trăng trên trời, cắt ngang lời ta, biểu cảm trên góc nghiêng khuôn mặt rất dịu dàng, giọng nói rất ôn hòa: "Vương gia, ta biết tâm ý của ngài, nhưng khi rời khỏi kinh đô, ta đã không còn nghĩ đến chuyện sau này với ngài nữa. Ta từ nhỏ cùng huynh trưởng đọc sách, nói câu tự phụ, nếu ta là nam nhi, ta tuyệt đối sẽ không kém huynh ấy nửa phần." "Chỉ vì ta là thân nữ nhi, cho nên thế giới của ta từ khi sinh ra đã bị lễ giáo thế tục trói buộc trong trạch viện, trời đất của nam nhi rộng lớn, có thể vung tay múa bút, ta chỉ có thể đọc du ký, ngắm non sông qua sách vở, cho dù trong lòng có khe rãnh, cũng không thể tùy ý, vốn dĩ ta tưởng rằng kiếp này có lẽ cũng chỉ như vậy thôi." "Mãi cho đến khi ta đến Bắc Cương." Nàng nhìn ta, trong ánh mắt đều là sự dịu dàng và kiên định: "Vương gia, ta thực sự rất thích nơi này, ở đây, ta cảm thấy tự do, ta không muốn quay lại vùng trời bốn góc chật hẹp đó nữa." "Vi Vi, không ai bắt nàng quay về cả. Ta yêu nàng, chúng ta bắt đầu lại, ta sẽ không hạn chế nàng, nàng muốn mở thư viện thì mở thư viện, nàng muốn đi ngắm non sông tươi đẹp thì đi ngắm non sông tươi đẹp, nàng có thể làm bất cứ việc gì nàng muốn làm. Những ngày này ta có thể cảm nhận được, nàng vẫn có tình cảm với ta, không phải sao?" "Phải, nhưng trong lòng Vương gia thực ra cũng rõ, chúng ta không thể nào, không phải sao? Nếu không ngài tại sao suốt hai năm trời cũng không dám đến gặp ta?" Nàng rốt cuộc quá nhạy bén, phản bác khiến ta không nói nên lời. Đúng vậy, chính vì biết quá rõ ràng, mới giống như con chuột chũi không thấy ánh sáng, lén lút trốn ở một bên, yên lặng quan sát, ngay cả nhìn thêm một cái cũng cảm thấy là xa xỉ. Ta rũ mắt, bàn tay buông bên chân nắm chặt lại, có lẽ rốt cuộc là không cam tâm, ta cắn răng hỏi câu cuối cùng: "Vi Vi, thực sự... không thể nào nữa sao?" Nàng cụp mắt, tránh ánh nhìn. Có đôi khi không trả lời cũng chính là câu trả lời. Nàng đưa trả lại chiếc đèn hoa mẫu đơn đó: "Đa tạ Vương gia bầu bạn, hôm nay Như Vi rất vui, mong ngài trân trọng bản thân, Như Vi bái biệt." Khụyu gối hành lễ, y như đã từng. Chiếc đèn con thỏ rơi vào trong đám đông, lặng lẽ trôi đi. Ta cầm chiếc đèn hoa mẫu đơn trong lòng bàn tay, đứng giữa những đôi nam nữ xung quanh tràn ngập hương vị hạnh phúc, ngẩng đầu ngắm trăng, trái tim như bị khoét rỗng một mảng, đau đớn từng cơn. Gieo nhân nào gặt quả nấy. Cây trâm giấu trong ngực, rốt cuộc không cài được lên tóc nàng. Trăng sáng treo cao, soi sáng chuyện xưa nay. Trung thu năm đó, nàng quỳ cầu xin không gả. Mà nay mong trân trọng. Rốt cuộc chỉ còn lại một mình ta. Quãng đời còn lại ngắm trăng, như chịu lăng trì. 24. Ta là Hà Nhị, kể từ sau khi Tết Thủy Nguyệt trở về, tướng quân bắt đầu trở nên có chút không bình thường, ngài ấy bắt đầu thường xuyên vùi đầu vào công việc ở Bắc Cương, gần như bận đến chân không chạm đất. Trước kia thỉnh thoảng sẽ chạy sang chỗ phu nhân, bây giờ cũng cơ bản không đi nữa, dường như muốn trốn tránh điều gì đó. Chỉ là thi thoảng cũng bị ta bắt gặp, ngài ấy lén lút trốn ở một bên nhìn trộm. Ta không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng trước khi đi, tướng quân còn cực kỳ vui vẻ, thậm chí còn kéo ta lại, chọn lựa y phục cả buổi, hỏi ta mặc bộ nào thì tốt hơn. Nhưng ta một kẻ thô kệch, đâu biết mắt nhìn của mấy cô nương đó? Dù sao chỉ cảm thấy tướng quân sinh ra đã đẹp, mặc gì cũng đẹp. Hành động khác thường như vậy của ngài ấy, rốt cuộc vẫn khiến ta nhìn mà có chút không đành lòng, chỉ lờ mờ cảm thấy giữa tướng quân và phu nhân, có lẽ lại xảy ra vấn đề gì rồi, ta từng hỏi ngài ấy, ngài ấy chỉ trầm mặc không nói. Nhiếp gia cả nhà trung liệt, tất thảy đều yên nghỉ ở Bắc Cương, mà nay chỉ còn lại một mình tướng quân, tướng quân vì Bắc Cương hy sinh rất nhiều, mà sự yêu thích của tướng quân đối với phu nhân, ta lại càng để ở trong mắt, vô cùng sốt ruột. Rõ ràng là hai người đều thích nhau, nhưng lại cứ không ở bên nhau. Hết cách, ta chỉ đành đi tìm Vương phu nhân, cùng là phụ nữ, chắc hẳn cũng dễ nói chuyện hơn chút. Sau khi nghe ta nói xong, nàng ấy thần tình phức tạp, trầm mặc rất lâu, lúc đi, ý vị không rõ thốt ra một câu kỳ quặc —— Sự tổn thương, sẽ không vì có lý do mà trở nên cao thượng và xứng đáng được tha thứ. Ta nghe mà nửa hiểu nửa không. Sau này câu nói này đến tai tướng quân, ngài ấy ngẩn người rất lâu, đêm đó ngẩng đầu ngắm trăng, chuốc cho mình say mèm suốt một đêm. (Hết)

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!