Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 50: Nhận được lễ bái sư
Ấn tượng của Đường Hòa về Cố Mạc Lân vốn đã không tệ. Hơn nữa, từ khi tới thế giới này cậu vẫn chưa có một người
bạn thật sự. Sự xuất hiện của Cố Mạc Lân giúp cậu bớt đi được những lúc thỉnh thoảng trống trải. Chỉ là thêm một đôi
đũa thôi mà, cậu cũng thấy vui.
“Ừm, mỗi ngày tôi đều nấu hai bữa. Nếu cậu thích, có thể sang ăn cùng,” Đường Hòa cười nói.
Cố Mạc Lân chỉ chờ câu này. Hắn suýt chút nữa không kiềm được muốn nhảy lên reo hò, may mà lý trí kéo lại kịp, nếu
không cơ hội sang cọ cơm còn chẳng giữ nổi.
“Thật hả? Tuyệt quá rồi! Tiểu Hòa Hòa nấu ăn đúng là ngon nhất cả Đế Quốc. Nhưng mà… tôi không thể để cậu mời
mãi được. Từ giờ để tôi mua nguyên liệu, cậu nấu, thế nào?” Cố Mạc Lân đề nghị.
“Không cần đâu. Tôi vốn phải nấu nhiều sẵn, thêm một người cũng không đáng là bao.” Đường Hòa vội từ chối. Cậu
sao có thể để Cố Mạc Lân phải mua đồ ăn chứ? Nguyên liệu mỗi ngày cậu cần rất nhiều, chi phí cũng không nhỏ.
Mà nếu Cố Mạc Lân là hàng xóm, nghĩa là hắn cũng đang nhận hỗ trợ của chính phủ, tiền bạc không dư dả. Càng không thể bắt hắn mua nguyên liệu.
“Không được. Tôi không thể ăn chùa mãi. Nếu cậu không chịu để tôi giúp chút gì, tôi sang đây cũng ngại. Với lại, tay
nghề của cậu… mở quán ăn chắc chắn giá trên trời. Tôi chỉ góp nguyên liệu thôi, tính ra vẫn lời lớn ấy,” Cố Mạc Lân tiếp tục thuyết phục.
Hắn không hề nói quá. Ở Đế Quốc, nguyên liệu khan hiếm, giá thành cao, đầu bếp thì ít, món ăn hoàn chỉnh lại càng
đắt đỏ, muốn mua cũng hiếm ai bán.
So với giá món ăn hoàn chỉnh, giá nguyên liệu chẳng đáng gì.
Đường Hòa không rành giá cả món ăn thời nay. Nhưng ở Minh Thần đại lục, món thường thì rẻ, còn món do Linh Thực
Sư làm thì vô cùng đắt. Cậu vốn là Linh Thực Sư, dù giờ tu vi mất hết, nhưng nếu đồ ăn vẫn giúp khôi phục linh ti,
chứng tỏ chúng vẫn mang linh lực. Giá hơi cao cũng là lẽ thường.
“Vậy… được thôi. Nhưng tôi livestream mỗi ngày, món ăn làm ra cũng để quay xổ số. Lượng nguyên liệu tiêu hao khá lớn. Vậy chia đôi chi phí nhé,” Đường Hòa cuối cùng đưa ra quyết định.
Cậu không ngại cho Cố Mạc Lân sang ăn, nhưng đối phương rõ ràng là người có tự trọng, mà cậu cũng không muốn
mang tiếng lợi dụng. Chia đôi… là hợp lý nhất.
Cố Mạc Lân nghe vậy, nụ cười càng sáng, ánh mắt cũng chân thành hơn.
“Được! Quyết vậy nhé.” Sợ Đường Hòa đổi ý, hắn nói tiếp ngay: “Thêm bạn tốt đi.”
Hai người trao đổi tài khoản quang não. Vừa xong, Đường Hòa đã nhận được thông báo chuyển khoản từ Cố Mạc Lân.
