Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VcK8c45qS

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 27

Ta đặt nồi đã thêm nước lên bếp, tìm một tảng đá bằng phẳng bắt đầu thái rau thái thịt, cơm còn lâu mới chín, ta chuẩn bị xong xuôi liền để đồ sang một bên, đợi cơm chín rồi mới xào. Nhiếp Hàn Sơn mang theo hai vò rượu. Chàng lấy một vò rượu ra: "Vi Vi, đi theo ta." "Được." Ta không nói nhiều. Trong thung lũng đã lâu không có người đến, đá lởm chởm khắp nơi, cỏ dại mọc um tùm. Chàng dẫn ta đến dưới một gốc cây to cành lá xum xuê, mở vò rượu ra, khẽ nói một câu: "Tro cốt của những người Nhiếp gia tử trận sa trường đều chôn cất ở đây." Ngay sau đó thần sắc trang nghiêm nói: "Tổ phụ, tổ mẫu, cha, nương, Hàn Sơn đưa thê tử Vi Vi đến bái kiến, Hung Nô đã phá, Bắc Cương đã định, tâm nguyện bao đời của Nhiếp gia đã thành, mọi người có thể an nghỉ rồi." Trong lòng ta sớm đã dự liệu, quỳ xuống cung kính hành lễ: "Cháu dâu Tự Như Vi bái kiến... tổ phụ, tổ mẫu, cha, nương." Nhiếp Hàn Sơn nâng vò rượu lên, đối diện với gốc cây to kia từ từ tưới xuống đất, sau đó lại quỳ xuống, dập đầu mấy cái thật mạnh. Ta phủ phục phía sau, cũng dập đầu theo mấy cái, đối với việc này ta không hề có bất kỳ sự bài xích hay nghi hoặc nào. Sự hy sinh của Nhiếp gia là xứng đáng. Nhiếp Hàn Sơn đứng dậy, kéo ta đi qua, ngồi xuống tảng đá dưới gốc cây. Chàng lúc này đã trút bỏ gánh nặng tướng quân, uy nghiêm của Trấn Bắc Vương, giống như một đứa trẻ quyến luyến người thân đang lải nhải, kể lể với nơi chôn cất người Nhiếp gia về những trải nghiệm trong suốt những năm qua. Nghe chàng dùng giọng điệu bình thản lạ thường kể về những trải nghiệm hiểm tượng hoàn sinh, ta chỉ cảm thấy kinh tâm động phách. Ta rốt cuộc đã được bảo bọc quá tốt, những chiến loạn đã trải qua ở thành Hồn Dương kiếp này, so với chàng, giờ nhìn lại cũng chỉ là chuyện cỏn con mà thôi. Chàng kể rất lâu mới dừng lại, ngẩn người nhìn thêm một hồi lâu nữa, mới quay đầu nhìn ta: "Đợi lâu rồi phải không." Ta lắc đầu: "Không có, dù sao cũng không vội, Vương gia chắc cũng lâu rồi chưa đến, có thể ở lại với cha nương bọn họ thêm một chút." "Cũng hòm hòm rồi, tâm nguyện đã xong, sau này còn nhiều thời gian, cơm chắc cũng sắp chín rồi, chúng ta qua đó đi." Nói rồi chàng đứng dậy, tự nhiên nắm lấy tay ta, đi được nửa đường đột nhiên hỏi: "Vi Vi không tò mò sao? Tại sao nơi chôn cất của Nhiếp gia lại ở chỗ này?" "Cũng có chút, vậy những bia mộ trên núi Bắc Định là?" Nếu ta nhớ không lầm, phần mộ tổ tiên Nhiếp gia là do vua ban, nằm sát Hoàng lăng, còn có người chuyên coi sóc. "Những cái đó chỉ là để cho người ngoài xem thôi, so với việc nằm trang nghiêm tẻ nhạt ở trên đó nhận người ta cúng bái, tiền nhân Nhiếp gia chúng ta vẫn nguyện ý ở cùng với những binh lính đã từng cùng nhau kề vai chiến đấu hơn. Chúng ta từ nơi này mà ra, cuối cùng cũng về lại nơi này." Nhiếp Hàn Sơn ngắt một đóa hoa vàng rực rỡ, thuận tay cài lên tóc ta. "Đợi sau này chúng ta trăm tuổi, cũng đều sẽ ở đây." Trăm tuổi? Ta hơi ngạc nhiên, không tiếp lời. Nghĩ đến bóng dáng thướt tha của Liễu di nương, tâm trạng ta phức tạp. Ta hiểu chàng đang giao tâm với ta, nhưng ta và chàng thực sự có thể bên nhau đến răng long đầu bạc sao? Đến bên bếp lò, cơm trong nồi đã chín tới, ta xắn tay áo bắt đầu xào rau. Nhiếp Hàn Sơn châm hương, đi khắp nơi trong thung lũng, mỗi chỗ đều cắm một ít. Một nồi cơm trắng cùng một đĩa rau nhỏ, thêm một bình rượu. Nhiếp Hàn Sơn cuối cùng giữ lại ba nén hương, cắm trước phần cơm canh, sau khi kính rượu, chàng nói vài câu, rồi cất tiếng gọi Bạch Tuyết. Tiếng vó ngựa của Bạch Tuyết phá vỡ sự tĩnh lặng. Việc đã làm xong, chúng ta dắt ngựa từ từ đi lên, tiếng gió rít gào sau lưng như tiếng hoan hô vui sướng. Vừa đi lên đến vách núi, một tia nắng chiếu xuyên qua mi mắt. "Thời tiết tốt thật đấy." Ta nheo mắt nhìn mặt trời treo lơ lửng nơi chân trời, nói. "Ừ, là thời tiết tốt." Nhiếp Hàn Sơn nhếch khóe miệng, cười rạng rỡ, chàng khi trút bỏ gánh nặng, cười lên trông rất đẹp. Bạch Tuyết hí vang một tiếng đầy phấn khích, dẫn đầu đi phía trước, dường như còn đang hối thúc. Đường xuống núi lúc nào cũng nhẹ nhàng hơn lên núi. Chẳng bao lâu, ta và chàng lại cưỡi lên lưng Bạch Tuyết trở về. Tiếng gió rít bên tai, tựa như tiếng nhịp tim đập.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!