Tịnh Ngôn Cốc đang tuyển Nhóm dịch, đăng ký ngay tại đây!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g3D8zVPfQ

Tình Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 49: “Tôi muốn được ăn ké cơm”

Đường Hòa đặt kiện hàng vừa đóng gói sang một bên, mang theo vẻ mặt khó hiểu mở cửa phòng. Trước cửa là một thiếu niên tóc đỏ rực, nụ cười sáng đến mức chói mắt, đang đứng nhìn cậu. “Cậu tìm tôi có việc gì không?” Có lẽ vì đối phương đẹp trai lại cười rất thu hút, ấn tượng đầu tiên của Đường Hòa khá tốt. Sự cảnh giác cũng theo đó giảm xuống, giọng nói lịch sự mà nhẹ nhàng. “Tôi là hàng xóm sát vách của cậu, tên Cố Mạc Lân.” Thiếu niên gãi mặt, hơi hơi ngượng: “Tôi ngửi thấy mùi đồ ăn thơm ơi là thơm từ phòng cậu bay sang, nên… không nhịn được phải qua gõ cửa.” Đây là lần đầu Đường Hòa biết bên cạnh mình thực sự có người ở. Nghe nói là hàng xóm, chút cảnh giác cuối cùng cũng tan đi. Dù là nguyên chủ hay cậu sau khi xuyên tới thế giới này, ngoài fan trong phòng livestream ra, cậu hoàn toàn không giao tiếp với ai khác. Fan đáng yêu thì đáng yêu đó, nhưng thông qua mạng vẫn khác với bạn bè thật sự. Giờ hàng xóm chủ động tới cửa, Đường Hòa tự nhiên rất vui. “Tôi vừa nấu vài món. Nếu cậu không ngại thì vào ăn chung nhé.” Đường Hòa chủ động mời. Cậu từ lúc tới đây còn chưa từng chào hỏi hàng xóm lấy một lần, càng chưa có quà ra mắt. Chính cậu cũng thấy mình hơi thất lễ. Cố Mạc Lân nghe xong, mắt sáng bừng như đèn pha ô tô: “Không ngại, hoàn toàn không ngại!” Hắn chờ lâu như vậy, bỏ ra bao công sức mới nhờ được Tiểu Băng dẫn đến đây. Tất cả đều vì bữa ăn này! Chê cái gì chứ? Đương nhiên là không! Vừa nãy chỉ mới ngửi mùi thôi mà hắn suýt không nhịn nổi muốn lao vào luôn. Giờ được mời đàng hoàng, hắn phải dùng hết toàn bộ tự chủ mới không xông tới ăn ngay trước mặt chủ nhà. Muốn thường xuyên tới ăn ké, nhẫn một chút là điều cần thiết! “Hôm nay livestream đến đây thôi, mai gặp lại nha!” Đường Hòa mỉm cười chào fan, tắt camera ngay lập tức—hoàn toàn không biết cảnh fan nhao nhao hỏi cái người đàn ông vừa xuất hiện là ai. Vừa rồi khi thấy một người đàn ông bước vào phòng livestream của idol, đám fan đều sốc… rồi chuyển thành ghen ghen tức tức. Họ theo Đường Hòa từ lâu, biết rõ cậu sống một mình, chẳng ai qua lại. Giờ đột ngột xuất hiện một người đàn ông, bảo sao họ không tò mò cho được. Phòng livestream tắt, nên fan liền kéo nhau đi hóng chiến trận ở Tinh Bác. Dĩ nhiên, Đường Hòa không biết gì hết. Tắt livestream xong, cậu trở lại bàn, chuẩn bị ăn cơm. “Chào cậu, tôi là Đường Hòa.” Cậu nghiêm túc tự giới thiệu. Dù sao cũng là hàng xóm, về sau còn gặp nhau dài dài, quan hệ hòa nhã thì lúc nào cũng tốt. “Cố Mạc Lân. Cậu cứ gọi tôi là A Lân.” Cố Mạc Lân trả lời, nhưng mắt vẫn dán chặt vào đĩa thức ăn, không rời dù chỉ một giây. Tiểu Ngân đứng cạnh liếc hắn, mắt ánh lên đầy sự chê bai và khinh bỉ cái tiền đồ của tên này. “Ăn đi cho nóng.” Đường Hòa bật cười. Chỉ chờ có thế! Cố Mạc Lân lập tức gắp miếng thịt viên kho tàu to tướng mà hắn đã ngắm từ nãy, cắn một miếng—ngon đến mức muốn bay lên trời. Cá quả chiên xù: mềm thịt, giòn da. Sườn chua ngọt: chua chua ngọt ngọt, vừa miệng đến nghiện. Thịt bò xào cay: cay xé lưỡi mà vẫn khiến người ta không thể ngừng đũa. Cải trắng luộc nước trong: thanh nhưng thơm, ngon đến mức muốn cắn luôn cái lưỡi. Đậu hũ hoa cúc, khoai lang mật, khoai tây nghiền, bánh gạo nếp đậu đỏ… món nào cũng ngon đến mức không dừng được. Giây phút này, Cố Mạc Lân chỉ ước dạ dày mình to hơn gấp đôi. Không trách được Tiểu Băng muốn kéo Đường Hòa về nhà—tay nghề này mà được ăn mỗi ngày thì đúng là hạnh phúc nhất đời. “Ợ…” Cố Mạc Lân đánh một tiếng ợ to tướng, hai tay ôm bụng tròn vo, không muốn nhúc nhích. “Tiểu Hòa Hòa, tay nghề của cậu đúng là siêu quá mức! Đây là mấy món ngon nhất tôi từng ăn.” Hắn híp mắt, biểu cảm như đang hưởng thụ lại dư vị thiên đường. Nhưng Đường Hòa bị cái cách xưng hô quá thân ấy làm sững người. Tiểu Hòa Hòa? Từ trước đến giờ chưa ai gọi cậu như vậy. Nghe mà nổi cả da gà. “Cứ gọi tôi là A Hòa được rồi.” Cậu nhẹ nhàng chỉnh lại. Nhưng Cố Mạc Lân hoàn toàn không nhận ra ý tứ đó, vẫn tươi cười nói: “‘Tiểu Hòa Hòa’ nghe dễ thương mà. Chúng ta là hàng xóm, người ta nói ‘bà con xa không bằng láng giềng gần’. Gọi vậy cho thân!” Cố Mạc Lân với Tiểu Ngân đúng là một cặp “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”—suy nghĩ giống nhau đến kỳ lạ. Đường Hòa biết cản cũng chẳng được, chỉ đành bất đắc dĩ cười: “Cậu muốn gọi sao thì tùy.” “Tiểu Hòa Hòa, cậu ngày nào cũng nấu nhiều món ngon như vậy hả?” Cố Mạc Lân nhìn cậu bằng gương mặt đầy ý “tôi muốn được ăn ké cơm”, công khai, đường đường chính chính, nhưng chẳng hề làm người ta thấy phản cảm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận nào!