“???” Đường Hòa ngước mắt.
“Đây là tiền cơm một tháng sau này. Tôi chuyển trước. Thiếu tôi bù, dư thì tôi rút về.” Cố Mạc Lân giải thích ngay.
Lần này Đường Hòa không từ chối, mà nhận rất dứt khoát. Dù sao mỗi ngày chi bao nhiêu đều có ghi, cuối tháng tính
ra rõ ràng.
“Tiểu Hòa Hòa, vừa nãy cậu nói livestream hả? Cậu phát ở đâu? Tôi rảnh sẽ vào cổ vũ!” Cố Mạc Lân mới nhớ ra lúc
trước Đường Hòa có nhắc.
Đường Hòa đưa tài khoản phòng live cho hắn, nói luôn giờ phát live, giờ ăn. Cố Mạc Lân lúc này mới lưu luyến rời đi,
quay về phòng đối diện.
Thực ra, căn phòng đối diện vốn là Cố Mạc Lân thuê chỉ để ở gần Đường Hòa — hắn chưa định chuyển vào ở. Nhưng
giờ có lợi thế “cọ cơm”, hắn quyết định ở luôn.
Tiễn Cố Mạc Lân xong, thời gian cũng vừa đẹp. Đường Hòa liền đem lễ bái sư gửi chuyển phát nhanh, trong lòng có
chút căng thẳng — không biết sư phụ có hài lòng không.
Còn bên kia…
Cố Mạc Kỳ hiếm khi lên đấu trường, vậy mà lần này lại vô duyên vô cớ thu một đồ đệ. Nghĩ lại còn thấy khó tin, chính
hắn cũng không nhớ mình đã nghĩ gì mà lại nhận người ta. Đến bộ dạng hay tính cách đối phương hắn còn chưa rõ.
Hoàn toàn không giống phong cách thường ngày của hắn.
Nhưng… đồ đệ này có vẻ thú vị. Dưỡng thương một thời gian, dạy thử vài điều chắc cũng không sao — hắn nhạt nhẽo
nghĩ.
Đang định xử lý văn kiện, hắn chợt nhớ tới lời đồ đệ nói trước khi offline: gửi lễ bái sư.
Lễ bái sư — nghe cứ như từ thời cổ. Hình như hắn từng thấy ở một cuốn sách nào đó. Nói rằng tổ tiên họ, thời còn sống
trên địa cầu, hễ nhận ai làm thầy là phải có lễ vật, có tiệc bái sư, kính trà rất trang trọng.
Nhưng nghi thức cổ xưa này đã thất truyền từ lâu.
Điều đó càng khiến Cố Mạc Kỳ tò mò: Đồ đệ sẽ gửi thứ gì đây? Đôi mắt đen của hắn ánh lên tia mong đợi nhàn nhạt.
“Bác Cố.” Giọng Cố Mạc Kỳ vẫn bình thản.
Quản gia Cố xuất hiện ngay: “Đại thiếu gia.”
Đừng nhìn vẻ ngoài chỉ tầm ba mươi — thực tế ông đã hơn 300 tuổi.
“Đến năm giờ sang Bạch Hổ Uyển lấy cho tôi một kiện chuyển phát nhanh.” Cố Mạc Kỳ dặn, không giải thích thêm.
“Vâng.” Cố bá không hỏi một câu dư thừa.
Cố gia nhiều đời tòng quân. Người hầu cũng được huấn luyện quân sự chính quy: không nói thừa, không làm dư, không hỏi việc không nên hỏi.
Điều duy nhất họ phải làm — là tuân lệnh.
Còn nửa tiếng nữa là đến năm giờ. Cố Mạc Kỳ nhìn lại văn kiện trên bàn, nhưng nhìn mãi vẫn không tập trung nổi.
Lần đầu tiên trong đời hắn gặp tình trạng như vậy.