Danh sách chương

Cấu hình đọc

Chương 1: Bị chết đói Chương 2: Quá khó ăn! Chương 3: Cậu thật sự nghèo Chương 4: Nhận được phần thưởng đầu tiên Chương 5: Không có lẻ Chương 6: Không Ngừng Nhận Thưởng Chương 7: Lên Tới Cấp Ba Chương 8: Không Cánh Mà Bay Chương 9: Thịt thăn muối tiêu Chương 10: Đi Nơi Nào Chương 11: Streamer ký hợp đồng Chương 12: Bánh nhân thịt nấm hương Chương 13: Bắt được ăn vụng Chương 14: Kẻ ăn vụng không đến Chương 15: Vợ chạy mất rồi Chương 16: Thú cưng thích bánh nhân thịt Chương 17: Kế hoạch dụ dỗ Chương 18: Người Thức Tỉnh Chương 19: Tiểu Shou Tâm Cơ Chương 20: Có Điểm Quen Mắt Chương 21: Người có thú cưng Chương 22: Cơm nắm cho nhóc cưng Chương 23: Chủ nhân đội nồi Chương 24: Danh không xứng với thực Chương 25: Hối hận vì chia sẻ Chương 26: Chị dâu tương lai Chương 27: Chủ nhân quá ngốc Chương 28: Lớn lên quá xấu Chương 29: Đùa giỡn không ngừng Chương 30: Phát hiện nấm Chương 31: Tiểu Ngân đi săn Chương 32: Lần cảm đồng tình Chương 33: Ngao ngao ngao ô Chương 34: Diễn xuất đỉnh cao Chương 35: Không tin con người Chương 36: Còn phải giúp chủ nhân trông coi “tức phụ” Chương 37: Không so được Chương 38: Mưa móc đều khắp Chương 39: Tiểu Ngân chột dạ Chương 40: Đi đấu trường Chương 41: Trung nhị thiếu niên Chương 42: Mua cho cậu Chương 43: Đầu óc không được tốt lắm Chương 44: Nhớ kỹ cậu Chương 45: Không Đủ Để Xem Chương 46: Phải có mộng tưởng Chương 47: Đã Bái Sư Chương 48: Bái sư yến

Chương 49: “Tôi muốn được ăn ké cơm”

Chương 50: Nhận được lễ bái sư Chương 51: Đồ đệ đúng là bảo vật Chương 52: Bị tố sao chép Chương 53: Thịt thăn chua ngọt Chương 54: Hoàn Toàn Không Thỏa Mãn Chương 55: Đáp ứng khiêu chiến Chương 56: Thổ hào xuất hiện Chương 57: Thần hào xuất hiện Chương 58: Chính Mình Phụ Trách Chương 59: Cậu đánh không lại Chương 60: “Thẳng thắn được khoan hồng”
Kích thước chữ
Aa Nhỏ
Aa Vừa
Aa Lớn
Kiểu chữ
a Có chân
a Không chân
a Lexend
Màu sắc
TNC
TNC
TNC
Chiều cao dòng
Thấp
Vừa
Cao